Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Âm Dương

Chương 62

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

A Tử ngồi trên xe, nhìn ra ngoài, đôi môi run lên, khuôn mặt bình thường vốn đã tái nhợt của cô, cũng không khiến người ta phát hiện điều gì khác thường, Thẩm Khinh Vi nhìn chằm chằm vào ngôi nhà, nói với Ngân Tranh: "Sư tỷ, vào trong xem thử không?"

Ngân Tranh nhàn nhạt đồng ý: "Ừm."

Âm thanh như hạt mưa ngoài cửa sổ, lạnh lẽo, Thẩm Khinh Vi xuống xe trước, sau đó đưa tay kéo lấy Ngân Tranh, A Tử ngồi trong cùng đột nhiên hỏi: "Tôi có thể vào trong cùng hai chị không?"

"Cô?" Thẩm Khinh Vi không muốn dẫn theo A Tử vào trong, không nói tới chuyện bên trong có oán khí gì đó, mà chỉ riêng cơ thể này của A Tử, bên trong có nhiều bụi bặm và đồ vật ô nhiễm như thế, A Tử có thể chống đỡ được không?

"Cô nên..."

"Xuống đi." Âm thanh nhàn nhạt của Ngân Tranh ngắt lời Thẩm Khinh Vi, Thẩm Khinh Vi im lặng giây lát: "Sư tỷ, dẫn cô ta cùng vào trong à?"

"Không sao." Ngân Tranh nói: "Nếu không thoải mái, thì nói với chúng tôi."

A Tử gật đầu: "Cảm ơn."

Thẩm Khinh Vi không hiểu sắp xếp của Ngân Tranh, nhưng trước giờ cô đều nghe lời cô ấy, cũng ngầm đồng ý cho phép A Tử đi theo, A Tử đi riêng một chiếc ô màu đen, đứng trước cổng.

Trong mơ, là Tiểu Ngọc che ô cho cô, chiếc ô giấy gió, bên trên vẽ một hồ sen, dường như có thể ngửi được hương sen, thoang thoảng, hiện tại chỉ còn lại không khí lạnh lẽo.

A Tử hít sâu một hơi, đứng trước cổng nhà.

"A Tử, lại đây." Tiểu Ngọc cười cười vẫy tay với cô: "Mình dẫn cậu tới một nơi."

"Đây là đâu thế?" A Tử vào trong: "Là nhà cậu à?"

Dường như Tiểu Ngọc chần chừ, nghĩ ngợi giây lát: "Coi là vậy đi."

Tay cầm ô của A Tử khẽ run lên, có hạt mưa rơi lên vai cô, quần áo sắp ướt nhẹp, Thẩm Khinh Vi đi tới cửa nhà, vừa đẩy ra, két một tiếng, cửa không khóa.

Là cửa gỗ điều nhuộm, không khóa, sau khi đẩy ra, bên trong đen xì xì, Thẩm Khinh Vi rút que lửa ra, đốt cháy, Ngân Tranh xếp mấy cây nến ra, phòng khách nhanh chóng sáng lên, tài xế không theo vào, ông chú đứng trước cổng nhìn vào trong, cứ cảm thấy ngôi nhà này âm u.

A Tử đứng giữa phòng khách, chỉ là một ngôi biệt thự rất lâu về trước, cầu thang hình vành khăn, rất cao, không nhìn thấy cấu trúc bên trên, Ngân Tranh giơ cao ngọn nến, không nhìn thấy gì khác thường.

"Ở đây không có âm khí." Thẩm Khinh Vi nói: "Không phải ở đây."

Sắc mặt Ngân Tranh trầm xuống.

A Tử tự đi vào trong.

"Đây là phòng ngủ, đây là phòng sách, đây là nhà vệ sinh." Tiểu Ngọc cười: "Cậu có ấn tượng gì không?"

Cô? Sao cô phải có ấn tượng với nơi này?

Nơi này đã bị bỏ hoang rất nhiều năm về trước, trước khi A Tử được sinh ra, cho nên cô chưa từng tới nơi này, sao có thể có ấn tượng được?

Nhưng hiện tại đi vào bên trong, A Tử lại có cảm giác quen thuộc không nói thành lời, một loại cảm giác không cách nào hình dung bao trùm lấy cô, A Tử không nhịn được đi vào bên trong.

Thẩm Khinh Vi vừa muốn nói quay về liền nhìn thấy bóng dáng A Tử, gầy gò lại yếu ớt, cô gọi: "Cô Lê?"

A Tử dường như không nghe thấy, Thẩm Khinh Vi nghi hoặc, muốn kéo A Tử lại, nhưng Ngân Tranh kéo lấy tay Thẩm Khinh Vi, khẽ lắc đầu, Thẩm Khinh Vi mím môi, không phát ra âm thanh.

Phòng khách có một hành lang, trên hành lang giăng đầy mạng nhện, Ngân Tranh đưa nhuyễn kiếm cho Thẩm Khinh Vi, Thẩm Khinh Vi hiểu ý, dọn dẹp toàn bộ mạng nhện trên hành lang trước một bước, trong phòng vang lên âm thanh cạch cạch, giống như âm thanh của chuột hoặc động vật nhỏ đang di chuyển.

A Tử vẫn tiếp tục đi vào trong, cô đi tới trước cửa một căn phòng, Thẩm Khinh Vi nhìn sang Ngân Tranh, nhíu mày, sau đó liền nhìn thấy A Tử đẩy cánh cửa đó ra.

Bụi bặm cũng theo đó bay tới, Thẩm Khinh Vi quay đầu đi, đưa tay xua đi, dáng vẻ A Tử vẫn như thế, dường như không có phản ứng gì khi đối mặt với mọi thứ.

Thẩm Khinh Vi cảm thấy khác thường, cô vừa kiểm tra, nơi đây không hề có oán khí, cũng không có âm khí, chỉ là một ngôi nhà cũ bình thường, vậy tại sao A Tử lại như vậy?

Dường như A Tử, bị thứ gì đó mê hoặc.

Thẩm Khinh Vi không hiểu, lần này thông minh hơn, không làm phiền A Tử, mà chỉ đi theo sau cô gái ấy.

Sau khi A Tử vào trong liền ngồi lên ghế, Thẩm Khinh Vi nhìn kĩ lại, mới phát hiện đó là một chiếc đàn piano, đàn piano vào niên đại đó, cho người ta cảm nhận, dày nặng lại trầm lắng, sau khi A Tử ngồi xuống liền mở nắp đàn, Thẩm Khinh Vi dựa bên đàn, cúi đầu, thấy A Tử cúi đầu đánh đàn.

Nhưng không có âm thanh.

Không biết có phải là quá cũ, hay là hỏng rồi hay không, chiếc đàn không hề phát ra bất kì âm thanh nào.

Dường như A Tử không phát hiện ra không có âm thanh, ngón tay cô khẽ ấn lên phím đàn, nhắm mắt, tốc độ tay ngày càng nhanh, giống như đang đàn một khúc nhạc, ngón tay bay nhảy, không hề giống một người yếu ớt.

Thẩm Khinh Vi ở gần đó quan sát mọi hành động của A Tử, không lên tiếng, trong căn phòng im lặng chỉ có tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ, đập lên khung cửa, vang lên tiếng bộp bộp.

Khúc nhạc kết thúc, A Tử cúi đầu nhìn tay mình, khẽ lắc đầu, dường như không hài lòng với biểu hiện như thế, cô có chút phiền muộn, lại bắt đầu cúi đầu đánh đàn.

Khoảng chừng nửa tiếng đồng hồ, A Tử mới dừng đánh đàn, mệt tới nỗi bò ra bên mép đàn, đôi mắt trống rỗng, Thẩm Khinh Vi rất muốn tới hỏi, lại nhìn sang Ngân Tranh, chỉ thấy Ngân Tranh khẽ lắc đầu, Thẩm Khinh Vi cũng không động đậy.

"Khó nghe quá." Đột nhiên A Tử thốt ra một câu: "Chắc chắn cậu ấy không thích."

A Tử nói.

Cậu ấy? Thẩm Kinh Vi tìm được một từ quan trọng trong câu nói ấy, nhíu mày nhìn Ngân Tranh, hai giây sau, A Tử đứng dậy, đi tới bên cửa sổ, Thẩm Khinh Vi thấy A Tử mở cửa sổ, đưa tay ra, nước mưa làm ướt đôi tay A Tử, cũng làm ướt quần áo của cô, sắc mặt A Tử tái nhợt ngẩng đầu nhìn bầu trời, sắc mặt buồn bã kém vui.

Rất nhanh A Tử hoàn hồn, đóng cửa sổ lại.

A Tử ngồi trong phòng đàn thêm một lúc mới rời đi, hành lang dài vẫn là dáng vẻ ban nãy, nhưng trong mắt A Tử, lại là dáng vẻ khác, nơi này sạch sẽ, sáng bóng, đẹp đẽ mới mẻ, sàn nhà là màu hạt dẻ đậm, giấy dán tường màu ấm, cô xỏ dép lê đi trên sàn, có thể soi rõ chiếc bóng của cô.

Cô phải tới nhà bếp nhìn thử, trong nhà bếp có một món ăn, cô rất thích.

A Tử quen đường quen lối đi vào trong bếp. Thẩm Khinh Vi thấy A Tử đứng bên bếp, mở vung nồi, lớp bụi bặm không biết đã tích tụ bao nhiêu năm bay tới, nhưng A Tử cúi đầu ngửi ngửi, sau đó khóe môi cong lên nụ cười khẽ.

A Tử lấy ra một chiếc bát trong tủ, đặt lên bàn bếp, rồi lại tìm thìa, giống như đang múc canh.

Thẩm Khinh Vi nhìn A Tử, may mà A Tử còn chưa nếm thử, nếu không cho dù thế nào cô cũng phải gọi A Tử tỉnh lại.

Nhưng rốt cuộc A Tử này có chuyện gì thế?

Thẩm Khinh Vi nhẹ chân nhẹ tay đi tới bên Ngân Tranh, nhỏ tiếng gọi: "Sư tỷ."

"Ừm?" Giọng nói của Ngân Tranh vẫn như thường lệ, nhàn nhạt hỏi: "Muốn hỏi cô ta làm sao à?"

Thẩm Khinh Vi gật đầu, từ khi vào ngôi nhà này, cô Lê kia liền trở nên khác thường, hiện tại đã đã không dùng từ khác thường để hình dung được nữa, đơn giản giống như một người khác.

Nhưng ngôi nhà này không có ma quỷ làm loạn, đương nhiên không có ma quỷ nhập lên người, cho nên tất cả cảnh tượng trước mặt, rất khó để giải thích.

Ngân Tranh nói: "Chị nhớ trong sách của Âm Dương Môn có một đoạn nói, có một người phụ nữ sau khi thức dậy, tính tình thay đổi rất nhiều, đột nhiên không quen không biết người thân, cãi nhau đòi bỏ đi, người thân bất lực, vừa cúng bái vừa đi khám bệnh, sau đó các bậc tiền bối ghi chép lại, chứng bệnh này rất giống – đoạt xá."

(đoạt xá: cướp thân xác, thân phận của người khác)

Sắc mặt Thẩm Khinh Vi khẽ biến đổi: "Chị nói cô ta?"

"Không." Ngân Tranh lắc đầu: "Tình trạng của cô ta, chúng ta quan sát tiếp đã."

Thẩm Khinh Vi gật đầu, đương nhiên cô từng nghe sư phụ nói tới đoạt xá, lúc còn nhỏ từng nhắc tới một đôi câu, đây là tà thuật, cho nên Thiên Sư Môn cật lực bài trừ, xóa bỏ, cho nên đã biến mất từ rất nhiều năm trước, đương nhiên không có ghi chép liên quan.

Hiện tại nhìn dáng vẻ A Tử, nhất thời Thẩm Khinh Vi có chút không xác định.

A Tử ở gần đó đã múc xong một bát cháo, cô lấy một chiếc thìa trong tủ bát, bưng bát ra khỏi nhà bếp, Thẩm Khinh Vi và Ngân Tranh lập tức đi theo, chỉ thấy A Tử bưng bát lên tầng hai, cẩn thận bảo vệ cháo trong bát, sợ sánh ra ngoài.

Thật sự giống như đang bưng một bát canh gà.

Thẩm Khinh Vi cảm thấy rất kì lạ, Ngân Tranh đi theo lên trên, tầng hai không có đèn, chỉ có ánh lửa từ tầng một hắt lên, ánh sáng chiếu lên mọi thứ đều mơ hồ, đồ dùng gia đình màu đỏ sẫm, bình hoa thấp thoáng trong góc tường cao bằng cơ thể người, còn có vải trắng che phủ toàn bộ mọi thứ, cơn gió sót lại len qua khe cửa chui vào, giống như tiếng khóc lóc của đứa trẻ, khiến người ta nổi gai ốc.

Còn kinh dị hơn cả nhà ma, còn hung hiểm hơn hung trạch.

Thẩm Khinh Vi muốn đốt lửa, Ngân Tranh giữ cô lại, bảo cô đi theo lên trên, tầm nhìn không tốt, Thẩm Khinh Vi nhìn mọi thứ đều mơ hồ, ngược lại A Tử rất tự nhiên đi vào trong, không hề chịu ảnh hưởng từ nguồn sáng, dường như có ánh sáng hay không có ánh sáng, đều không có gì khác biệt.

Rất nhanh, A Tử đứng trước cửa một căn phòng, Thẩm Khinh Vi dừng lại, mặt đối mặt với Ngân Tranh, chỉ thấy A Tử mở cửa bước vào, trên mặt là nụ cười dịu dàng.

Trong hoàn cảnh này, chỉ khiến người ta có cảm giác khiếp đảm.

Thẩm Khinh Vi đương nhiên không sợ, cô cũng theo vào trong, nhìn thấy A Tử đặt bát lên bàn, bốn bề tối om, Ngân Tranh nói: "Khinh Vi, thắp đèn."

Thẩm Khinh Vi nghe lời rút que lửa trong túi ra, khẽ thổi một hơi, lửa cháy lên, soi sáng tất cả mọi thứ trong phòng.

Rất rõ ràng, đây là căn phòng của con gái, trong phòng vẫn còn búp bê vải màu hồng, một chiếc đệm và ga trải giường, bên trên in hình nhân vật hoạt hình, nghe nói sau khi gia đình này luôn nói nơi đây có ma quỷ, liền chuyển đi, sau đó lại có vài gia đình chuyển tới, vậy căn phòng này, là của gia đình đầu tiên, hay mấy gia đình sau đó?

Ngân Tranh tỉ mỉ đánh giá mọi thứ trong nhà, không có nơi nào đặc biệt, chỉ là một bố cục rất bình thường, một chiếc giường, một chiếc tủ, một chiếc bàn, hai chiếc tủ đầu giường, tủ đầu giường còn có thứ gì đen ngòm đặt bên trên, giống như rất nhiều năm qua không ai chạm vào, bên giường có một mảng giấy dán tường trắng hếu, cả căn phòng xám xịt, không có bất kì âm khí hay điều dị thường nào.

Rất rõ ràng, Thẩm Khinh Vi cũng nghĩ như thế, cô nhìn sang Ngân Tranh: "Sư tỷ, có nhìn ra gì không?"

Ngân Tranh nhìn sang A Tử: "Em cảm thấy cô ta muốn làm gì?"

Thẩm Khinh Vi nhìn sang: "Uống canh chăng?"

Bưng canh lên đây, còn cẩn thận như thế, cũng không thể chỉ để ngắm nhìn đúng không? Ngân Tranh hỏi: "Ai uống?"

"Không phải cô ta..." Đột nhiên Thẩm Khinh Vi phản ứng lại, nghĩ tới từ "cậu ấy" mà A Tử nói khi ở phòng đàn. Cô nhìn sang Ngân Tranh: "Trong phòng còn có người khác?"

Ngân Tranh nghe xong lại tỉ mỉ đánh giá căn phòng thêm một lượt, cuối cùng ánh mắt nhìn dừng lại trên chiếc ghế A Tử đang ngồi, mặt mày nhíu lại.

Cô ấy cảm thấy, căn phòng này, không phải thiếu mất một người, mà là một món đồ.

Cho nên... là thứ gì?

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: Hung trạch
Chương 2
Chương 2: Hung trạch
Chương 3
Chương 3: Hung trạch
Chương 4
Chương 4: Hung trạch
Chương 5
Chương 5: Hung trạch
Chương 6
Chương 6: Hung trạch
Chương 7
Chương 7: Hung trạch
Chương 8
Chương 8: Hung trạch
Chương 9
Chương 9: Âm trạch
Chương 10
Chương 10: Âm trạch
Chương 11
Chương 11: Hung trạch
Chương 12
Chương 12: Hung trạch
Chương 13
Chương 13: Hung trạch
Chương 14
Chương 14: Hung trạch
Chương 15
Chương 15: Hung trạch
Chương 16
Chương 16: Hung trạch
Chương 17
Chương 17: Hung trạch
Chương 18
Chương 18: Hung trạch
Chương 19
Chương 19: Kí túc xá nữ
Chương 20
Chương 20: Kí túc xá nữ
Chương 21
Chương 21: Kí túc xá nữ
Chương 22
Chương 22: Kí túc xá nữ
Chương 23
Chương 23: Kí túc xá nữ
Chương 24
Chương 24: Kí túc xá nữ
Chương 25
Chương 25: Kí túc xá nữ
Chương 26
Chương 26: Kí túc xá nữ
Chương 27
Chương 27: Kí túc xá nữ
Chương 28
Chương 28: Kí túc xá nữ
Chương 29
Chương 29: Kí túc xá nữ
Chương 30
Chương 30: Kí túc xá nữ
Chương 31
Chương 31: Kí túc xá nữ
Chương 32
Chương 32: Kí túc xá nữ
Chương 33
Chương 33: Kí túc xá nữ
Chương 34
Chương 34: Kí túc xá nữ
Chương 35
Chương 35: Kí túc xá nữ
Chương 36
Chương 36: Kí túc xá nữ
Chương 37
Chương 37: Kí túc xá nữ
Chương 38
Chương 38: Hologram game
Chương 39
Chương 39: Hologram game
Chương 40
Chương 40: Hologram game
Chương 41
Chương 41: Hologram game
Chương 42
Chương 42: Hologram game
Chương 43
Chương 43: Hologram game
Chương 44
Chương 44: Hologram game
Chương 45
Chương 45: Hologram game
Chương 46
Chương 46: Hologram game
Chương 47
Chương 47: Hologram game
Chương 48
Chương 48: Hologram game
Chương 49
Chương 49: Hologram game
Chương 50
Chương 50: Âm Dương Môn
Chương 51
Chương 51: Âm Dương Môn
Chương 52
Chương 52: Âm Dương Môn
Chương 53
Chương 53: Âm Dương Môn
Chương 54
Chương 54: Âm Dương Môn
Chương 55
Chương 55: Âm Dương Môn
Chương 56
Chương 56: Nam Thành
Chương 57
Chương 57: Nam Thành
Chương 58
Chương 58: Nam Thành
Chương 59
Chương 59: Nam Thành
Chương 60
Chương 60: Nam Thành
Chương 61
Chương 61: Nam Thành
Chương 62
Chương 62: Nam Thành
Chương 63
Chương 63: Nam Thành
Chương 64
Chương 64: Nam Thành
Chương 65
Chương 65: Nam Thành
Chương 66
Chương 66: Nam Thành
Chương 67
Chương 67: Nam Thành
Chương 68
Chương 68: Nam Thành
Chương 69
Chương 69: Nam Thành
Chương 70
Chương 70: Nam Thành
Chương 71
Chương 71: Nam Thành
Chương 72
Chương 72: Ngọt ngào
Chương 73
Chương 73: Ngọt ngào
Chương 74
Chương 74: Ngọt ngào
Chương 75
Chương 75: Ngọt ngào
Chương 76: Ngọt ngào
Chương 76
Chương 77
Chương 77: Ngọt ngào
Chương 78
Chương 78: Ngọt ngào
Chương 79
Chương 79: Ngọt ngào
Chương 80
Chương 80: Ngọt ngào
Chương 81
Chương 81: Ngọt ngào
Chương 82
Chương 82: Ngọt ngào
Chương 83
Chương 83: Ngọt ngào
Chương 84
Chương 84: Ngọt ngào
Chương 85
Chương 85: Ngọt ngào
Chương 86
Chương 86: Ngọt ngào
Chương 87
Chương 87: Ngọt ngào
Chương 88
Chương 88: Ngọt ngào
Chương 89
Chương 89: Ngọt ngào
Chương 90
Chương 90: Chương cuối
Chương 91
Chương 91: Ngoại truyện
Chương 92
Chương 92: Ngoại truyện
Chương 93
Chương 94

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Âm Dương
Chương 62

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 62
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...