Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

ÁC MỘNG CỦA HOÀNG ĐẾ

Chương 8

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta thản nhiên đặt chén trà trong tay xuống. Chẳng đợi ta ra tay, Tiểu Liên đang đứng xem kịch bên cạnh bỗng đổi sắc mặt. Nàng ta rút cây trâm trên đầu, dứt khoát đ.â.m thẳng vào cổ Quế ma ma. Máu tươi lập tức phun ra xối xả.

Đợi khi Quế ma ma đã c.h.ế.t hẳn, Tiểu Liên mới khôi phục dáng vẻ ngây ngô thường ngày, quỳ xuống bên cạnh ta: "Nương nương, hạng nô tài tiện hạ này không đáng để Người phải bẩn tay."

Ta khẽ gật đầu. Nàng nói đúng, đôi tay của ta phải để dành để kết liễu một kẻ quan trọng hơn.

"Nương nương, Thái phó nói ngày mai là rằm rồi."

Phải, Tiểu Liên chính là người của Tôn Thái phó. Nàng từ nhỏ đã hầu hạ bên cạnh Tôn tiểu thư. Vốn dĩ nàng sẽ cùng tiểu thư tiến cung, tiếc là tiểu thư bị hại c.h.ế.t. Tôn Thái phó liền sắp xếp nàng bên cạnh ta, luôn âm thầm phò tá.

"Ngày rằm rồi, quả thực là lúc nên đoàn viên."

22.

Gió đêm se lạnh. Lý Hữu Nhân khẽ ho vài tiếng rồi mở mắt ra, "Ái phi, nàng không ngủ mà cứ nhìn Trẫm chằm chằm làm gì?"

Ta nở một nụ cười nhạt: "Thí quân." (G.i.ế.c vua.)

Lý Hữu Nhân ngẩn người, khi phản ứng lại được, sắc mặt hắn đen sầm: "Láo xược! Xem ra là Trẫm quá nuông chiều ngươi rồi, để ngươi lời gì cũng dám nói. Ngươi không sợ c.h.ế.t sao?"

Ta không trả lời hắn, mà hỏi ngược lại: "Hoàng thượng, Ngài còn nhớ tên của thần thiếp không?"

Hắn dùng hết sức bình sinh gầm lên: "Hứa Thu Điệp! Ngươi phát điên cái gì vậy?"

Cánh bướm không sống qua nổi mùa Đông, con bướm mùa Thu sớm đã ở vào giai đoạn cuối của sự tàn lụi. Kẻ sắp c.h.ế.t, lẽ nào còn sợ cái c.h.ế.t sao?

Ta ghé sát vào tai Lý Hữu Nhân, thầm thì báo ra ngày sinh tháng đẻ của mình: "Năm Thìn, rằm tháng Bảy!" Nhìn đồng t.ử của Lý Hữu Nhân không ngừng co rút vì kinh hãi, ta cười đến điên dại. Hắn cuối cùng cũng biết sợ rồi.

"Yêu phi! Ngươi cũng là yêu phi! Hộ giá! Mau truyền người hộ giá!"

Ta bóp chặt lấy mặt hắn, mặc cho hắn gào thét tuyệt vọng: "Kêu đi, dẫu người có kêu rách cổ họng cũng chẳng có ai đến cứu đâu."

Người hầu hạ trong cung điện đều đã bị ta đuổi đi sạch. Hiện tại ta là sủng phi duy nhất, chẳng kẻ nào dám đắc tội. Còn Ngự Lâm Quân canh gác bên ngoài, tất thảy đều là người của Tôn Thái phó. Không có lệnh của lão, dẫu điện này có bốc cháy, cũng chẳng ai dám xông vào.

Ta đã hạ vào trà của Lý Hữu Nhân một loại Nhuyễn Cốt Tán – thứ mê d.ư.ợ.c mà thợ săn trên rừng chuyên dùng để hạ sát con mồi. Chỉ cần một chút thôi, cũng đủ để hắn nằm đây mặc ta hành hạ.

Ta dùng tay bịt chặt mũi miệng hắn, trân trối nhìn hắn liều mạng vùng vẫy. Ánh mắt kinh hoàng của hắn khiến nụ cười nơi khóe môi ta càng thêm rạng rỡ. Cảnh tượng này, thực sự quá đỗi tươi đẹp.

Cá Chép Bay Trên Trời Cao

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ac-mong-cua-hoang-de/chuong-8.html.]

Cho đến giây phút trút hơi thở cuối cùng, Lý Hữu Nhân vẫn không nỡ nhắm mắt. Đêm nay trăng tròn, tên hôn quân này nên xuống dưới đó mà đoàn tụ với Hoàng hậu và Quý phi của hắn rồi.

Ba mạng người hoàng cung nợ ta, cuối cùng cũng đã trả sạch.

23.

Ngày Hoàng đế băng hà, cung Ngọc Đức xảy ra hỏa hoạn. Sủng phi của Hoàng đế là Hứa phi nương nương cũng t.ử nạn trong đám cháy ấy.

Hoàng đế băng hà đột ngột, không để lại di chiếu lập Trữ. Trên triều đường, chín vị hoàng t.ử vì tranh đoạt đế vị mà gây nên một phen hỗn loạn. Các thế lực khắp nơi nổi lên như sóng cuộn mây vần.

Vân Quốc vốn cường thịnh, nay vì cuộc chiến giành ngôi mà rơi vào cảnh lâm nguy. Chúng nhân đồng thanh suy tôn Tôn Thái phó đứng ra chủ trì đại cục.

Nào ngờ, vị Tôn Thái phó vốn dĩ luôn xoay chuyển càn khôn, lúc này lại chọn cách cáo lão hồi hương, rời xa chốn quan trường thị phi.

Thiếu đi cột trụ giữ vững triều đình, bách tính khắp nơi phất cờ khởi nghĩa. Giang sơn Vân quốc, sớm đã nằm trong cảnh trứng treo đầu đẳng, nguy cơ sụp đổ chỉ trong sớm chiều.

24.

Nơi ngoại ô kinh kỳ, một cỗ xe ngựa cũ kỹ lộc cộc lăn bánh trên con đường làng thanh vắng. Chẳng ai có thể ngờ rằng, ngồi trong cỗ xe trông có vẻ tầm thường ấy lại chính là Tôn Thái phó – vị trụ cột gánh vác cả triều đình.

"Thái phó, Người thật sự không định ở lại cứu vãn giang sơn Vân Quốc này sao?"

Tôn Thái phó cười lạnh một tiếng, đoạn thốt ra một câu đầy phóng túng: "Lão hủ nay chỉ còn là kẻ cô độc một mình. Cái giang sơn thối nát ấy quan gì đến lão, cút mẹ nó đi cho rảnh nợ!"

Ta không nhịn được mà vỗ tay tán thưởng: "Lời này của Thái phó quả thực vô cùng chí lý!"

Tôn Thái phó cười ha hả, trêu chọc ta: "Hứa phi nương nương, sau này đừng gọi ta là Thái phó nữa, giờ đây ta chỉ là một lão họ Tôn bình thường mà thôi."

"Hứa phi nương nương đã sớm tòng vong trong biển lửa rồi. Tôn gia gia vẫn nên gọi con là Tiểu Điệp thì hợp lẽ hơn."

Tôn Thái phó gật đầu đắc ý: "Được, Tiểu Điệp, sau này lão sẽ là gia gia của con."

Ngày hôm ấy, ta phóng hỏa cung Ngọc Đức, nhờ sự tương trợ của Tôn Thái phó mà giả c.h.ế.t thoát thân. Lý Hữu Nhân vừa nằm xuống, hoàng cung đã loạn thành một đoàn. Vị sủng phi như ta rốt cuộc là c.h.ế.t thật hay giả t.ử vong, vốn dĩ chẳng còn ai bận tâm đến nữa.

Màn xe bị vén lên, cái đầu của Diệp Lâm Lang ló vào bên trong: "Hai ông cháu đang đàm đạo chuyện gì mà vui vẻ thế?"

Ta mỉm cười nhìn huynh ấy: "Sư huynh, Tôn gia gia nói sẽ cùng muội đi bái tế phụ mẫu, huynh có đi không?"

Diệp Lâm Lang thoáng nở nụ cười ngượng nghịu: "Cũng đã đến lúc phải đi rồi. Những ngày qua, ta cứ luôn nhớ về a tỷ của muội."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
ÁC MỘNG CỦA HOÀNG ĐẾ
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...