Ngoại truyện
Ta tên là Hứa Tiểu Điệp. Ta còn một tỷ tỷ song sinh, tên là Hứa Tiểu Vũ.
A tỷ từ nhỏ đã ngoan ngoãn thấu hiểu lòng người, còn ta lại nghịch ngợm phá phách, từ bé đã say mê thuật Hỏa Hý pháo hoa. Phụ mẫu thương ta, liền để ta theo sư phụ đi học nghệ, giữ a tỷ bên cạnh để chăm sóc. Vì lẽ đó, người ngoài không ai biết Hứa gia có hai nữ nhi, họ chỉ biết đến tỷ tỷ Hứa Tiểu Vũ mà thôi.
Người đối xử tốt với ta nhất, ngoài phụ mẫu và a tỷ, chính là Lâm Lang sư huynh. Huynh ấy thầm thương a tỷ của ta. Sư huynh từng hứa rằng, đợi đến ngày a tỷ cập kê, huynh ấy sẽ mang sính lễ đến nhà cầu thân.
Thế nhưng, chẳng đợi được đến ngày tươi đẹp ấy, hung tin đã ập xuống đầu.
Hoàng đế gặp một cơn ác mộng. Sau khi tỉnh giấc, hắn hạ lệnh g.i.ế.c sạch tất cả nữ t.ử sinh vào ngày rằm tháng Bảy năm Thìn, trong đó có cả a tỷ của ta.
Nhìn t.h.i t.h.ể tàn khuyết của phụ mẫu, ta nói với sư huynh rằng: Ta phải báo thù.
Sư huynh không đồng ý, huynh ấy nói nếu có báo thù thì cũng phải là huynh ấy đi. Nhưng ta không nghe, ta tự bán mình vào cung làm nô tỳ.
Ban đầu ta định dựa vào sức mình để hành thích tên cẩu Hoàng đế và Lê Quý phi. Ngay khoảnh khắc ta định hạ độc Quý phi, Tiểu Liên đã tìm thấy ta. Dưới sự che chở của nàng ấy, ta đã gặp lại Tôn Thái phó và sư huynh.
Hóa ra, sau khi ta nhập cung, sư huynh vẫn luôn tìm cơ hội báo thù. Hay tin tôn nữ của Tôn Thái phó cũng c.h.ế.t trong tai họa này, huynh ấy đã bắt tay liên thủ với lão. Sư huynh nói cho Thái phó biết việc ta đang ở trong cung.
Chúng ta quyết định cùng nhau bày ra một ván cờ thiên thu.
Nếu đã là hôn quân sợ "họa thủy" lật đổ giang sơn, vậy thì chúng ta sẽ biến cơn ác mộng của hắn thành sự thật, khiến Vân Quốc triệt để diệt vong.
Tôn Thái phó bày kế để thân thế của ta bị bại lộ, khiến Hoàng hậu chú ý đến ta. Hoàng hậu tưởng rằng đã nắm thóp được ta, còn ta thì mượn tay nàng ta để nhổ tận gốc Lê Quý phi. Rồi sau đó, ta từng bước một đập tan từng kẻ một.
Hoàng hậu cứ ngỡ ta bị vinh hoa trong cung làm mờ mắt, bị nàng ta nắm thóp trong lòng bàn tay mà không dám có lòng hai ý. Nhưng nàng ta đâu biết rằng, từ đầu đến cuối, nàng ta cũng chỉ là một quân cờ mà thôi.
Chỉ cần có lòng sắt đá, kẻ hèn mọn như đám tiện dân chúng ta cũng có thể lay chuyển được đại thụ.
Những kẻ đáng c.h.ế.t, đều đã bị ta g.i.ế.c sạch.
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
Phụ mẫu, a tỷ, thù của mọi người, con đã báo xong rồi.
(Hết)
Mình giới thiệu một bộ cổ đại khác do nhà mình đã up lên web MonkeyD ạ:
ĐÍCH NỮ QUYỀN MƯU
Tác giả: Tinh Hà Cố Sự Hội
Kiếp trước, tin dữ truyền về, cữu cữu của ta bị khép tội mưu nghịch, thủ cấp bị chính tên Phó tướng thân tín c.h.é.m xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ac-mong-cua-hoang-de/chuong-9-het.html.]
Phu quân ta lúc ấy, vẻ mặt không chút gợn sóng, đích thân bưng chén t.h.u.ố.c phá t.h.a.i ép ta uống cạn, miệng còn thốt ra lời giả dối rằng cơ thể ta hư nhược, không đủ sức nuôi dưỡng t.h.a.i nhi.
Sau lần sảy t.h.a.i ấy, ta đổ bệnh triền miên, hoàn toàn trở thành một phế nhân nằm liệt trên giường. Còn phu quân mà ta từng kính trọng, yêu thương nhất, ngay lập tức mang theo sính lễ sang nhà, cầu thân thứ muội của ta vào cửa với vị trí chính thê.
Đêm tân hôn của bọn họ, Trần Âm Oánh sai người phóng hỏa đốt viện của ta. Ngọn lửa hung tàn thiêu rụi tất cả, ta không kịp đào thoát, chỉ biết nằm đó trơ mắt nhìn thân xác mình bị hỏa thiêu thành tro bụi.
Trùng sinh trở lại, nhìn thấy tên tra nam kia tìm đến cầu thân, ta sợ hãi lùi bước liên hồi. Thôi thôi, loại nam nhân cặn bã thì phải sánh đôi cùng hạng nữ nhân tiện tì mới là thiên kinh địa nghĩa!
1.
Đời trước, ta c.h.ế.t trong ngọn lửa rực trời. Sau khi hơi tàn đã dứt, linh hồn ta không tan biến mà vẫn lảng vảng trong phủ. Ta tận mắt chứng kiến thứ muội Trần Âm Oánh liên thủ cùng Trương di nương, tìm đủ mọi cách dày vò mẫu thân ta cho đến c.h.ế.t. Người phụ thân từng yêu chiều hai mẹ con ta nhất mực, vậy mà khi nghe tiếng kêu la t.h.ả.m thiết của nương ta, ông ta lại dửng dưng như không, coi như tai bị điếc đặc.
Đáng hận hơn nữa, Trần Âm Oánh gả vào phủ chưa đầy sáu tháng đã hạ sinh một nam hài. Đứa nhỏ kia khỏe mạnh hoạt bát, nhìn qua đã biết là sinh đủ ngày đủ tháng. Hóa ra, ả ta và vị phu quân tốt của ta đã tư thông với nhau từ sớm.
Nhìn cảnh một nhà ba người bọn họ sum họp đầm ấm, ta hận đến mức tưởng chừng như nghiền nát hàm răng. Tại sao? Tại sao con của ta phải c.h.ế.t trong bụng mẹ, còn bọn họ lại được viên mãn đoàn viên? Mẫu thân ta đối với Trần Âm Oánh luôn bao dung độ lượng, vậy mà cuối cùng lại bị mẹ con ả ta hành hạ đến hơi thở cuối cùng.
Một luồng bạch quang lóe lên, ta trùng sinh vào đúng ngày Từ Cẩn Du mang sính lễ đến cầu thân. Lúc này, hắn vẫn còn là một tên cử t.ử chưa đi thi nghèo kiết xác, công danh chưa có, ngay cả sính lễ mang đến cũng nghèo nàn đến t.h.ả.m hại, viết chẳng đầy một trang sổ nhỏ.
Phụ thân ta khi ấy vốn không muốn ta gả cho hắn, bèn khuyên ta nhường mối này cho thứ muội, nói hắn quá đỗi thanh bần, ta gả đi chỉ chuốc lấy khổ cực. Ý của phụ thân lúc bấy giờ vốn dĩ là muốn gả thứ muội cho hắn.
Nhưng ta khi đó lại bị tình yêu làm cho mù quáng, một lòng muốn gả cho thư sinh phong quang tề nguyệt, quyết tâm đọc sách Thánh hiền này. Phụ thân vì kiêng dè thế lực của cữu cữu ta nên đành phải gật đầu đồng ý. Mẫu thân vì thương ta, đành phải lấy của hồi môn của mình ra trợ cấp cho Từ Cẩn Du, mới khiến cho hôn lễ không đến mức quá mức sơ sài.
Đã được sống lại một đời, kiếp này ta tuyệt đối không đi vào vết xe đổ, tuyệt đối không gả cho hạng nam nhân bạc tình quả nghĩa ấy nữa!
2.
Khi nha hoàn thân cận Xuân Đào vào gọi, ta đã sớm trang điểm chỉnh tề.
Tại đại sảnh, Từ Cẩn Du đang dâng lời cầu thân, chỉ đích danh muốn cưới Đích tiểu thư của Trần phủ, chính là Trần Âm Kiều ta đây.
Hắn vừa dứt lời, Trần Âm Oánh đã từ sau tấm bình phong bên kia đại sảnh lao ra, đôi mắt đẫm lệ nhìn Từ Cẩn Du đầy ai oán. Phụ thân tức đến mức mặt mày xanh mét, vuốt râu trừng mắt quát ả lui ra. Mẫu thân ta vẫn giữ phong thái của một chủ mẫu, thản nhiên ngồi uống trà, coi màn kịch nực cười này như không khí.
Sau khi Từ Cẩn Du rời đi, phụ thân ngoài mặt phạt Trần Âm Oánh cấm túc một tháng. Nhưng thực chất, vì ả ta mà ông đã tìm đến viện của ta thuyết phục: "Kiều Kiều, con là viên ngọc quý trên tay ta và nương con. Từ gia kia đến một tên hầu hạ cũng không có, con gả sang đó làm sao chịu nổi? Chi bằng nhường cho thứ muội con đi, con bé từ nhỏ lớn lên bên cạnh Di nương, đã quen chịu khổ rồi."
Ta khẽ nhướng mày. Kiếp trước khi nghe những lời này, ta còn tưởng phụ thân không nỡ để ta chịu tội, giờ nghĩ lại, hóa ra lúc đó tâm ông ta đã sớm nghiêng về phía thứ muội. Bởi lẽ khi ấy, việc Trần Âm Oánh theo đuổi Từ Cẩn Du gần như đã phơi bày ra ánh sáng, ai ai cũng biết ả ta thầm thương trộm nhớ hắn.
Còn Từ Cẩn Du chưa bao giờ công khai bày tỏ thái độ. Lúc đó ta và hắn thường xuyên trao đổi thư từ, hắn nhiều lần khẳng định với ta rằng không hề có chút cảm giác nào với Trần Âm Oánh, chẳng qua vì muốn giữ thể diện cho tiểu thư Trần phủ nên mới không công khai cự tuyệt ả. Giờ nghĩ lại mới thấy mình nực cười làm sao, lại đi tin lời đường mật của nam nhân.
Ta khẽ gật đầu: "Phụ thân nói chí phải, vậy cứ nhường Từ Cẩn Du cho thứ muội đi ạ! Chỉ là..."
Ta cố ý bỏ lửng câu nói, phụ thân sốt sắng hỏi dồn: "Chỉ là cái gì?"
Ta đáp: "Chỉ là nữ nhi muốn học cách quản gia, nghe nói phụ thân có mấy trang điền ở ngoài thành..."
--------------------------------------------------