9.
Thật khó để diễn tả được nỗi sợ hãi trong tôi lúc này, nhịp thở đã ngưng đọng, tim cũng ngừng đập, chỉ muốn quay người bỏ chạy.
Tôi không biết phải dùng bao nhiêu dũng khí mới thành công thuyết phục bản thân, từ từ tiến lại gần tấm da người.
Nhưng rất nhanh tôi phải hiện một sự thật kinh hoàng hơn thế.
Tấm da của bác cả được lưu giữ rất hoàn chỉnh, dưới lớp da đã nhét đầy rơn, rồi nhào nặn thành hình người rất quỷ dị, giống như một quả bóng đang phồng to, bị đinh đóng cố định trên tường.
Trên lớp da còn vẽ đầy các loại bùa chú, xiêu xiêu vẹo vẹo, giống như một bầy giun chi chít đang bò lúc nhúc.
Mà ở dưới phần da bụng, có vài dòng chữ được viết bằng mực đỏ, tôi lại gồng mình đến gần hơn để xem, ngay lập tức sởn hết cả gai ốc.
Những dòng chữ chi chít trên đó, chính là bát tự của cả nhà chúng tôi.
Nỗi sợ ập đến khiến tôi lòng tôi cảm thấy cảm thấy bàng hoàng, dù tôi có ngu ngốc đến mấy cũng hiểu rõ tên đạo sĩ này không chịu yên phận.
Trước đó ông ta nói phải lấy bát tự của cả nhà để trừ tà tránh ma.
Buồn cười hơn là tôi đã tin vào lời nói đó, xem ra bây giờ, ông ta rõ ràng là muốn tìm cách hãm hại nhà tôi.
Tôi không còn chịu được nỗi khiếp sợ trong lòng, lập tức bò dậy quay đầu bỏ đi.
Trời đã sập tối, gió lớn gào thét, tôi chạy bất chấp để xuống núi, không biết đã vấp té lăn lộn bao nhiêu lần.
Gió lạnh quét qua từng tán cây, phát ra tiếng xào xạc, như thể có tiếng bước chân vẫn luôn đuổi theo sát vách, bất kể tôi chạy về hướng nào, luôn có một cặp mắt dán chặt ở phía sau.
Cả đường còn chưa hết hoảng loạn.
Cũng may không xảy ra thêm chuyện gì đáng sợ.
Đến khi trời sáng, tôi do dự cứ đứng chần chừ ngoài cổng thôn, nhà là không về được rồi đó, nhưng bây giờ tôi biết đi đâu đây?
Trong lúc tuyệt vọng, tôi lại quay về trấn trên lần nữa, căng da đầu gõ cửa nhà Châu Bình.
“Con đã nhìn thấy những gì, mà bị dọa thành bộ dạng như thế?"
Châu Bình lấy một miếng khăn ướt, giúp tôi lau đi bụi bặm và bùn đất trên mặt.
Tôi vẫn đứng đó như trời trồng, giống như một khúc gỗ vô tri, nói không ra câu nào hoàn chỉnh.
“Con bé tội nghiệp, đừng sợ, mẹ sẽ bảo vệ con."
Cử chỉ của Châu Bình rất nhẹ nhàng, ánh mắt cũng hiền hòa âu yếm như bà nội, ôm tôi vào lòng vỗ về, cũng hóa giải đi nỗi sợ hãi trong lòng tôi lúc này.
Từ lúc ra đời đến nay, ngoại trừ bà nội, đây là lần thứ hai tôi cảm nhận được một chút an ủi ấm áp.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Nếu khi xưa bà không bỏ rơi tôi thì hay biết mấy.
Tôi cứ lưu luyến chút tình thân chớp nhoáng, nhưng cũng tự nhủ bản thân phải vực dậy ngay lập tức!
Hít một hơi thật sâu, tôi gắng gượng bản thân phải bình tĩnh, nói ra tất cả những gì tôi đã thấy ở đạo quán.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ba-noi-thich-tu-sat/chuong-7.html.]
Bàn tay Châu Bình cuộn chặt thành nắm đấm, nghiến răng nghiến lợi nói:
“Tên đạo sĩ thối đó, xem ra đã đợi không được muốn xuống tay với nhà họ Vương rồi!"
Tiếp theo bà nói rằng, ông ta lóc bộ da của bác cả ra nhồi rơm vào, đa phần là vì muốn chế tạo con rối người.
"Ông ta viết bát tự cả nhà dưới bụng con rồi người, là vì muốn khống chế nó để g.i.ế.c c.h.ế.t cả nhà họ Vương, tính toán theo thời gian, có lẽ tối nay ông ta sẽ ra tay thôi."
Sau khi san bằng nhà họ Vương, ông ta sẽ tiện tay tiếp nhận hết tất cả của cải nhà tôi.
Tôi đã bị sợ tới mức nghẹt thở, ngơ ngác một hồi lâu, tôi mới hé môi nói nhỏ: "Bà nội, bà sẽ bảo vệ con mà đúng không?"
“Đừng có mà trông mong vào bà nội nữa, bây giờ bản thân bà còn lo chưa xong, đã bị tên đạo sĩ đó đ.á.n.h cho hồn xiêu phách tán rồi."
Khi Châu Bình lắc đầu nói ra câu này, tôi sợ đến mặt mày tái mét, lập tức hét lên: “Bà nói láo! Sao mà có thể hồn xiêu phách tán được, tại sao bà lại biết những thứ này!"
Châu Bình nhìn tôi rồi thần thái trở nên nghiêm túc, nói hôm qua nhân lúc tôi rời khỏi, đã lén lút đi sang nhà tôi xem tình hình.
"Chẳng phải bọn họ lấy đồ của bà nội làm thành con diều sao? Còn cắm trực tiếp vào ống khói, đồ vật thân cận cũng đưa cho ông đạo sĩ?"
Tôi gật đầu, nhớ lại ông đạo sĩ từng nói, làm vậy là để phơi hồn, có thể tiêu tán bớt oán khí của bà.
Châu Bình lắc đầu, trong lời nói chất chứa sự u ám đến rợn người: "Phơi hồn không chỉ tiêu tán oán khí, nó cũng là một loại tà thuật ác độc nhất, có thể khiến cho bà nội hồn xiêu phách lạc, vĩnh viễn không được siêu sinh!"
Rồi bà nhìn thẳng vào mắt tôi, thốt ra từng chữ: "Hồn của bà nội con, đã bị tên đạo sĩ thối đó phơi cho tiêu tán, không còn bảo vệ được con nữa."
10.
Nghe như sét đ.á.n.h ngang tai, tôi ngồi phịch xuống đất, sự hối hận và phẫn nộ trong lòng hoàn toàn chiếm mất lý trí.
Là chính tôi đã hại bà nội!
Nhớ lại hôm đạo sĩ đến nhà, là chính tay tôi đưa những thứ đó cho ông ta!
“Con gái, đừng khóc nữa, chuyện này không thể đổ lỗi lên người con hết được."
Châu Bình lấy khăn lau đi hai hàng nước mắt trên mặt tôi, nói vẫn còn một cách, hỏi tôi có muốn trả thù cho bà nội hay không.
Tôi nghiến răng nói muốn, hận không được muốn sống c.h.ế.t với tên đạo sĩ thối đó ngay lập tức.
Châu Bình lại thở dài: "Con không phải đối thủ của ông ta, kể cả mẹ cũng vậy, năm xưa cũng chính vì sự chèn ép của ông ta nên mẹ mới không thể không rời khỏi nhà họ Vương!"
Tôi tuyệt vọng nói: "Không lẽ phải chống mắt nhìn ông ta tung hoành ngang dọc như thế sao?"
“Vậy thì cũng không hẳn."
Đột nhiên Châu Bình ghé sát bên tai tôi, dùng giọng nói nhỏ nhất có thể: “Thật ra mấy năm nay, mẹ vẫn luôn tìm cách giúp nhà họ Vương đối phó với ông đạo sĩ, con chỉ cần làm theo lời mẹ nói, nhất định sẽ không có vấn đề gì."
Nửa tiếng sau, tôi rời khỏi nhà Châu Bình.
Cho dù Châu Bình nói kế hoạch này nguy hiểm đến mức nào, tôi cũng quyết định phải liều một phen.
Tôi có thể không bận tâm đến bác cả, kể cả bố và cô út, bởi vì bọn họ có xảy ra chuyện gì cũng là quả báo đáng phải nhận.
--------------------------------------------------