1.
Chó hoang nơi bãi tha ma là hung dữ nhất, bởi chúng chuyên ăn thịt người. Ta đã đ.á.n.h gãy ba khúc gậy mới giật lại được thủ cấp của a cha từ trong miệng lũ ch.ó dữ.
A tỷ vốn là người yêu kiều nhất, nhưng cánh tay của tỷ ấy đã chẳng thể tìm thấy đâu. Ta đành bện cỏ làm tay giả thay thế, hy vọng tỷ ấy dưới suối vàng đừng giận ta.
Sau khi an táng t.h.i t.h.ể của phụ mẫu và a tỷ xong xuôi, ta dập đầu thật sâu trước mộ phần người thân.
Kể từ đó, ta rời xa cố hương.
Tháng Bảy tiết Trung nguyên, Hoàng đế bị bóng đè.
Nghe đồn, trong mộng có một con Yêu long đã nuốt chửng giang sơn của hắn. Hoàng đế tỉnh dậy liền triệu Quốc sư vào cung.
Quốc sư phán rằng: "Họa thủy lật đổ giang sơn, tất phải trừ diệt!"
Một đạo thánh chỉ ban xuống, toàn thiên hạ những nữ hài sinh vào ngày Tết Nguyên tiêu năm Thìn đều bị rơi đầu. Trong cung có mấy cung nữ cũng phải đền mạng, Nội vụ phủ đành phải dán cáo thị khắp nơi, tuyển chọn những thiếu nữ độ tuổi thích hợp vào cung làm nô tỳ. Ta gom hết gia tài bạc cặn để hối lộ thái giám Nội vụ, trở thành một tiểu cung nữ ở Cảnh Dương Cung.
Kể từ ngày vào cung, trên người ta không còn vật gì của quá khứ. Duy chỉ có ba lọn tóc xanh luôn nhắc nhở ta từng khắc. Hoàng cung mênh m.ô.n.g này, còn nợ gia đình ta ba mạng người.
2.
Cảnh Dương Cung là nơi cư ngụ của Lê Quý phi – người đang được sủng ái nhất. Nàng ta không chỉ sở hữu nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành, mà còn là đích nữ của Quốc sư.
Quốc sư được Hoàng đế trọng dụng, một lời của lão có thể sát hại người trong thiên hạ. Nếu không phải do Tiên đế chỉ hôn, vị trí Hoàng hậu ngày nay đáng lẽ phải thuộc về nàng ta.
Hay tin Hoàng thượng giữa đường đổi hướng sang Phượng Tê Cung thăm Hoàng hậu, Lê Quý phi nổi trận lôi đình, "Còn nói là nữ nhi của Thừa tướng, điển phạm thiên hạ ư? Ta thấy ả ta chính là hạng hạ tiện, ngay cả thủ đoạn giả bệnh dơ bẩn thế kia cũng dám dùng, không biết sợ người ta cười cho thối mũi!"
Đám cung nữ Cảnh Dương Cung sợ đến mức run rẩy như cầy sấy. Ai cũng biết tính tình Quý phi vui buồn thất thường, không ai dám ló đầu ra vào lúc này.
"Ngươi trông lạ mặt, là người mới tới sao?"
Chẳng ngờ ta lại bị gọi đích danh, ta run lên một cái, sắc mặt lập tức trắng bệch. Ta chỉ là một cung nữ hạ đẳng nhất ở Cảnh Dương Cung, nếu không phải vừa hay ma ma sai ta vào điện lau chùi chậu hoa, ta cũng chẳng có tư cách quỳ trước mặt Quý phi, "Khởi bẩm Quý phi nương nương, nô tỳ là Thu Điệp, người gác cổng ở tiền viện."
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
Lê Quý phi hừ lạnh một tiếng đầy khinh miệt, "Một con ch.ó gác cổng mà cũng xứng nói chuyện với bổn cung sao?"
"Người đâu, lôi ra ngoài đ.á.n.h c.h.ế.t bằng gậy!"
Ta cố nén sự hoảng loạn trong lòng, bất động để mặc hai vị ma ma lôi mình dậy.
Ngay khi bọn họ sắp kéo ta ra khỏi đại điện...
"Dừng tay!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ac-mong-cua-hoang-de/chuong-1.html.]
Nhà chuyển ngữ: Cá Chép Bay Trên Trời Cao
3.
Lê Quý phi vừa thốt ra hai chữ, ma ma liền buông tay.
Ta quỳ, từng bước từng bước bò đến trước mặt Lê Quý phi.
"Ngẩng đầu lên!" Lê Quý phi ra một mệnh lệnh, ta làm theo một động tác, hệt như một con ch.ó già ngoan ngoãn.
"Không sợ c.h.ế.t sao? Lôi đi đ.á.n.h c.h.ế.t mà cũng không cầu xin tha mạng." Lê Quý phi nhìn ta bằng ánh mắt đầy thú vị.
Ta khép nép đáp lời: "Quý phi nương nương là chủ t.ử của nô tỳ, mệnh lệnh của Người, nô tỳ dẫu c.h.ế.t cũng không dám kháng cự."
Lê Quý phi dùng mũi giày nâng cằm ta lên, cười một cách đầy yêu mị: "Thật ngoan ngoãn."
Mạng của ta tạm thời giữ được.
Lê Quý phi tính tình quái gở, kể từ khi nhập cung, số cung nữ bị nàng ta hành hạ đến c.h.ế.t không sao đếm xuể. Ả ta thích nhất là nhìn thấy những kẻ đó liều mạng dập đầu xin tha. Muốn sống sót, chỉ có thể đi ngược lại lẽ thường.
Lần này, ta đã đ.á.n.h cược thắng.
"Cho ngươi một cơ hội để sống." Chưa đợi ta tạ ơn, Lê Quý phi đã nói tiếp: "Chỉ cần ngươi có thể khiến Hoàng thượng rời khỏi bên cạnh con tiện nhân kia, ngươi sẽ được sống."
Một tỳ nữ hèn mọn làm sao có thể xoay chuyển tâm ý của bậc Đế vương? Nhưng ta hiểu rõ, đây là cơ hội duy nhất của mình.
"Nô tỳ nghe danh nương nương có vũ điệu tuyệt thế thiên hạ. Hoa Hải Đường trong Ngự Uyển đã nở rồi, nếu có thêm điệu múa của nương nương, chắc chắn sẽ làm say đắm chúng sinh."
Lê Quý phi hài lòng nhướng mày, "Đi thôi, đến Ngự Uyển."
Vũ điệu của Lê Quý phi quả thực rất đẹp, nhưng sự vật dẫu đẹp đến đâu nếu nhìn mãi cũng sẽ sinh nhàm chán. Chỉ là, điệu múa hôm nay có điểm khác biệt.
"Lê Nhi, nàng thật đẹp!"
Giọng nói trầm thấp của nam nhân vang lên, Lê Quý phi xoay người nhẹ tênh, bay lướt đến trước mặt Hoàng đế Lý Hữu Nhân.
"Hoàng thượng, người cuối cùng cũng tới thăm Lê Nhi rồi!"
Ánh mắt Lý Hữu Nhân nhìn nàng ta tràn đầy sự si mê, "Lê Nhi, bọn họ nói trong Ngự Uyển có thiên tiên hạ phàm, Trẫm không ngờ vị tiên nữ ấy lại chính là nàng."
Lúc Lê Quý phi khiêu vũ, có một đàn đom đóm bay lượn xung quanh. Ánh sáng lung linh ấy tôn lên vẻ đẹp của nàng ta chẳng khác nào tiên nữ giáng trần. Một khúc múa kết thúc, Lê Quý phi ngã quỵ vào lòng Lý Hữu Nhân.
Lý Hữu Nhân vốn định nghỉ đêm tại Phượng Tê Cung, vậy mà ba ngày liền đều ngủ lại Cảnh Dương Cung.
Tin mừng cũng theo tiếng cười của Lê Quý phi mà truyền tới trước mặt ta.
--------------------------------------------------