Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

ÁC MỘNG CỦA HOÀNG ĐẾ

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Quý phi nương nương ban thưởng cho ngươi." Quản sự ma ma quẳng một sợi xích sắt xuống trước mặt ta.

Ta ngoan ngoãn đeo sợi xích ấy vào cổ.

Lê Quý phi thăng chức cho ta từ cung nữ gác cổng thành thân cận hầu hạ, lại thưởng thêm một sợi xích sắt. Nàng ta muốn nói với ta rằng: Ta mãi mãi là một con ch.ó trước mặt nàng ta, phải nghe lời trong từng hơi thở.

4.

Vài ngày sau, Lê Quý phi cuối cùng cũng nhớ đến ta. Nàng ta hỏi ta về chuyện bầy đom đóm đêm nọ.

Ta chẳng dám giấu giếm, liền thực thà bẩm báo: Đom đóm vốn hảo thực ốc sên, chỉ cần lấy dịch nhầy của chúng bôi lên y phục là có thể thu hút vạn điểm huỳnh quang vây quanh.

Cá Chép Bay Trên Trời Cao

Biết được chân tướng, Lê Quý phi lộ rõ vẻ ghê tởm, vung tay giáng cho ta một bạt tai nảy lửa: "Tiện tì đáng c.h.ế.t..."

"Kẻ nào lại khiến ái phi của Trẫm nổi trận lôi đình thế này?"

Lý Hữu Nhân lại tới. Lê Quý phi lập tức đổi sắc mặt, h hửng như cánh bướm vờn hoa nhào vào lòng hắn:

"Hoàng thượng, sao người lại có thời gian tới thăm thần thiếp?"

Lý Hữu Nhân xoa nắn bàn tay nàng ta, lạnh nhạt nói: "Tiện tì không hiểu chuyện, Lê Nhi cứ lôi ra ngoài đ.á.n.h c.h.ế.t là được, chớ để làm đau tay mình." Vừa nói, hắn vừa đưa mắt lướt qua người ta.

Bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt Lý Hữu Nhân khựng lại một nhịp, ta liền vội vã cúi đầu.

"Cung tì bên cạnh Lê Nhi thật thú vị, cổ còn đeo cả xích chó."

Sắc mặt Lê Quý phi cứng đờ. Chẳng đợi nàng ta kịp mở lời, ta đã to gan giải thích: "Khởi bẩm Hoàng thượng, Quý phi nương nương thi thoảng hay bị tim đập nhanh. Nô tỳ đặc biệt đeo sợi xích này để khi đi lại phát ra tiếng động, tránh làm nương nương kinh động."

Lý Hữu Nhân nghe xong có vẻ hài lòng: "Ngươi cũng thật chu đáo. Sau này hầu hạ bên cạnh Quý phi phải để tâm nhiều hơn. Nếu làm nương nương không vui, Trẫm sẽ tru di cửu tộc nhà ngươi."

Ta ngoan ngoãn cúi đầu tạ ơn. Cửu tộc ư? Cửu tộc ở đâu ra? G.i.ế.c một mình ta, chính là diệt tộc rồi.

5.

Ta vốn biết một vài ảo thuật nhỏ. Lê Quý phi học từ chỗ ta, kết quả là suốt nửa tháng trời, Lý Hữu Nhân đều lưu lại Cảnh Dương Cung. Còn ta mỗi ngày đều thủ thế bên ngoài tẩm điện, lắng nghe tiếng rên rỉ kiều mị của Lê Quý phi khi thị tẩm.

Mỗi lần Lý Hữu Nhân đến, hắn đều liếc nhìn kẻ đang quỳ dưới thềm điện là ta. Lâu dần, hắn cũng đã ghi nhớ cái tên cung nữ Thu Điệp.

Ngày hôm đó là thọ thần của Quý phi, Lý Hữu Nhân đích thân mang lễ vật đến chúc mừng. Quý phi vui mừng quá chén, say khướt trong lòng Hoàng đế.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ac-mong-cua-hoang-de/chuong-2.html.]

Đêm về, ngoài kia gió lạnh tiêu sơ, trong phòng bỗng vang lên giọng nam nhân trầm thấp: "Người đâu!"

Nghe tiếng gọi, ta quỳ bò vào phòng, dâng trà lên cho Lý Hữu Nhân. Vừa ngẩng đầu, liền chạm phải đôi mắt sắc lẹm, lạnh lẽo như băng giá.

Quân vương nhân từ, thương sinh hưởng phúc. Quân vương tàn bạo, bách tính lầm than.

"Ngươi sợ Trẫm?"

Ta nhỏ giọng đáp: "Hoàng thượng là Thiên tử, nô tỳ đối với Ngài là kính sợ, chứ không phải khiếp nhược."

Hắn lại bảo: "Quý phi nói ngươi biết diễn trò khéo, biến thử một cái cho Trẫm xem."

Ta cẩn trọng lùi lại một bước, đôi tay múa lượn nhịp nhàng. Một chú chim nhỏ kết bằng hỏa quang thuận thế từ trong ống tay áo bay ra. Ánh lửa bập bùng soi rõ dung nhan ta, để Thiên t.ử nhìn thấu dung mạo này.

Giây tiếp theo, hắn đột ngột đưa tay kéo mạnh ta dậy. Ta thuận thế ngã vào lòng hắn. Khi ân sủng ập đến, trong tâm trí ta chỉ hiện lên hình ảnh nơi bãi tha ma lạnh lẽo. Ta của lúc này, chẳng khác nào đang bị lũ ch.ó hoang kia rỉa thịt.

Nhưng ta phải nhẫn. Kẻ thù quá nhiều, ta phải g.i.ế.c sạch từng đứa một!

6.

"Tiện nhân, ngươi dám phản bội ta!" Lê Quý phi tung một cước đá lật nhào ta xuống đất.

Ta c.ắ.n răng chịu đựng cơn đau thắt nơi lồng ngực, một lần nữa bò đến trước mặt nàng ta: "Nương nương, nô tỳ không dám." Trong lòng nàng ta thừa hiểu, chuyện này vốn chẳng phải lỗi do ta. Để giữ chân Đế vương, đêm qua chính nàng ta đã hạ t.h.u.ố.c trợ hứng vào rượu. Nào ngờ bản thân lại say đến bất tỉnh nhân sự, tạo cơ hội cho Lý Hữu Nhân sủng hạnh ta.

Chỉ là nàng ta không biết, trong bình rượu đó đã bị ta lén bỏ thêm chút mê dược. Nhọc công phí sức, cuối cùng lại may áo cưới cho người khác. Lê Quý phi sao có thể không hận? Nàng ta lúc này chỉ hận không thể nghiền xương cốt ta thành tro bụi.

"Người đâu, lôi con tiện tì này ra ngoài đ.á.n.h c.h.ế.t cho ta…!"

Sau khi được sủng hạnh, Lý Hữu Nhân phong ta làm Bát phẩm Tài nhân. Tuy từ thân phận tỳ nữ leo lên làm chủ tử, nhưng trước mặt Lê Quý phi, ta vẫn hèn mọn như loài kiến cỏ.

Thấy cung nhân còn do dự, Lê Quý phi nổi trận lôi đình: "Còn đợi bổn cung đích thân ra tay sao? Chẳng qua chỉ là một Tài nhân hạ đẳng, bổn cung đ.á.n.h c.h.ế.t thì đã sao?"

Quý phi thịnh nộ, ai dám trái lời? Hai vị ma ma lập tức tiến lên, không chút nể tình mà lôi ta đi. Lần này, dẫu ta có cầu xin hay không, Lê Quý phi cũng tuyệt đối không buông tha.

Trừ phi...

7.

"Chúc mừng Lê muội muội!" Một giọng nữ t.ử thanh tao x.é to.ạc bầu không khí hỗn loạn.

Nghe thấy tiếng nói, sắc mặt Lê Quý phi lập tức đại biến, nàng ta lạnh lùng mở lời: "Hoàng hậu nương nương thật nhã hứng, sao hôm nay lại hạ cố đến cung của muội?"

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
ÁC MỘNG CỦA HOÀNG ĐẾ
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...