Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bần Gia Nữ

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Buổi tối cả nhà cùng nhau đi về. Trương Tiểu Oản để Trương Tiểu Bảo ôm củi, sọt thì để Trương A Phúc cõng, mình thì khiêng cuốc, nhưng đi được vài bước thì Trương Tiểu Đệ cũng chạy đến đỡ giúp nàng.

Trương Tiểu Oản không từ chối, con nhà nông cần phải giúp đỡ làm việc. Mà trong nhà này tuy cuộc sống gian nan, không ai sai bọn họ làm việc nhưng có lẽ con nhà nghèo biết việc sớm.

Việc gì có thể làm thì nàng sẽ để bọn họ làm, Trương Tiểu Oản không biết tương lai của bọn họ sẽ thế nào nhưng nàng hy vọng cái đầu được coi là hơi thông minh của nàng có thể giúp một nhà bọn họ được ấm no trong cái thời buổi loạn lạc này.

Việc khác thì nàng không làm được, cũng không muốn làm.

Xuyên qua cái thôn nhỏ này rồi, Trương Tiểu Oản phát hiện tình huống thực tế khác hẳn những gì miêu tả trong các truyện xuyên không. Mỗi một nơi nghèo khổ đều bởi vì đất đai cằn cỗi, thế nên người mới nghèo, cố mãi không khá lên nổi.

Địa phương không có nhiều sinh cơ và hy vọng như chỗ này nếu không được thay đổi thì sẽ ngày càng nghèo đi, sau đó nó sẽ biến mất. Phải đợi đến khi vùng đất này trở nên màu mỡ hơn thì mới có người mới vào ở.

Hoặc người ở đây chịu không nổi nữa chuyển đi đến chỗ khác. Theo Trương Tiểu Oản quan sát thì thôn Ngô Đồng có khoảng 50 hộ gia đình, nhưng không một nhà nào có người đủ thông mình để nghĩ tới việc chuyển đi chỗ khác. Chỉ có thể trông cậy vào đời sau rồi.

Đến thôn trưởng ở đây cũng có một nhà năm miệng ăn, người nào cũng gầy, trong nhà cũng nghèo leng keng. Chỉ khi nào trong thôn xảy ra tranh cãi thì ông ta mới được gọi đến giải quyết.

Chỗ này không có ai biết chữ, nghèo đến nỗi không có nhà nào dám có ý nghĩ cho con đi đọc sách. Một chỗ như thế thì có thể có tương lai gì chứ?

Bọn họ không đói chết đã là tốt lắm rồi.

Trương Tiểu Oản ở thôn Ngô Đồng một tháng nên cũng biết đại khái về tập tính sinh hoạt của người dân ở đây. Người trong thôn chưa từng làm chuyện gì khác người, trên núi còn có một ngôi miếu hương khói không ngớt tên là Tiểu Lâm Sơn. Tòa miếu đó khiến Trương Tiểu Oản hiểu rõ một đứa bé gái như nàng không thể làm ra việc gì khác thường. Bởi vì khác thường tức là yêu quái, người cổ đại có nhiều biện pháp để trừng trị những kẻ không giống mình. Mà bon họ sẽ tìm được đủ mọi lý do khiến bọn họ thấy an tâm, ví dụ như làm theo ý thần phật.

Trương Tiểu Oản đã học lịch sử, cũng đọc nhiều cuốn dã sử nên nàng hiểu thời phong kiến là thế nào. Một đứa con gái nhà nghèo như nàng không giống đám tiểu thư nhà giàu có hậu thuẫn sau lưng, có thể tìm nhiều cớ để giải thích cho những việc kỳ quái mình làm. Loại người thân phận thấp kém như nàng nếu vượt qua lằn ranh có thể hiểu và lý giải của mọi người thì sẽ lập tức bị thả trôi sông, hoặc bị đưa vào sơn miếu để trừ tà, khẳng định là không có việc gì tốt.

Cho dù ở thời nào thì miệng lưỡi người đời cũng có thể giết người, ngay cả người hiện đại cũng không tránh được chứ đừng nói tới cái xã hội hoàn toàn là phong kiến như Đại Phượng triều này.

Cho nên, nàng cũng chỉ có thể coi đống tiểu thuyết kia như câu truyện giải trí, một khi đến cổ đại sống thì những thứ đó chẳng có tác dụng gì.

Đương nhiên, có khi Trương Tiểu Oản cũng cảm thấy mình suy nghĩ quá nhiều, quá mức thận trọng —— nhưng nàng không thể không làm thế. Nàng thà cẩn thận, suy xét kỹ càng hơn chút cũng không muốn thiếu cảnh giác, đi sai một bước rồi rơi vào cảnh kiếm củi ba năm thiêu một giờ.

Đời trước, lúc nàng 25 tuổi được ba mẹ phân cho một phần tài sản, chưa đến 30 tuổi đã xây dựng được một công ty thu lợi kha khá mỗi năm. Trong quá trình đó nàng đã phải xông pha vào bụi gai, chém giết hết thảy chướng ngại trên đường để đi tới, vì thế nàng đã không còn là một kẻ ngây thơ nữa. Nàng là người có thể nhìn thẳng vào hiện thực mà không hề mơ hồ về tình trạng cũng như năng lực của bản thân. Nếu không nàng hẳn đã sớm bị sự bất công của cha mẹ mình làm cho thương tâm khổ sở, chứ không phải người có thể lợi dụng sự áy náy của bọn họ để lấy được một khoản tiền tự ra ngoài xây dựng cuộc sống của mình.

Nói cách khác, Trương Tiểu Oản là loại người tâm lạnh, tính lạnh, bởi vì nàng biết rõ mình cũng không quá yêu thương cha mẹ đẻ. Nhưng nàng cũng không phải người không tim không phổi. Nàng vẫn nhớ rõ bọn họ đã cho nàng không ít, cũng cảm ơn họ, tuy tình cảm hai bên không quá thân thiết nhưng nàng vẫn khá là nghe lời bọn họ, cho họ chút thể diện với người ngoài. Tình cảm của nàng với em trai cũng không tệ. Em trai nàng đã giúp đỡ khi nàng cần tiền, lại phối hợp để nàng lấy được một khoản tiền từ chỗ ba mẹ để xây dựng sự nghiệp.

Đây cũng là lý do vì sao Trương Tiểu Oản muốn cẩn thận chăm sóc cho Trương Tiểu Bảo và Trương Tiểu Đệ như thế. Nàng từng có em trai, mà đứa em đó đối xử với nàng rất tốt. Khi hắn còn nhỏ, một năm bọn họ chỉ gặp nhau vài lần, lúc nàng chuyển ra thành phố ở với ba mẹ thì hắn đã ra nước ngoài học. Mỗi năm nàng đều nhận được quà hắn gửi về cho mình, nhưng nàng chưa từng tặng gì cho hắn hết. Khi đó nàng chỉ nhớ đến việc hắn đã cướp hết mọi thứ của mình, nhưng lại không nhớ được những việc tốt hắn đã làm.

Tình cảm của hai chị em họ vẫn luôn do một mình hắn hàn gắn.

Hiện tại nàng đã không thể trở về nữa, vì thế nàng ở lại đây chăm sóc cho hai đứa em trai này, coi như cũng có chút liên hệ với đứa em trai ở đời trước. Như thế nàng cũng có được chút an ủi rằng: Khi hắn còn nhỏ nếu hắn cũng sống không tốt thì nàng cũng sẽ chăm sóc hắn, nàng không phải trời sinh đã không thích hắn.

Mọi việc đã không thể quay lại nữa. Nửa tháng đầu Trương Tiểu Oản còn chờ mong có thể quay lại hiện đại. Nhưng sau một tháng ở cái nơi đến cơm còn không đủ ăn này nàng đã hoàn toàn từ bỏ ý đình trở về.

Trực giác cho biết nàng không có khả năng có thể về, vì thế nàng chỉ có thể lấy thân phận Trương Tiểu Oản ở lại chỗ này mà làm đến nơi đến chốn, bén rễ nảy mầm, gánh vác gia đình này trên vai mình.

Cảm nhận trọng lượng của cái cuốc trên vai mình, Trương Tiểu Oản dùng một tay đỡ cuốc côn, một tay nắm lấy Trương Tiểu Đệ đã mệt mỏi vì đi đường xa, lại quay đầu nhìn Trương Tiểu Bảo ôm củi đi xiêu vẹo, ánh mắt không nhịn được càng trầm xuống,

Em trai, chị không về được nữa, em…… Phải sống ở nơi đó cho tốt, những gì em làm cho chị, chị không báo đáp lại được. Nếu sớm biết tương lai ngắn ngủi thì chị đã nấu cho em vài bữa cơm, cũng làm cho em vài bộ quần áo. Nhưng hiện tại chị chỉ có thể……

“Đại tỷ, đại tỷ……” Trương Tiểu Đệ thật sự đã quá mệt mỏi. Hắn kéo tay Trương Tiểu Oản làm nũng mà gọi. Điều này khiến nàng hoàn hồn, thấy hắn không kêu mệt mà chỉ không ngừng lắc tay nàng, dùng phương thức của riêng mình mà làm nũng với chị gái mình.

Trẻ con luôn nhạy cảm với những người có ác ý hay có ý tốt, chúng biết người nào tốt với mình.

“Chỉ cần đi thêm chút nữa là được rồi,” Trương Tiểu Oản cong lưng, buông cái cuốc xuống, dùng tay xoa mồ hôi trên mũi hắn nói, “Đệ xem này, có phải bây giờ người không lạnh nữa đúng không?”

“Đúng vậy!” Ban đầu Trương Tiểu Đệ ngẩn ra, một lúc sau hắn mới phản ứng lại, vô cùng vui mừng mà nói với Trương Tiểu Oản sau đó quay đầu nói với Trương Tiểu Bảo, “Ca ca, đệ không lạnh nữa, ca lạnh không?”

Trương Tiểu Bảo đang chuyên tâm ôm cũi mà đi, nghe thấy thế thì cười ha hả, lại cảm nhận một chút, sau đó vui mừng nói, “Đúng là không lạnh, Tiểu Đệ, đệ nói đúng quá.”

Hai vợ chồng Trương thị đi ở phía trước khá xa nên không nghe thấy lời bọn họ nói với nhau, chỉ đứng từ xa nhìn. Trương A Phúc đứng phía sau Lưu Tam Nương mở miệng hô lên với bọn họ, “Đi nhanh lên, sắp đến nhà rồi.”

“Vâng……” Trương Tiểu Đệ vui sướng mà đáp lời. Hôm nay hắn nói nhiều hơn so với số lời hắn nói trong nửa tháng trước đây, “Mau về nhà, đại tỷ, nhanh chân lên……”

Nói xong hắn buông tay Trương Tiểu Oản, gấp gáp mà chạy về phía cha mẹ……

Trương Tiểu Oản nhìn bộ dáng vui sướng của hắn thì nhịn không được cười,mà Trương Tiểu Bảo cũng đã đi tới bên cạnh nàng, cộc lốc mà gọi nàng một tiếng, “Đại tỷ……”

“Đi nhanh thôi, sắp về đến nhà rồi.” Trương Tiểu Oản cười với hắn. Sắp về nhà rồi, tiếc nuối của đời trước, đời này nàng sẽ bù lại.

Con người ta không thể hối hận cả hai đời được.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bần Gia Nữ
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...