Tôi không dám quay lại chỉ thấy sau lưng có một lực đẩy mạnh, cả người ngã sấp vào đống tuyết.
Khi ngẩng dậy, tôi phát hiện bà nội không còn ở đó nữa.
Phía sau, một quả cầu tuyết khổng lồ đang lăn tròn, bên trong vang lên tiếng hét t.h.ả.m của bà nội.
“Bà ơi! Thả bà tôi ra!”
Tôi hét lên, lao đến nhưng từ phía sau đống tuyết vươn ra bốn cánh tay, chộp lấy hai chân tôi, “phập!” một tiếng, tôi lại ngã nhào xuống.
Ngẩng đầu lên, tôi lại thấy hai đứa trẻ kỳ lạ đó, chúng lao vào quả cầu tuyết!
Bên trong vang lên những tiếng gào thét chẳng giống tiếng người.
Quả cầu tuyết vặn vẹo dữ dội hơn nữa.
Bỗng nhiên, một bóng người bị hất văng ra.
Tôi lăn lộn bò đến gần… là bà nội!
Nhưng tôi quá yếu, kéo mãi không nổi bà!
Cùng lúc ấy, tôi phát hiện những xác người nằm rạp trong đống tuyết đang lảo đảo đứng dậy.
Chúng đang bước tới.
Xong rồi!
Lần này… thật sự c.h.ế.t chắc rồi!
8
Tôi nắm c.h.ặ.t t.a.y bà nội, toàn thân run rẩy vì sợ!
May mà bà nội đã tỉnh lại.
Bà nhìn đám dân làng kia, rồi kéo tôi chạy ngược ra sau.
Những “người” đó rất đông, nhưng di chuyển chậm chạp.
Phía trước chỉ còn mười mấy mét nữa là chúng tôi có thể vượt qua cây khô ở đầu làng.
Tôi cẩn thận né mấy cái bẫy, nhớ ra chỗ này trước đó chú Cường từng đặt bẫy thú.
Sau lưng, mấy “người” đã bị bẫy kẹp chặt vào chân, nhưng vẫn còn nhiều hơn nữa đang tiến đến gần.
Tuyết quá dày, chúng tôi chẳng chạy nổi nhanh.
Chỉ thấy “bọn họ” từng chút từng chút một áp sát lại.
Đúng lúc ấy.
Một nhóm bóng trắng đột nhiên nhảy vụt khỏi tuyết, chắn giữa chúng tôi và đám “người” kia!
Chúng dừng lại, và tôi mới nhận ra, đó là một đàn chồn tuyết!
Dài chừng một hai mét, toàn thân trắng toát, chỉ có đôi mắt đen láy.
Bà nội mừng rỡ kéo tôi:
“Tiểu Chính, đừng dừng lại! Mau theo bà ra ngoài!”
Cuối cùng, chúng tôi bò lăn trong tuyết, vượt qua gốc cây khô nơi ranh giới làng.
Tôi thở dốc, quay đầu lại, thấy bầy chồn tuyết lao thẳng vào đám “dân làng”.
Tiếng kêu rít của chúng vang vọng, nghe như tiếng trẻ sơ sinh gào khóc, khiến da đầu tôi tê dại.
Rồi, những con chồn ấy thân hình bỗng phồng to gấp đôi.
Đôi mắt sáng lên thứ ánh xanh lục rợn người.
Chúng lao vào đống xác người, điên cuồng c.ắ.n xé!
Tôi hoảng hốt mà vẫn không khỏi thắc mắc:
“Bà ơi… sao chúng lại cứu mình?”
Bà nội chỉ về phía quả cầu tuyết khổng lồ, đúng lúc đó nó nổ tung!
Từ bên trong nhảy ra hai con chồn tuyết to lớn, trên sống lưng còn có một vệt hoa văn màu vàng kim.
Cùng lúc ấy, ở phía đối diện xuất hiện một con cáo trắng tuyết!
Nó nhìn chúng tôi chằm chằm, ánh mắt đầy thù hận.
Bà nội chống nạnh, quát lớn:
“Đồ vô ơn! Con của nhà ngươi c.h.ế.t, nào phải do ta hại!”
Lời bà vừa dứt, con cáo liền gầm lên giận dữ, phóng vút về phía chúng tôi.
“Chạy mau!” — Bà nội đẩy tôi ngã lăn đi.
Cáo trắng nhanh như chớp, sắp vồ tới nơi,
thì hai con chồn tuyết khổng lồ lao ra từ phía sau, tốc độ còn nhanh hơn cả cáo!
Chúng chắn ngay trước mặt nó, nhe răng gầm gừ.
Tiếng kêu sắc lạnh vang dội giữa trời tuyết.
Con cáo trắng đỏ rực mắt, tru lên dữ tợn, nhìn chúng không chớp.
Sau một hồi giằng co, nó rít lên đầy uất hận,
rồi lùi lại, quay đầu bỏ chạy về hướng ngôi làng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bach-ho-bao-oan/chuong-5.html.]
Hai con chồn quay lại, gừ gừ với bà tôi.
Tôi thấy đám “dân làng” đang đuổi theo cũng đồng loạt quay đầu, lảo đảo trở lại làng.
Chúng tôi… được cứu rồi sao?
Hai con chồn cất tiếng kêu hướng về làng,
nghe vậy, bầy chồn nhỏ đang c.ắ.n xé cũng lập tức ngừng lại, rồi ùa chạy về theo.
Hai con chồn lớn tiến lại gần bà.
Tôi vội đứng chắn trước, run rẩy hét:
“Bà ơi, mau chạy đi!”
Nhưng bà nội nắm tay tôi, mỉm cười, đưa tay xoa đầu chúng:
“Đại Bạch, Tiểu Bạch, tụi bây lớn thế này rồi à…”
Thế này là… bà nội quen chúng à?
Tôi kinh ngạc nhìn, những con chồn ấy dường như rất thích thú, còn cọ đầu vào tay bà tôi như làm nũng.
Đúng lúc đó, có mấy người sống sót từ trong làng chạy ra.
Họ hốt hoảng, vừa chạy vừa kêu:
“Thím ơi! Cứu chúng tôi với! Thím không thể bỏ mặc chúng tôi được!”
Tôi định kêu họ lại, nhưng bà nội kéo tôi, lạnh lùng đáp:
“Đừng quan tâm. Đó là nghiệp họ phải trả.”
Ngay sau đó, một quả cầu tuyết khổng lồ lao ra truy đuổi bọn họ.
Họ chưa chạy được bao xa đã bị nuốt chửng.
Từ quả cầu tuyết ấy, một con cáo trắng chui ra, nhe răng dữ tợn nhìn chúng tôi.
Nó ngẩng đầu tru dài và lập tức, từ trên núi vọng xuống hàng loạt tiếng tru khác nhau!
Tôi ngẩng lên thấy trên sườn núi, vô số ụ tuyết đang chuyển động.
Trong khoảnh khắc, cuồng phong nổi lên,
tuyết bay lả tả như d.a.o cứa vào mặt.
Rồi.
“Rầm rầm rầm”
Tiếng núi nổ vang vọng.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
“Không xong rồi! Tuyết lở rồi!”
Bà nội thét lên, nắm lấy tôi: “Chạy mau!”
Tôi ngẩng đầu thấy từ xa, một biển tuyết khổng lồ đang tràn xuống, cuộn xoáy dữ dội!
Hai chân người làm sao chạy nhanh hơn tuyết lở?
Giây trước, chỉ thấy bầu trời trắng xóa tuyết.
Giây sau, trước mắt tôi chỉ còn là một màn sương trắng mù, không phân biệt nổi phương hướng nữa.
Tôi nắm chặt áo bà nội, cảm nhận luồng khí lạnh khổng lồ sau lưng đang ập tới, sợ đến mức đầu óc trống rỗng.
Đúng lúc đó, hai con chồn tuyết nằm rạp xuống, thân thể phình to ra, to bằng con bê nhỏ, chúng gầm gừ mấy tiếng, ra hiệu gì đó.
Bà nội hiểu ngay:
“Tiểu Chính, mau! Leo lên lưng chúng nó!”
Tôi cố trèo lên, nhưng lông chúng trơn mượt quá, chẳng bám được!
Ngay khi luồng tuyết dữ ập vào sau lưng,
tôi cảm giác mình bị hất văng lên không trung!
Khi rơi xuống, chỉ thấy dưới chân là một vùng trắng xóa.
Cơ thể liên tục nhấp nhô, đảo vị trí, chóng mặt hoa mắt.
Mãi cho đến khi rơi trên một cành cây trên đỉnh núi, tôi mới nhận ra, mình được một con chồn tuyết ngoạm lấy áo, tha đi giữa tuyết lở!
Tôi và bà nội vẫn còn sống!
9
Chúng tôi đứng trên đỉnh núi, nhìn xuống ngôi làng phía dưới.
Không còn gì nữa cả!
Dãy núi tuyết vẫn đang gầm rú, tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang vọng trong màn sương trắng xóa giữa những dãy núi.
Nhờ sự giúp đỡ của hai con chồn tuyết, chúng tôi mới thoát được khỏi dãy núi ấy.
Phía trước là một ngôi làng nhỏ.
Người trong làng đều tò mò nhìn chúng tôi.
Họ cũng bị trận tuyết lở làm cho kinh hoàng.
Hoặc có lẽ, bị hai bà cháu tôi dọa cho sợ c.h.ế.t khiếp.
Không ai có thể ngờ rằng vẫn còn người sống sót bước ra từ trận tuyết lở trong núi.
--------------------------------------------------