Giọng nói của Trương Vĩ đột nhiên truyền đến từ sau một đống đất cách đó không xa.
Hắn bước ra, ôm Lý Xuân Hồng vào lòng: "Hạng Tiểu Lan nói bừa vài câu mà mày cũng tin, đúng là ngu như heo."
"Anh chưa bao giờ ép buộc Hồng tỷ cả, em nói có phải không?"
Đôi mắt của Trương Vĩ dưới ánh trăng phản chiếu ánh sáng hung tợn như dã thú.
Lý Xuân Hồng rùng mình một cái, nụ cười trên mặt cứng đờ: "Phải, phải rồi, là tôi tin tưởng A Vĩ. Rất nhanh mày sẽ biết thôi."
Bà ta nghiến hai chữ "biết rồi" rất mạnh, trong mắt là vẻ hả hê không thể che giấu.
Trương Vĩ buông Lý Xuân Hồng ra, xoa xoa tay tiến lại gần tôi.
"Tiểu ớt cay, anh trai đến đây~"
Hắn vừa định chạm vào tôi.
Tôi liền nhảy lên, quật hắn một cú qua vai, đè xuống đất rồi đánh cho một trận nhừ tử.
Lý Xuân Hồng ngây người: "Mày, mày... sao lại không có phản ứng gì?"
Trương Vĩ đau đến mức kêu gào, trừng mắt nhìn bà ta: "Mày c.h.ế.t rồi à? Còn không mau giúp tao!"
Lý Xuân Hồng vớ lấy một cây gậy dưới đất, liền đánh về phía tôi.
Tôi tóm chính xác cổ tay của bà ta, kéo một cái, bà ta liền ngã sấp xuống đất.
Tôi rút một sợi dây thừng từ trong túi áo khoác ra, trói chặt hai người họ lại.
"Bây giờ tôi chỉ thả một trong hai người đi thôi. Các người nói xem, rốt cuộc tôi nên thả ai đây?"
Tôi vung vung nắm đấm.
Trương Vĩ vội vàng xin tha: "Tôi, tôi, tôi... tha cho tôi đi, tôi biết sai rồi, sau này không dám nữa."
"Ồ?"
Tôi lơ đãng liếc hắn một cái: "Nhưng mày là kẻ tái phạm nhiều lần, lời mày nói có đáng tin không? Dì Hồng dù sao cũng là họ hàng của tao, hay là thả dì ấy đi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/au-bat-nguon-cung-tu-su-do-ky/chuong-11.html.]
Nói rồi, tôi làm bộ định cởi sợi dây trên người Lý Xuân Hồng.
Ký ức ở khách sạn lần đó quá đau thương.
Trương Vĩ thoáng chốc hoảng loạn, không kịp suy nghĩ đã buột miệng nói ——
"Bà ta là hung thủ hại c.h.ế.t ba mày đó! Họ hàng thì đã sao?"
Sắc mặt Lý Xuân Hồng đại biến, hét lên: "Trương Vĩ, mày muốn xin tha cũng đừng có nói bậy bạ vu khống tao!"
"Vậy sao?"
Tôi nhếch môi, lấy điện thoại ra, mở một đoạn ghi âm.
Là cuộc đối thoại của Lý Xuân Hồng và Trương Vĩ.
Giọng nam: "Con đĩ thối tha nhà mày! Dám âm mưu hại ông, chán sống rồi à?"
Giọng nữ khép nép: "Không có chuyện đó đâu, anh đừng nghe người ta nói bậy."
Giọng nam: "Hà Vân Vân tìm tao bàn chuyện kiện mày, mày tưởng tao không biết à? Lý Xuân Hồng, mày sống ngán rồi thì cứ nói thẳng."
Giọng nữ: "A Vĩ, anh hiểu lầm rồi. Em làm vậy chỉ để mê hoặc nó, không thì sao nó chịu mềm lòng mà rút đơn kiện cho em?"
Giọng nam: "Hừ! Tốt nhất là vậy. Đừng quên năm đó, trong tiệc đầy tháng của Hà Vân Vân, Hà Quý Sinh không phải trượt chân ngã c.h.ế.t đâu, là tao đẩy ông ta từ trên sân thượng xuống đấy. Tao có tội, nhưng nếu vạch mặt nhau, tội của mày còn lớn hơn đấy, nhỉ?"
Giọng nữ: "A Vĩ, anh đừng kích động."
Giọng nam: "Vậy thì mày phải thể hiện chút thành ý đi. Tối nay, mày lừa Hà Vân Vân ra đám ruộng rau sau làng, để tao sung sướng một phen, tao sẽ tin lời mày nói."
Đoạn ghi âm kết thúc.
Lý Xuân Hồng mềm nhũn ra đất: "Mày... mày lại dám đặt máy nghe lén ở nhà tao?"
Tôi không đáp lời bà ta.
Tôi giơ tay, vỗ từng cái một lên mặt bà ta.
--------------------------------------------------