Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bạch Hồ Báo Oán

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ông ta phát điên, ngã vật ra sân, lăn lộn như một con thú bị thương.

Khi ngẩng đầu lên lần nữa, tôi sợ đến mức lùi lại liên hồi.

Gương mặt ông ta vẫn còn nhận ra được nét người, nhưng thịt đang thối rữa ngay trước mắt tôi!

Từng mảng da tróc ra, lộ ra lớp thịt xám xanh bên dưới, mà ông ta dường như chẳng hề cảm thấy gì.

Trưởng thôn lao về phía chú Cường, vừa cười vừa kêu như kẻ mất trí:

“Cường à! Năm đó… là bất đắc dĩ thôi mà! Tôi đâu có sai, tôi đâu có sai chứ!”

Chú Cường rút d.a.o ra, giơ ngang ngực, cảnh giác nhìn ông ta.

Trưởng thôn vẫn cố cãi biện, giọng càng lúc càng yếu, như cái ống bễ rách đang rít hơi:

“Bà chị… tôi… tôi không sao đâu, chỉ là… đói quá… đói… thật sự đói lắm rồi… chịu không nổi nữa…”

Rồi ông ta nhảy bổ về phía người bên cạnh.

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Người kia giật mình, đẩy mạnh cây đinh ba trong tay.

Cán thép đ.â.m xuyên qua người trưởng thôn, ghì chặt ông ta xuống đất.

Những người xung quanh hô to:

“Nhanh lên! Trưởng thôn bị quỷ nhập rồi! Ông ta không phải người nữa đâu!”

Lúc này, trưởng thôn chỉ còn phát ra tiếng “khừ khừ” khàn đặc như dã thú.

Chú Cường vung dao.

“Soạt!”

Đầu trưởng thôn lìa khỏi cổ, lăn lông lốc xuống đất.

Nhưng điều kinh dị là vết c.h.é.m không hề có máu, như thể vừa chặt đứt một khúc gỗ khô.

“Cẩn thận!!” — Bà tôi hét lên.

Mọi người đồng loạt nhìn theo hướng bà chỉ.

Ngoài cổng sân, một ụ tuyết khẽ nhô lên.

Hình dáng đó giống hệt bóng người!

Mặt ai nấy trắng bệch.

Chú Cường run rẩy, miệng lắp bắp:

“Đừng… đừng mà… chúng tôi biết sai rồi… tha cho chúng tôi đi…”

Tay cầm d.a.o của chú Cường run lẩy bẩy, lùi từng bước, nhưng mũi d.a.o vẫn chĩa về phía ụ tuyết.

Họ là những người từng dám g.i.ế.c cả gấu đen nhưng giờ lại sợ đến nỗi không dám bước qua bậc cửa nhà tôi.

Vài người dậm chân lên ngưỡng cửa, nhưng không tài nào bước qua nổi!

“Thím! Cứu chúng tôi với!” - Chú Cường quay đầu van nài.

Tôi định chạy ra kéo chú vào, nhưng bà nội giữ c.h.ặ.t t.a.y tôi lại:

“Đừng qua đó! Họ c.h.ế.t rồi!”

Tôi sững người.

C.h.ế.t rồi? Sao có thể?

Ngay lúc ấy.

Ụ tuyết động đậy!

“Phụt!”

Tuyết tung tóe, một vật trắng toát chui ra, lao thẳng về phía t.h.i t.h.ể trưởng thôn!

Tiếng hét xé lòng vang lên, rõ ràng đầu ông ta đã lìa khỏi cổ, vậy mà vẫn còn kêu t.h.ả.m thiết!

Những người còn lại hét ầm lên, giơ đinh ba lao ra ngoài, nhưng họ không phải chạy đến cứu, mà là chạy trốn khỏi sân, cắm đầu bỏ chạy không ngoảnh lại.

Đống tuyết trùm lên thân trưởng thôn, rồi bắt đầu lăn tròn như một quả cầu lớn.

Tôi sợ đến mức ôm c.h.ặ.t t.a.y bà nội.

Quả cầu tuyết ấy dần co lại, méo mó, rồi mọc ra một cái đầu người.

Mũi, miệng, mắt dần hiện rõ…

Và nó lại có gương mặt của trưởng thôn!

Chỉ khác là, toàn bộ khuôn mặt ấy là một khối thịt mục rữa, đang ngọ nguậy bò lổm ngổm trên da.

“Muốn mạng tao à?! Thế thì cùng c.h.ế.t đi!!”

Chú Cường gào lên, điên cuồng lao tới,

vung d.a.o c.h.é.m túi bụi.

“Trưởng thôn” bị c.h.é.m nát, nhưng những vết thương vừa xuất hiện liền liền lại ngay, lưỡi d.a.o xuyên qua người ông ta như c.h.é.m vào khói.

Cái đầu rơi dưới đất của ông ta phồng to lên như quả bóng.

Miệng phát ra tiếng “xì xì——” như đang hút lấy gì đó.

Thân thể ông ta xẹp dần, trong chớp mắt biến thành một đống bọt tuyết.

“Ầm——!”

Đầu ông ta nổ tung!

Cả sân phủ đầy hoa tuyết tung bay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bach-ho-bao-oan/chuong-4.html.]

Chú Cường hoảng loạn lao ra cổng.

Tôi thấy những bông tuyết đó đuổi theo chú Cường như có sinh mạng.

Chú Cường quay đầu hét:

“Tiểu Chính! Mau chạy với bà cháu ra khỏi làng đây! Ở trong nhà nguy hiểm lắm!”

Chú Cường tránh né trong tuyệt vọng, vẫn không ngừng kêu cứu:

“Thím! Cứu tôi với! Làm ơn cứu tôi với!”

Nhưng chỉ chớp mắt, tuyết đã bao trùm lấy chú Cường, tạo thành một quả cầu khổng lồ.

Trên bề mặt quả cầu, hiện lên vô số gương mặt người: có trưởng thôn, có những thành viên đội bảo vệ và cả vài đứa trẻ tóc trắng tôi từng thấy trong tuyết.

Bọn họ nhe răng cười, hàng răng trắng toát ghê rợn:

“C.h.ế.t đi! Tất cả đều đáng c.h.ế.t! Các ngươi… đều đáng c.h.ế.t!”

Tôi bật khóc hét to:

“Bà ơi, làm sao bây giờ! Chú Cường sắp c.h.ế.t rồi!”

Bà nội túm lấy vai tôi, lay mạnh:

“Tiểu Chính, nhìn kỹ đi! Họ c.h.ế.t từ đêm qua rồi!”

“Đóng cửa mau!” - Bà nội hét.

Chúng tôi đẩy bàn, tủ chặn kín cửa.

Tiếng gió tuyết bên ngoài gào rít dữ dội hơn.

Tôi nhìn qua khe cửa sổ.

Ở đầu làng, hai ụ tuyết khác đang bò về phía nhà tôi.

Thứ đó… lại trở về rồi!

7

Tôi có cảm giác cánh cửa này có thể bị phá tung bất cứ lúc nào.

Bà nội nắm lấy tay tôi kéo vào gian trong.

Bà lại đưa cho tôi một bát chất lỏng màu đỏ, nói:

“Tiểu Chính, uống đi! Nhớ lời bà, dù có chuyện gì xảy ra cũng không được lên tiếng, không được động đậy!”

“Thứ đó” vẫn đang húc cửa, tiếng va đập mỗi lúc một mạnh, một dồn dập hơn.

Đột nhiên, tiếng húc cửa ngừng lại.

Căn nhà chìm trong sự im lặng c.h.ế.t chóc.

Tôi có thể nghe thấy nhịp tim mình đập thình thịch, nín thở, không dám cử động.

“Cót két”

Cửa sổ gian đông mở ra.

Gió lạnh ùa vào, mang theo mùi m.á.u tanh nồng nặc.

Một bóng trắng lao vào từ bên ngoài cửa sổ, cảm giác này giống hệt như trong cơn ác mộng trước kia!

Nhưng lần này, tôi biết, đây không phải là mơ!

Nó lơ lửng giữa không trung, như được kết lại từ vô số bông tuyết, hình dạng không ngừng biến đổi.

Động tác của nó nhanh nhẹn, linh hoạt.

Nó đang tìm chúng tôi.

Trên toàn thân nó, có vô số khuôn mặt người, không chỉ có Nhị Trụ, mà còn cả vợ con hắn, cùng đám người trong đội bảo vệ thôn, đều là những khuôn mặt quen thuộc.

“Bọn họ” đang gọi tên tôi!

Bà nội bịt miệng tôi lại, bản thân bà cũng run lẩy bẩy vì sợ.

Lúc này, một khuôn mặt quay thẳng về phía tôi.

Là ông nội!

Ông… chẳng phải đã c.h.ế.t rồi sao?

Ông nội đang gọi tên bà nội.

Bà nội vừa khóc vừa chắn trước mặt tôi.

“Ông nội” nổi giận, thân thể phình to ra, hai cánh tay vung loạn xạ.

Hình như ông nội không nhìn thấy chúng tôi,

nhưng lại càng lúc càng đến gần.

Ngay khi ông nội sắp chạm được vào chúng tôi, hai bóng trắng khác lao vào.

Chúng nhào tới c.ắ.n xé “ông nội”!

Nhân lúc đó, bà nội túm lấy tay tôi, kéo chạy ra ngoài, miệng hô lớn:

“Đại Bạch, Tiểu Bạch, cản hắn lại!”

Ra khỏi nhà, bà nội vừa chạy vừa nói với tôi:

“Tiểu Chính, đừng quay đầu lại! Ra khỏi làng là thoát rồi!”

Một luồng gió lạnh ập đến sau lưng.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bạch Hồ Báo Oán
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...