Còn trẻ tuổi đã đi làm cái nghề đó, thật là băng hoại đạo đức.
Cô đi thẳng tới, "Các bà đang bàn tán về tôi à?"
Cô dùng một câu khẳng định.
"Không có."
Bà dì cao và bà dì lùn liếc mắt ra hiệu cho nhau, hai người quay đầu định bỏ đi.
Cô nhanh tay lẹ mắt, cùng lúc túm lấy cổ áo sau của hai người, "Hôm nay không nói cho rõ ràng thì đừng hòng ai đi được."
Bà dì lùn rụt cổ lại, "Chúng tôi cũng chỉ nghe người ta nói thôi, ở chợ dán đầy quảng cáo nhỏ của cô kia kìa, cô tự đi mà xem."
...
Cô còn chưa đi tới chợ thì đã gặp phải Trương Vĩ.
Hắn chặn đường cô, đưa qua một tờ quảng cáo màu có ảnh mặt cô đã bị photoshop.
Hắn nở một nụ cười bỉ ổi, "Anh cho em một nghìn rưỡi, đi với anh một tiếng, thế nào?"
Cô cúi đầu nhìn lướt qua, dòng quảng cáo chính là ảnh chụp màn hình bài đăng trên trang cá nhân của cô.
Trên đó viết: 【Trong thời gian hoạt động nạp thẻ, một người 500/1 lần, một tiếng có thể hẹn tôi tối đa 3 lần.】
"Bán cho người khác cũng là bán, chẳng thà bán cho anh đây."
Trương Vĩ đếm 15 tờ một trăm tệ từ trong ví ra, nhét vào lòng cô.
Cô lùi lại hai bước, mở một mã QR nhận tiền trong điện thoại ra.
"Không nhận tiền mặt, trả tiền thì quét mã QR này. Ghi chú 'Đặt hẹn'."
"Ha ha, anh còn tưởng em thanh cao thế nào, một nghìn rưỡi đã để người khác mặc sức chơi đùa rồi."
"Đúng vậy mà, khách hàng. Chỉ cần ngài có đủ sức, muốn hành hạ thế nào cũng được."
"Được, được, được."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/au-bat-nguon-cung-tu-su-do-ky/chuong-8.html.]
Trương Vĩ nhanh nhẹn quét mã thanh toán, dường như sợ cô đổi ý, hắn đi thẳng đến một khách sạn gần đó mở phòng.
Cô đi theo sau hắn, gần như không che giấu nổi nụ cười nơi khóe miệng.
Trương Vĩ đi vào trước, cô trực tiếp khóa trái cửa phòng, tiện tay cởi áo khoác ngoài.
"Bỏ tiền ra là nhiệt tình ngay. Em mà nói sớm cần tiền thì đã không có nhiều hiểu lầm như vậy rồi."
"Vậy sao?"
"Bốp!"
Cô đ.ấ.m một cú vào bụng Trương Vĩ, nụ cười trên mặt hắn lập tức đông cứng lại.
Hắn ôm bụng ngã ngồi xuống đất, vẻ mặt như muốn ăn tươi nuốt sống cô, "Mày làm gì thế? Bây giờ mày là do tao bỏ tiền ra mua đấy."
"Tôi biết mà."
Nói xong, cô lại đá thêm một cú vào n.g.ự.c hắn.
Nước dãi văng lên mũi giày cô, ghê tởm c.h.ế.t đi được, cô vội nhấc chân lên chùi vào quần áo hắn cho sạch.
Trương Vĩ hoàn toàn nổi giận lôi đình, bật dậy định đánh cô, "Con đàn bà thối tha, hôm nay không khiến mày xin tha, ông đây không phải đàn ông chân chính."
"Ồ?"
Cô lại đạp hắn ngã xuống đất, cười khẩy một tiếng, "Đàn ông chân chính? Tối nay giữa hai chúng ta, rốt cuộc ai sẽ là người xin tha, vẫn chưa nói trước được đâu."
Dù sao thì hai cú vừa rồi, còn chưa tính là khởi động nữa là.
Rất nhanh, Trương Vĩ đã bị cô đánh cho khóc cha gọi mẹ.
Từ chỗ chửi bới om sòm lúc đầu, hắn chuyển sang quỳ dưới đất xin tha, "Đại tỷ, cô tha cho tôi đi."
"Tôi già lắm sao?"
Cô cười khẩy, lại tung thêm một đấm.
"Nữ hiệp, tha mạng!"
--------------------------------------------------