Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bà Nội Thích Tự Sát

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đạo sĩ bày cho một cách, bảo bố tôi tìm một bộ đồ trước đó bà nội có mặc qua, dùng cây tre chống lên ống khói, trông như người rơm đang bay phấp phới.

Ông ta nói đây gọi là "phơi hồn".

Nếu như gặp phải người đã c.h.ế.t oan, muốn quay về quấy phá người nhà, có thể lấy bộ đồ họ mặc qua lúc sinh thời làm thành "chiếc diều", cắm vào ống khói để phơi dưới bầu trời nắng gắt, vậy thì có thể làm tiêu tán đi oán khí của người đã khuất.

Chỉ tiếc là, mấy ngày nay hầu như không có nắng.

Đạo sĩ còn xem qua một lượt bát tự của nhà tôi, cùng với những đồ vật thân cận của bà, nói sẽ thay chúng tôi lập đàn hóa giải.

Bố tôi ấp úng hỏi ông ta muốn thu bao nhiêu tiền.

Đạo sĩ lườm bố tôi một cái rồi nói với giọng nghiêm nghị: "Người xuất gia chú trọng duyên phận, không thu tiền."

Tâm mi của bố lập tức giãn ra, vui đến mức thiếu điều muốn bay lên, mở miệng khép miệng đều đại sư, còn không quên đá cho tôi một phát, bảo tôi phải làm theo lời của ông ta.

Tôi không nói không rằng đi vào nhà, kéo tủ áo ngăn dưới cùng, lấy chiếc áo lót bị cắt vụn, bước ra ngoài đưa cho ông đạo sĩ.

Bố tôi lại lẽo đẽo theo ông ta, thương lượng xem nên xử lý t.h.i t.h.ể bác cả như thế nào.

Đạo sĩ nói, bác cả là bị âm sát hại c.h.ế.t, không thể chôn cất sơ sài.

"Như cái c.h.ế.t của anh ta, sau ngày hồi hồn cũng sẽ hóa thành lệ quỷ như thường, đến lúc đó nhà anh sẽ có đến hai con quỷ, nhất định phải do tôi dẫn về đạo quán, trước tiên làm lễ siêu độ, còn nữa..."

Đạo sĩ khựng lại, rồi chỉ vào ổ trứng rắn trong bụng bác cả, “Đống này đều từ oán thi hóa thành, rất độc, nhất định phải đốt hết!"

Chẳng có gì ngạc nhiên, bố tôi vẫn giao trọng trách này cho tôi.

Tôi đem ổ trứng rắn ra sân sau, theo lời đạo sĩ đã nói, nhất định phải dùng cành vài rưới dầu cùi lên đốt cùng.

Trước khi nhóm lửa, tôi lựa một trái to nhất, lén lút giấu nó đi.

Nghe tiếng bước chân đằng sau, tôi hơi hoảng hốt, vội vàng dùng tay che túi lại, vô tình để lộ mặt dây chuyền răng ch.ó mà Châu Bình cho tôi.

Ngay lập tức, đôi mắt của ông đạo sĩ đã nhíu thành một đường, hỏi mặt dây chuyền từ đâu mà có?

"Đây là tà vật dễ chiêu hồn, sao con lại có thể tùy tiện đeo lên người?"

Sắc mặt ông nghiêm trọng, nói tiếp: "Nếu không tháo vật này xuống, không quá ba ngày con sẽ có tai hoạ ập đến!”

7.

Tà vật gì?

Tôi bị giật mình đến toát mồ hôi lạnh, rõ ràng Châu Bình nói bảo vệ tôi kia mà?

Dường như ông nhìn thấu được tâm tư của tôi, bèn tằng hắng một tiếng: "Dùng xương đùi của người c.h.ế.t để làm mặt dây chuyền, vốn đã là tà vật chí âm, vẫn là vứt đi càng sớm càng tốt."

Tôi không nói gì thêm, chỉ nhớ lại những chỗ mà bà nội đã bò qua trong đêm, vừa hay lại là những chỗ xung quanh mặt dây chuyền.

Nhân lúc đạo sĩ đang xử lý t.h.i t.h.ể bác cả cùng bố, tôi định lén lút chạy ra ngoài, muốn chất vấn Châu Bình vì sao lại hại tôi.

Vừa đi tới cửa, đã bị cô út đang bệnh nặng chặn đường ở cửa chính.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ba-noi-thich-tu-sat/chuong-5.html.]

Trong tay cô cầm cây kéo, mở miệng ra đã c.h.ử.i tôi con khốn: "Mày định đi đâu? Có phải muốn đi lên trấn trên để cầu cứu con mẹ mày không? Định vứt bọn tao ở đây tự sinh tự diệt đúng không?!"

Tôi bị ánh mắt oán hận của cô làm cho giật mình: "Không phải đâu cô, con chỉ là..."

"Mày còn chối!"

Cô út nghiến răng, ánh mắt càng thâm độc hơn lúc nãy: “Con khốn kiếp! Mày tưởng Châu Bình sẽ chịu chứa chấp mày sao? Haha, nó cũng chẳng phải loại tốt đẹp gì đâu! Nếu không phải vì tiền, năm xưa sao nó chịu gả cho bố mày?"

“Nhà họ Vương sắp c.h.ế.t hết rồi, cũng có phần của nó nữa đấy!"

Bộ dạng nói nhăng nói cuội của cô, bất giác khiến tôi cảm thấy rất chán ghét, thế là tôi dùng hết sức lực đ ấy cô ra.

"Ôi trời ơi!"

Cô nằm sõng soài la ó trong ruộng rau, mồm vẫn còn mắng c.h.ử.i đủ thứ câu từ, ấy thế mà vẫn cứ nằm khư khư không đứng dậy được.

Sau khi sinh xong ổ rắn, cô út đã hỏng mất rồi, đến cả thẳng lưng cũng khó, tôi không còn sợ sẽ bị đuổi theo đ.á.n.h mắng chì chiết nữa.

Tôi vội vàng chạy lên trấn trên, đứng ngay trước cửa nhà Châu Bình, nhưng cứ do dự không vào.

Tuy là con ruột của bà, nhưng bao nhiêu năm vẫn chưa gọi qua một tiếng mẹ, nên mở lời thế nào đây?

Vẫn còn ngơ ngác đứng đó, đột nhiên cánh cửa lại mở ra.

Châu Bình xuất hiện trong tầm mắt, đối với sự hiện diện của tôi, bà không có gì ngạc nhiên: "Đến rồi à?"

Tôi cứng nhắc gật đầu, có rất nhiều câu hỏi bên miệng, nhưng lại không biết thốt ra như nào.

Cuối cùng tôi vẫn bước vào sân cùng bà, lấy mặt dây chuyền răng ch.ó ra quăng thẳng xuống đất không nói lời nào.

Châu Bình giật mình nhìn tôi, nói mặt dây chuyền này sẽ bảo vệ tôi bình an, sao lại vứt nó đi?

Bà không nói thì thôi, nói tới thì chút tình thân còn sót lại trong tôi đều nứt toạc, tôi lạnh lùng đáp lời: "Đừng lừa tôi nữa, đây vốn dĩ không phải là mặt dây chuyền tránh tà, nó chính là tà vật hại người, bà nội biết đường về nhà đều nhờ nó đúng không?"

Châu Bình khom người xuống nhặt mặt dây chuyền lên, nhẹ nhàng phủi đi lớp bụi bám trên đó, sắc mặt bình tĩnh nói rằng: "Trong nhà đã xảy ra chuyện gì? Những câu này là ai nói với con?"

Tôi không kìm được sự phẫn nộ, rất nhanh đã kể hết chuyện xảy ra trong nhà, sau đó hét vào mặt Châu Bình rằng tại sao bà lại muốn hại tôi?

Bà lắc đầu: "Con nghĩ sai rồi! Mẹ làm thế là vì muốn bảo vệ con mà thôi!"

“Bảo vệ tôi?"

Tôi tức đến nghiến răng nghiến lợi: "Bà đưa tôi tà vật, dẫn bà nội về nhà, đây là cách bảo vệ gì hả? Rõ ràng bà biết bà nội c.h.ế.t như thế nào mà!"

“Thế chẳng phải con vẫn sống sờ sờ đó sao?"

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Câu nói này của bà khiến tôi đứng sững.

“Con nhỏ ngốc này, con bị người ta lừa rồi."

Châu Bình thở dài, đưa tay sờ nhẹ lên đầu tôi: “Bà nội con cả đời lương thiện, sao mà có thể ra tay với con cháu trong nhà, hung thủ thật sự chính là ông đạo sĩ kia."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bà Nội Thích Tự Sát
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...