Hoàng hậu và Lê Quý phi vốn như nước với lửa, xưa nay hiếm khi qua lại.
"Nghe nói Cảnh Dương Cung của Lê muội muội lại có thêm một vị Tài nhân muội muội, ta đặc biệt tới để chúc mừng."
Sắc mặt Lê Quý phi lạnh đến đáng sợ. Hoàng hậu đích thân đến cửa để giễu cợt, nàng ta sao có thể vui lòng? Nhưng đối phương là Hoàng hậu, vĩnh viễn đè đầu cưỡi cổ Quý phi một bậc.
Hoàng hậu rủ mắt nhìn về phía ta: "Ngươi chính là Hứa Tài nhân vừa được Hoàng thượng sắc phong?"
Ta cúi đầu đáp lễ: "Khởi bẩm Hoàng hậu nương nương, thần thiếp là Hứa Thu Điệp."
Hoàng hậu khẽ mỉm cười: "Tốt, trông rất ngoan ngoãn. Chẳng trách Hoàng thượng lại yêu thích, phá lệ phong ngươi làm Tài nhân. Sau này rảnh rỗi cứ đến Phượng Tê Cung ngồi chơi với ta." Lời này là nói với ta, nhưng thực chất là để răn đe Lê Quý phi. Hai người bọn họ vốn bất hòa, nếu lúc này Lê Quý phi đ.á.n.h c.h.ế.t ta, chắc chắn sẽ bị Hoàng hậu nắm thóp.
Sự kiêu ngạo của Lê Quý phi chỉ là trong việc tranh sủng, còn đại sự thì nàng ta không hề hồ đồ.
Sau khi Hoàng hậu rời đi, Lê Quý phi lạnh mặt đá văng ta sang một bên: "Đừng tưởng có Hoàng hậu bảo lãnh thì ta không dám đụng tới ngươi!" Nàng ta cười lạnh lẽo: "Tiện tì, đã muốn ở lại Cảnh Dương Cung này, ta sẽ khiến ngươi sống không bằng c.h.ế.t."
8.
Đúng như lời Lê Quý phi đã nói, những ngày ta sống ở Cảnh Dương Cung thực sự còn khổ sở hơn cả cái c.h.ế.t. Hoàng thượng ngoại trừ đêm say rượu sủng hạnh ta hôm đó, về sau dường như đã hoàn toàn quên mất sự tồn tại của ta trên đời. Ngược lại, Lê Quý phi vẫn nhận được ân sủng nồng hậu như xưa.
Mỗi khi mây mưa kết thúc, Lê Quý phi lại bắt ta đến tẩm điện của nàng ta. Ả tựa mình trên ghế quý phi, dáng vẻ lười nhác mà hoa quý, bờ vai hương lộ ra ngoài. Trên chiếc cổ trắng ngần là những đóa hồng mai lốm đốm, đều là dấu vết sủng ái mà Hoàng đế để lại trên người ả.
"Trước kia ngươi hầu hạ bổn cung rửa chân là thoải mái nhất, giờ tiếp tục đi."
Chỉ cần không đ.á.n.h c.h.ế.t ta, thì Lê Quý phi có hành hạ thế nào cũng chẳng ai dám quở trách nửa lời. Ta không thể khước từ, chỉ đành tuân lệnh mà xoa bóp, gột rửa đôi chân cho ả.
Khi đã thấy thư thái, ả liền cười nhạt mà mắng nhiếc: "Đúng là hạng tiện chủng thiên hạ, quả nhiên chỉ hợp làm những việc hạ đẳng hầu hạ người khác thế này!" Dứt lời, ả giơ chân đạp mạnh vào mặt ta.
Ta ngã ngồi bệt xuống đất. Ả bắt đầu chì chiết: "Hỗn láo, dám làm đau bổn cung! Liếm sạch chỗ nước rửa chân trên sàn cho ta, bổn cung sẽ tha thứ cho ngươi."
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
Ta bất động. ả chỉ cần đưa mắt ra hiệu, hai mụ ma ma đứng hai bên lập tức tiến tới, ấn chặt mặt ta xuống sàn, ép ta phải l.i.ế.m sạch chỗ nước ấy.
Lê Quý phi bình thản buông lời: "Cẩn thận một chút, đừng làm hỏng khuôn mặt lẳng lơ chuyên đi quyến rũ người khác này."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ac-mong-cua-hoang-de/chuong-3.html.]
"Rõ!" Hai mụ ma ma đồng thanh đáp lời, đôi bàn tay mập mạp không ngừng cấu xé vào da thịt trên người ta.
Nước mắt ta lã chã tuôn rơi, nhưng miệng bị bịt chặt đến mức chẳng còn sức để khóc thành tiếng. Những chuyện như vậy diễn ra mỗi ngày. Quả thực, sống ở Cảnh Dương Cung chẳng khác nào Địa ngục trần gian.
Cho đến một ngày nọ.
Ta bị Lê Quý phi ép phải nhảy xuống hồ băng để mò tìm viên trân châu đã mất. Khi ta run rẩy bò được từ làn nước lạnh giá lên bờ, khoảnh khắc ấy, ta dường như đã nhìn thấy phụ mẫu và a tỷ. Họ đứng ngay trước mặt, nói rằng muốn đón ta đi cùng.
Họ muốn đưa ta về nhà, đến một nơi ấm áp.
Ngay giây phút định nhấc chân bước theo, ta khẽ lắc đầu: "Phụ mẫu, a tỷ, mọi người đợi con thêm một chút thôi, con sẽ đến ngay sau đây."
Hơi ấm rực lửa ập tới, khoảnh khắc mở mắt ra, ta liền nhìn thấy gương mặt ung dung hoa quý của người đó, "Muốn báo thù không?"
9.
Ta chật vật bò dậy, quỳ thụp xuống trước mặt Hoàng hậu, "Nương nương, thần thiếp không dám."
Hoàng hậu bật cười lạnh lẽo: "Cái c.h.ế.t còn chẳng sợ, lại sợ con tiện nhân Lê Uyển Du kia sao? Nếu ngươi muốn báo thù, ta có thể giúp ngươi một tay."
Ta cố nén sự run rẩy trong lòng, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào người: "Đa tạ ơn cứu mạng của nương nương!"
Hoàng hậu mỉm cười hài lòng.
Kể từ khi từ Phượng Tê Cung trở về, Quế ma ma – người thân cận nhất bên cạnh Lê Quý phi, đã lén lút tìm đến phòng ta, "Nô tỳ tham kiến Hứa Tài nhân!"
Trong lòng ta không khỏi kinh ngạc, chẳng ngờ Quế ma ma mà Lê Quý phi tin cậy nhất lại là quân cờ của Hoàng hậu. Ta đứng dậy, khẽ nhún mình đáp lễ: "Sau này làm phiền Quế ma ma chỉ điểm nhiều hơn!"
Quế ma ma điềm tĩnh đáp: "Đều là làm việc cho chủ t.ử cả thôi, chủ t.ử có tốt thì nô tỳ mới có ngày tháng yên ổn."
Quả nhiên là một con ch.ó săn trung thành mà Hoàng hậu nuôi dưỡng, vừa gặp đã bắt đầu răn đe ta rồi sao? Muốn lật đổ Lê Quý phi, chỉ dựa vào chỗ dựa là Hoàng hậu thì vẫn chưa đủ. Nữ nhân hậu cung muốn địa vị vững chắc, tất yếu phải có được thánh sủng.
Quế ma ma hạ thấp giọng: "Mỗi tháng vào ngày rằm, Hoàng thượng đều đến Phúc Thọ Đường uống rượu để tưởng nhớ Tiên đế. Có nắm bắt được cơ hội hay không, phải xem bản lĩnh của Tiểu chủ rồi."
Ta nhàn nhạt mỉm cười. Có được tin này, đã là quá đủ.
--------------------------------------------------