Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

ÂU BẮT NGUỒN CŨNG TỪ SỰ ĐỐ KỴ

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi nghiến răng nghiến lợi.

"Vân Vân à, không phải dì nói con đâu, nhưng con gái không thể kén chọn quá, con đã 27 tuổi rồi, còn không lấy chồng là qua mất tuổi sinh đẻ tốt nhất đấy. Đến lúc đó, con có muốn lấy chồng cũng chẳng có người đàn ông nào thèm nữa đâu."

"Đàn bà cả đời này là phải kết hôn, rồi chồng xướng vợ tùy cả đời mới hạnh phúc chứ."

Không thể nhịn được nữa.

Không cần phải nhịn nữa.

Tôi hất tay Lý Xuân Hồng ra, "Nếu chồng xướng vợ tùy quan trọng như vậy, dượng mất bao nhiêu năm rồi, sao không thấy bà đi theo ông ấy đi?"

Sắc mặt Lý Xuân Hồng lập tức thay đổi hẳn.

Rất nhanh, bà ta lại kiềm chế được cảm xúc.

"Con là bậc con cháu, sao lại nói chuyện với trưởng bối như thế hả? Vân Vân, không phải dì nói con, đàn ông đều thích phụ nữ dịu dàng hiền thục, cho nên cái tính của con phải sửa đi thôi."

"Trưởng bối ư?"

Tôi cười khẩy, "Về mặt dày thì đúng là tôi phải kính bà là bậc trưởng bối thật."

"Mày..."

Sắc mặt Lý Xuân Hồng trở nên vô cùng khó coi.

Nhưng rất nhanh, bà ta lại nặn ra một nụ cười, "Con bé này, đừng đùa với dì nữa. Mau đến xem mấy cậu trai này đi, rốt cuộc là thích cậu nào hả?"

Tôi hít một hơi thật sâu, cũng cười theo.

"Ây da, nói trước mặt bao nhiêu người thế này, ngại c.h.ế.t đi được. Dì Hồng, hay là, dì đi vệ sinh cùng con một lát nhé?"

Lý Xuân Hồng tưởng tôi đã xiêu lòng, mặt mày hớn hở đi theo tôi ra ngoài.

Vừa vào nhà vệ sinh, tôi liền xoay người đóng cửa phòng nhỏ lại, ấn đầu bà ta dí sát vào bồn cầu xổm.

Lý Xuân Hồng hét lên giãy giụa, "Mày điên rồi à? Mau buông tay ra!"

Tôi tóm lấy đầu bà ta, lại ấn xuống thêm một chút.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/au-bat-nguon-cung-tu-su-do-ky/chuong-2.html.]

Chóp mũi của bà ta gần như sắp chạm vào cái bồn cầu xổm bằng sứ trắng.

"Tôi khuyên bà đừng giãy giụa nữa, nếu không, tôi không dám chắc tay mình có bị trượt hay không đâu."

Mặt Lý Xuân Hồng đỏ bừng, "Hà Vân Vân, rốt cuộc mày muốn làm gì?"

"Thơm không?"

"Cái gì?"

"Tôi hỏi bà cái mùi này có thơm không?"

"Mẹ kiếp! Tao lại không bị điên, đứa nào lại thấy mùi bồn cầu thơm hả?"

Tôi hỏi, "Thế bà nghĩ tôi bị điên à?"

Lý Xuân Hồng đột nhiên im bặt.

Tôi cười khẩy.

"Tôi cũng không bị điên. Cho nên, đừng có lôi mấy cái thứ chẳng ra gì của bà ra đây nữa."

Thoắt cái đã đến đêm Giao thừa.

Mẹ tôi nói, "Năm nay không bày vẽ ở nhà nữa, mẹ đặt cơm tất niên ở nhà hàng rồi."

Tôi lái xe đến nơi.

Sắp đến cửa phòng 302, mẹ tôi đột nhiên kêu đau bụng, "Vân Vân, con vào trước đi, mẹ đi vệ sinh một lát rồi vào."

Tôi đẩy cửa ra.

Gương mặt già nua của Lý Xuân Hồng lập tức đập vào mắt tôi.

Tôi lùi ra ngoài, nhưng bị bà ta tóm lấy, "Vân Vân đến rồi, mau vào ngồi đi."

Trương Vĩ ngồi ở ghế chủ tọa, ông ta toe toét cười, đôi mắt nhỏ trong cặp mắt húp không ngừng lóe lên những tia nhìn khôn lỏi.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
ÂU BẮT NGUỒN CŨNG TỪ SỰ ĐỐ KỴ
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...