Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

ÁC MỘNG CỦA HOÀNG ĐẾ

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

10.

Ta múa lượn đôi tay, một chú thỏ nhỏ kết bằng hỏa quang nhảy vọt ra từ cổ tay ta. Cung nữ Tiểu Liên đứng bên cạnh nhìn thấy thì cười khúc khích đầy thích thú: "Hứa Tài nhân thật lợi hại, chú thỏ này đẹp quá đi mất! Ánh huỳnh quang lấp lánh thế này, nhìn Tài nhân chẳng khác nào thiên tiên hạ giới."

Ta cười mắng nàng ta: "Cái miệng nhỏ của ngươi thật dẻo, ta sao có thể sánh được với thiên tiên?"

"Tài nhân của Trẫm, đương nhiên còn đẹp hơn cả thiên tiên."

Ta kinh ngạc ngẩng đầu, ánh mắt thoáng ngẩn ngơ, một tia vui mừng lướt nhanh qua đáy mắt. Ngay sau đó, ta hốt hoảng quỳ sụp xuống: "Thần thiếp kinh động thánh giá, xin Hoàng thượng trách phạt!"

Lý Hữu Nhân đưa tay kéo ta đứng dậy: "Đừng sợ, Trẫm không phạt ngươi. Ngón ảo thuật này của ngươi không tồi, diễn thêm vài trò nữa cho Trẫm xem."

Ta cúi đầu, không lập tức thể hiện ngay: "Hoàng thượng, thần thiếp xuất thân hèn mọn. Đây đều là những trò vặt không đáng kể nơi dân gian, sao có thể lọt vào mắt xanh của Thiên tử, xin Hoàng thượng đừng làm khó thần thiếp!"

Lý Hữu Nhân khẽ cười: "Thời trẻ Trẫm từng lén xuất cung thấy qua một lần, đến nay vẫn khó quên. Hiếm khi thấy nàng biết những trò vui này, cứ coi như diễn cho Trẫm giải khuây, Trẫm miễn tội cho nàng."

Được ân điển, ta bắt đầu buổi biểu diễn đã chuẩn bị từ lâu. Tay trái khẽ vê, nén hương trầm được điểm hỏa, một dải pháo hoa hình bông lúa vàng óng ả hiện ra ngay trước mắt, "Nhờ hồng phúc của Hoàng thượng, lương thực bội thu, bách tính no đủ."

Lý Hữu Nhân bị ta làm cho vui vẻ, cười vang sảng khoái. Hắn nắm lấy tay ta, vẻ uy nghiêm thường nhật bớt đi vài phần: "Ở bên cạnh Tài nhân, Trẫm như trẻ lại vài tuổi, nàng thật có tâm!"

Đêm đó, Lý Hữu Nhân vẫn nghỉ lại Cảnh Dương Cung. Chỉ có điều, lần này hắn ngủ lại ở thiên điện của ta.

11.

Lê Quý phi sau khi nghe tin đã đập nát món ngọc Như Ý tâm đắc nhất, còn sai người đ.á.n.h trượng cung nữ Thúy Quả - kẻ truyền tin.

Cá Chép Bay Trên Trời Cao

Thúy Quả lê lết thân xác tàn tạ đến truyền gọi ta, "Quý phi nương nương triệu ngươi qua đó."

Ta nhìn chằm chằm vào đôi gò má sưng đỏ của ả, khẽ nở nụ cười nhạt, "Mặt của Thúy Quả tỷ tỷ sao lại thành ra nông nỗi này?"

Bị chạm vào vết thương lòng, Thúy Quả tức đến trợn tròn mắt. Khi ta còn làm sai dịch ở Cảnh Dương Cung, ả cậy được Quý phi chống lưng mà không ít lần ức h.i.ế.p ta. Nếu không phải đôi bàn tay này còn chút giá trị với Lê Quý phi, e là sớm đã bị ả hành hạ đến phế bỏ.

Ta vừa định đứng dậy thì Tôn công công bên cạnh Hoàng thượng giá đáo, "Hứa Tài nhân, Hoàng thượng tuyên Người cùng dùng Ngọ thiện."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ac-mong-cua-hoang-de/chuong-4.html.]

Hoàng thượng đã có khẩu dụ, bên phía Lê Quý phi tự nhiên không cần phải tới nữa. Trước khi đi, ta đem chiếc trâm ngọc đính trân châu mà Hoàng thượng ban thưởng tặng cho Thúy Quả, "Mong Thúy Quả tỷ tỷ nói giúp ta vài lời tốt đẹp trước mặt nương nương. Sau này ta vẫn phải sống ở Cảnh Dương Cung, nương nương mãi mãi là chủ t.ử của ta."

Thúy Quả hừ lạnh một tiếng, khinh khỉnh rời đi nhưng không quên cầm theo chiếc trâm ngọc.

Ngày hôm sau, tin Thúy Quả vô tình ngã xuống hồ c.h.ế.t đuối lọt vào tai ta. Tiểu Liên nghe xong thì run rẩy không thôi: "Tài nhân, nô tỳ nghe nói da thịt trên người Thúy Quả tỷ tỷ bị cá rỉa sạch sành sanh, chẳng còn lấy một mảnh nguyên vẹn!"

Ta cười lạnh lẽo. Cái hoàng cung này đúng là khác biệt, đến cả lũ cá cũng có hàm răng sắc bén đến vậy. Lê Quý phi tính tình đa nghi, lại có vết xe đổ là ta ngay trước mắt, Thúy Quả cầm chiếc trâm trân châu của ta thì làm sao có kết cục tốt đẹp? Muốn trách, chỉ trách ả quá tham lam.

Đêm đến, Quế ma ma lại ghé qua một chuyến.

"Quý phi nương nương sai Quốc sư đại nhân mời một nghệ nhân dân gian vào cung, nghe nói người này giỏi thuật Hỏa Hý, biến hóa khôn lường."

Lê Quý phi thừa biết ta dựa vào mấy trò ảo thuật và pháo hoa vặt vãnh mà được Hoàng đế nhìn bằng con mắt khác. Một kẻ kiêu ngạo như ả làm sao cam tâm thua cuộc? Huống hồ thân phận của ta vốn chỉ là tỳ nữ dưới trướng ả.

Ta thản nhiên gật đầu: "Ma ma, Chủ t.ử có lời gì nhắn nhủ ta không?"

Ánh mắt Quế ma ma lạnh đi: "Chủ t.ử nói, hoa Sơn Trà đã nở rồi, nhắc Tiểu chủ nhớ đi mà thưởng ngoạn."

12.

Thoắt cái đã đến đại thọ của Hoàng đế. Các cung phi tần đều chuẩn bị hạ lễ mừng thọ. Mọi năm đều là điệu múa Nghê Thường của Lê Quý phi làm màn kết thúc, năm nay cũng không ngoại lệ.

Lê Quý phi nũng nịu nói: "Hoàng thượng, điệu múa hôm nay của thần thiếp có chút đặc biệt, cần có nghệ nhân hỗ trợ, người có thể chuẩn thuận cho thiếp không?"

Ngày thường Quý phi vốn ngạo mạn thanh cao, làm gì có lúc nào yếu mềm như thế này? Lý Hữu Nhân lập tức hứng thú, Lê Quý phi nói gì hắn cũng gật đầu đồng ý.

Lê Quý phi nhảy múa thướt tha trên đài, vị nghệ nhân phía sau không ngừng châm ngòi đủ loại pháo hoa, tôn lên vẻ đẹp lung linh huyền ảo của ả, khiến người xem không khỏi trầm trồ.

Mọi người đều say đắm nhìn ngắm, chỉ có ta chú ý thấy động tác của vị nghệ nhân kia bắt đầu thay đổi. Bốn mắt nhìn nhau, ta thấy rõ tia hân hoan trong mắt hắn.

Đòn chí mạng sắp đến rồi.

Quả nhiên, sau một cú xoay người của Lê Quý phi, một con thần điểu bằng hỏa quang bay ra từ tay nghệ nhân, theo đà múa của Quý phi mà lao thẳng về phía Lý Hữu Nhân.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
ÁC MỘNG CỦA HOÀNG ĐẾ
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...