Bà tôi thật sự đã ra ngoài!
Tôi vừa gọi “bà ơi”, vừa ghé mắt nhìn qua khe cửa.
Bên ngoài chỉ thấy tuyết trắng mịt mù, ánh trăng treo lơ lửng trên trời, phản chiếu xuống một vùng trắng xóa.
Nhưng cửa đã được khóa kỹ, bà tôi ra ngoài kiểu gì được?
Bỗng nhiên có một con mắt hiện ra trong khe cửa!
Tôi sợ đến mức lùi liên tiếp mấy bước.
Rồi bên ngoài vang lên giọng bà tôi:
“Tiểu Chính, cháu làm gì đấy? Mau mở cửa cho bà nào!”
Giọng y hệt bà nội tôi.
Tôi rón rén lại gần cửa, định mở ra… thì chợt nhớ đến lời bà đã dặn:
“Dạo này ban đêm không được ra ngoài! Ai mà đi ra rồi, thì đừng cho họ vào nữa!”
Chính bà nội đã nói thế, mà giờ lại ra ngoài sao?
Tôi áp tai vào cửa nghe ngóng.
Ngoài kia ngoài tiếng gió rít, còn có âm thanh… cào cửa!
Lưng tôi lạnh toát, bà nội sao có thể cào cửa được chứ?!
Tôi lập tức chạy sang gian đông, thì nghe cửa sổ cũng vang lên tiếng cào ken két.
Khung cửa rung lên, như sắp bị bật tung ra đến nơi.
Tôi vội leo lên thang, bò lên xà nhà nơi treo thịt khô.
Ngay giây sau, cửa sổ bị đẩy mở!
Một luồng gió lạnh tanh nồng thổi ào vào, kéo theo mùi tanh hôi ghê tởm.
Tuyết bay mịt mù, khiến mắt tôi cay xè.
Một bóng trắng toát trôi vào phòng, vô cùng nổi bật giữa ánh lửa leo lét.
Tôi nấp trên xà, thấy nó lượn qua ngay dưới chân mình.
Nó như một đám sương dày, bên trong phát ra tiếng “rắc rắc” ghê rợn.
Nó đi vòng vòng khắp phòng, rồi sang gian tây.
Khi quay lại, tôi thấy một khuôn mặt đầy m.á.u đỏ tươi.
Là bà tôi?!
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Tôi rùng mình, toàn thân dựng tóc gáy, bám chặt vào xà mà run lẩy bẩy.
Bỗng nhiên, nó ngẩng đầu nhìn lên!,
Tôi hét lên thất thanh!
Ngay khoảnh khắc nó lao đến, bên tai tôi vang lên tiếng hét:
“Tiểu Chính! Tỉnh lại đi! Cháu đang mơ đấy!”
Tôi ngã khỏi xà nhà một luồng gió lạnh táp thẳng vào miệng.
Khi mở mắt ra, bà nội đang ôm chặt tôi, vẻ mặt đầy lo lắng:
“Cháu cuối cùng cũng tỉnh rồi!”
Tôi sợ quá, vùng vẫy ra.
Bà nội bưng đến một bát chất lỏng đỏ sậm, mùi tanh nồng nặc xộc lên, nhưng kỳ lạ là tôi lại thấy thơm ngọt.
Một cơn thèm khát mãnh liệt dâng lên, khiến tôi cầm bát uống liền một hơi.
Khi lấy lại hơi, tôi nhìn bà nội đầy cảnh giác:
“Bà ơi… cháu mơ thấy bà biến thành quái vật…”
Bà nội lập tức bịt miệng tôi, căng thẳng nhìn ra cửa sổ:
“Đừng nói nữa! Chúng ta bị nó để mắt tới rồi!”
5
Toàn thân tôi run lẩy bẩy.
Bà nội đưa thêm cho tôi một chén nước nóng.
Trong nhà, lò sưởi vẫn cháy bập bùng; uống xong chén nước, cơ thể tôi mới dần ấm lại.
Bà nội ngồi canh tôi suốt đêm, cho đến khi trời sáng, chúng tôi mới ra ngoài.
Sân đầy xương vụn, rải rác khắp nơi.
Còn có vô số xác thỏ và chuột nằm cứng đờ trong tuyết.
Bà nội bảo tôi gom hết mấy xác c.h.ế.t đó lại, ném ra góc tường rồi dùng tuyết lấp đi.
Tôi vừa mở cổng sân, thì thấy chú Cường dẫn mấy người khác đến.
Ông ta nói rằng ở đầu làng lại phát hiện một xác c.h.ế.t nữa.
Trưởng thôn sợ xảy ra chuyện lớn, nên bảo đội bảo vệ đi từng nhà hỏi han.
Những người đi cùng chú Cường mặt trắng bệch, trông như vừa bị dọa đến hồn xiêu phách tán.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bach-ho-bao-oan/chuong-3.html.]
Bà nội nhìn bông tuyết đang rơi, c.ắ.n răng nói:
“Không thể đợi thêm được nữa, thu dọn đồ, hôm nay phải rời khỏi làng.”
Đúng lúc đó, trưởng thôn cũng đi tới.
Ông ta không vào nhà, chỉ đứng trong sân nhìn quanh một hồi.
Đợi bà tôi ra cửa, ông mới nói:
“Bà chị à, e là làng ta bị thứ đó để mắt tới rồi. Hay là… khi trời còn sáng, mọi người cùng nhau chạy trốn đi?”
Sắc mặt ông ta nhợt nhạt, rõ ràng là hoảng sợ lắm.
Bà tôi giận dữ trừng ông ta:
“Nếu đi thì ai nấy tự đi! Việc các người gây ra, lôi chúng tôi vào làm gì?”
“Cùng nhau đi? Ông dám chắc người rời khỏi làng được… vẫn còn là người sống sao?”
Nghe bà nội nói, tôi mới cảm thấy không khí kỳ lạ.
Mấy người kia rõ ràng đi cùng nhau, nhưng giữa họ lại cách nhau chừng hai mét, ai nấy đều cảnh giác nhìn nhau.
Cảm giác như họ đang đề phòng lẫn nhau.
Chú Cường vẫn chưa cất d.a.o vào vỏ.
Còn mấy người trong đội bảo vệ, tay cầm đinh ba, mũi thép vô tình hay cố ý đều chỉ về phía chú Cường.,
Chẳng lẽ thứ đó đang ở giữa bọn họ?!
Chú Cường bực tức c.h.ử.i rủa:
“Mẹ kiếp, trưởng thôn! Không phải ông là người khởi xướng vụ đó sao? Giờ sợ rồi à?
Chỉ là một con súc sinh thôi, xem mấy người sợ thành ra thế này!”
Rồi ông ta lại nở nụ cười gượng, nhìn sang bà tôi:
“Thím à, thứ đó chắc không hại được thím đâu. Thím sẽ không nỡ nhìn người khác c.h.ế.t chứ?”
Bà nội ném mạnh túi đồ xuống đất, kéo tôi ra sau lưng:
“Tiểu Chính, đừng bước ra khỏi nhà!”
Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng tôi.
Lời của chú Cường là có ý gì vậy?
“Bà ơi, họ…”
Tôi vừa định nói thì bà nội đã bịt chặt miệng tôi, ra hiệu nhìn về phía trưởng thôn.
“Bà chị, đừng cố chấp nữa!”
Trưởng thôn nói, giọng đầy bực dọc.
“Không đi ngay, tất cả sẽ c.h.ế.t đấy!”
Bà tôi bật cười lạnh:
“Tôi dám chắc, ông còn chẳng ra được khỏi cổng làng!”
“Ý bà là sao?”
Sắc mặt chú Cường càng thêm căng thẳng, siết chặt cán dao, đảo mắt nhìn quanh:
“Thím à… ý thím là… thứ đó thật sự đã vào làng rồi sao?”
Bà tôi không đáp, chỉ hỏi ngược lại:
“Trưởng thôn, tối qua ông có về nhà không?”
Rồi bà nội kéo tôi ra sau lưng, che chắn cho tôi.
Bà nội nhìn thẳng vào ông ta:
“Ông canh ở đầu làng suốt đêm, trời tối lạnh thế mà không thấy rét sao? Không thấy mấy cái xác kia có gì lạ à?”
Trưởng thôn đột nhiên ôm đầu ngồi sụp xuống, vẻ mặt đau đớn.
Ông ta ấp úng:
“Tôi… tôi chỉ lo trong làng xảy ra chuyện nên mới đi kiểm tra thôi!”
“Xung quanh có không ít dã thú, nhỡ chúng vào làng thì sẽ có nhiều người c.h.ế.t mất!”
Bà tôi cười lạnh:
“Những năm mất mùa, người c.h.ế.t còn ít chắc? Những năm qua, ông không ít lần gặp ác mộng chứ gì?”
Lời bà nội khiến tim tôi giật thót.
Ác mộng…
Khiến tôi nhớ lại giấc mơ đêm qua, thứ trong mơ ấy, chẳng lẽ… là thật sao?
Rốt cuộc, trong làng này đã từng xảy ra chuyện gì?
Hay nói đúng hơn đã từng có chuyện kinh hoàng nào bị chôn vùi?
6
Trưởng thôn ôm đầu gào thét, vừa la hét vừa dùng tay cào rách mặt mình:
“Tôi không sai! Muốn sống thì có gì sai?! Không… là lỗi của tôi! Tất cả là lỗi của tôi! Đừng theo tôi nữa… đừng theo tôi…”
--------------------------------------------------