Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bần Gia Nữ

Chương 82

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mấy ngày này không khí đột nhiên nặng nề hơn, trong đó tràn ngập hơi thở đè nén. Tới giữa trưa hơi thở này càng lúc càng nặng, Trương Tiểu Oản lập tức quyết đoán thu hết quần áo đang phơi lại, chuẩn bị tốt củi lửa rồi nhờ Hồ Cửu Đao giúp bỏ vào phòng chứa củi. Cửa phòng chứa củi cũng bị khóa chặt, miễn cho đến lúc đó mưa to khiến nó bị xối ướt.

“Đao gia, ngài giúp ta lên mái nhìn xem mái ngói có sao không.” Sửa lại phòng chất củi xong Trương Tiểu Oản chuyển thang đến thương lượng với Hồ Cửu Đao.

“Này?” Hồ Cửu Đao nhìn trời rồi hỏi, “Sắp mưa sao?”

Trương Tiểu Oản gật đầu, trên mặt tràn đầy sầu lo, “Sợ là sẽ mưa to.”

Hồ Cửu Đao lập tức không nói gì mà bò lên trên thang đi chỉnh mái ngói. Cũng may đây là nhà mới xây nên phần lớn mái ngói được ép rất chắc, chỉ có vài chỗ cần sửa lại, cũng không quá tốn công.

Trương Tiểu Oản nhìn thời tiết không tốt, mưa này sợ là một lát đã tới rồi nên cũng không nói nhiều mà tự mình bò lên mái nhà đi kiểm tra. Hồ nương tử sợ tới mức ở trong viện nhìn nàng mà há miệng dậm châm ai nha ai nha nửa ngày.

Nhưng Uông Hoài Thiện lại kiêu ngạo nhìn mẹ hắn bò qua bò lại trên mái nhà sau đó quay đầu nói với Đại Bảo hắn đang cõng phía sau, “Đệ nhìn xem, thẩm thẩm của đệ chính là lợi hại thế đó!”

Đại Bảo “Vâng, vâng” gật đầu, sau đó cũng ngẩng đầu nhìn Trương Tiểu Oản với vẻ mặt ngưỡng mộ, “Về sau đệ cũng phải tìm một tiểu nương tử giống thẩm thẩm, vừa cho ta ăn kẹo vừa biết sửa nhà.”

Tiểu Lão Hổ thấy hắn con nhớ thương kẹo thì cười ha ha, gật đầu phụ họa, “Đúng vậy, không cho đường ăn không cưới.”

Hồ nương tử nghe được lời này thì kinh ngạc đến không rảnh lo mà dở khóc dở cười nhìn Tiểu Lão Hổ, “Cháu đừng dạy hư đệ đệ……”

“Sao có thể?” Uông Hoài Thiện cười đáp lời nàng, “Cháu cũng thế, cháu đã nói với mẫu thân rồi, ai không cho cháu kẹo cháu sẽ không cưới về nhà làm vợ.”

“Cháu ấy……” Hồ nương tử cầm khăn lau mồ hôi trên trán cho hắn. Thời tiết này quả thật quá oi bức, cho dù ngồi ở kia thì chỉ một lúc là đã mồ hôi như mưa huống chi hắn còn đang cõng Đại Bảo, “Mau vào trong nhà hóng mát đi, đợi lát nữa mưa xuống là mát mẻ ngay.”

Nói mang nàng đưa hai đứa nhỏ vào phòng nhưng vẫn không quên nhìn lên nóng nhà khiếp sợ, lo lắng Trương Tiểu Oản bước hụt một cái sẽ ngã xuống.

Mà bên kia có một nam nhân đang trèo lên ngọn cây, nhìn phụ nhân bên này giẫm lên mái ngói mà như giẫm trên mặt đất thì lông mày hơi nhướng lên, trên khuôn mặt lạnh nhạt có chút tán thưởng.

Quả nhiên là kẻ to gan lớn mật, như vậy nàng ta cũng có thể coi là người quyết đoán, đảm đương được việc quản lý một nhà.

*******

Mưa to tầm tã ước chừng ba ngày cũng không ngừng lại, nước sông lúc nào cũng bắt đầu dềnh lên. Thời tiết lại không mát mẻ hơn bao nhiêu, ngược lại thêm hơi ẩm nên càng ướt nóng khiến người ta khó có thể hô hấp.

Đại Bảo vì thế lại ho khan, Trương Tiểu Oản cầm ngải thảo huân phòng để tránh hai đứa nhỏ lại bị nhiễm bệnh nào đó.

Bên ngoài hiện tại là cảnh tượng gì thì bọn họ cũng không biết. Nhưng nhìn nước sông đã phủ qua đồng ruộng là Trương Tiểu Oản cũng hiểu bên ngoài chẳng khá hơn bao nhiêu.

Hiện tại có khi còn tệ hơn với khi trước trời không mưa. Sợ là phải chờ mưa tạnh thì tình hình mới dần dần tốt lên được. Trong một chốc lát sợ là cuộc sống sẽ khổ sở vô cùng.

Hạn hán rồi úng ngập đều liên tiếp quả thực chính là ông trời muốn mạng người…… Nhưng lần này lũ hẳn là sẽ qua nhanh hơn hạn hán. Hiện tại là tháng mười, Trương Tiểu Oản nghĩ đến lúc qua sinh nhật Tiểu Lão Hổ thì lũ sẽ lui. Đến lúc đó bọn họ sẽ bắt đầu trồng củi cải, lại vào trong núi thì đám động vật chắc cũng trở về. Như thế bọn họ sẽ có chút thịt để thêm đồ ăn. Lúc này bọn họ sẽ không bán lấy tiền nữa mà chỉ mong đắp đổi qua ngày khó khăn này.

Khi đó người nào còn sống thì tiếp tục sống, qua một đoạn thời gian, có lẽ tới mùa xuân năm sau Tiểu Lão Hổ sẽ lại có thể tiếp tục đến trường. Chỉ cần ông trời không muốn tuyệt đường người thì ngày chắc chắn sẽ tốt hơn.

Một ngày này, lúc mưa to liên miên không ngừng, nước sông cũng sắp dềnh đến cửa nhà họ, Hồ Cửu Đao mang theo Uông Hoài Thiện, cõng Đại Bảo, bung dù ra cửa nhìn nước sông dâng lên.

Lúc này Uông Vĩnh Chiêu từ tiền viện tới gõ cửa hỏi Trương Tiểu Oản sau đó lạnh lẽo nói với nàng, “Ta có việc muốn nói với ngươi.”

Rốt cuộc cũng tới. Trương Tiểu Oản nhếch khóe miệng, cúi đầu duỗi tay làm tư thế mời.

Hồ nương tử lúc này đang ngồi trước cửa nhà chính làm may vá thấy Uông Vĩnh Chiêu tới thì miệng lập tức há to như quả trứng gà. Nàng ta nhìn người có khuôn mặt giống hệt Tiểu Lão Hổ kia thì mặt ngây ra như phỗng, mãi đến Uông Vĩnh Chiêu cầm ô đi nhanh qua nàng, nước mưa bắn lên thì nàng mới lấy lại tinh thần. Nàng ta quay sang nhìn Trương Tiểu Oản cũng đang từ từ đi tới thì giật mình nói, “Tỷ tỷ, tỷ tỷ, đây là……”

Trương Tiểu Oản đưa ô cho nàng lại không nhanh không chậm nói, “Muội tử, ngươi giúp ta đến trước cửa nhìn, nếu Đao gia dẫn mấy đứa nhỏ về thì ngươi lại dẫn bọn họ đi vòng quanh một vòng cho ta, đợi ta tới tìm các ngươi.”

Hồ nương tử vội vàng đón lấy cái ô, uốn gối một cái rồi cầm ô, xách váy chạy ra cửa lớn giúp nàng canh cửa.

Trương Tiểu Oản nhìn nàng ta chạy ra ngoài còn không quên đóng cửa lại thì không nhịn được cười cười. Vợ chồng Hồ thị đã tốt bụng thì chớ lại còn thông tuệ, biết linh hoạt. Tiểu Lão Hổ quen được bọn họ thì ngày sau tất sẽ tin tưởng thế gian này còn có người tốt như Đao thúc, Đao thẩm của hắn.

Nói ra thì nàng và hắn đề là người may mắn, trong tình cảnh này còn gặp được người thông tuệ, thiện lương như bọn họ.

*******

“Ý Đại công tử là sau khi ngài đi rồi muốn ta tới thay ngài quản gia?” Nghe Uông Vĩnh Chiêu nói đến ý đồ muốn nàng quản gia xong Trương Tiểu Oản sửa sửa lại ống tay áo ướt nước mưa, hơi cúi đầu nhìn mặt đất nhàn nhạt nói.

Phu nhân nằm liệt, tiểu thiếp bị bệnh, lão gia tử kia cũng ốm đau trên giường, cả nhà không có một ai khỏe mạnh thì mới nhớ tới nàng. Đúng là tính toán có lời mà.

“Phải, ta xuất chiến nhưng mẫu thân lại ốm đau trên giường, ngươi là chủ mẫu thì tự nhiên phải thay bà ấy đảm đương việc trong nhà.” Uông Vĩnh Chiêu cũng không mặn không nhạt nói.

“Thiếp thân sợ là không có năng lực này, là Đại công tử xem trọng rồi.” Trương Tiểu Oản hơi hơi ngẩng đầu lên, nhìn khuôn mặt quen thuộc trước mặt, bình tĩnh đánh giá xem nam nhân trước mặt chuẩn bị tung ra chiêu gì.

“Ngươi có năng lực này hay không thì chỉ cần xem sau này ngươi đương gia thế nào là biết.”

Trương Tiểu Oản nghe xong thì hồi lâu cũng không trả lời. Lát sau nàng vẫn mạnh mẽ lên miếng, “Đại công tử cho rằng ta sẽ đồng ý sao?”

Nhìn phụ nhân trước mặt lúc này không hề tự xưng thiếp thân nữa, Uông Vĩnh Chiêu nhàn nhạt cười nói, “Đây là phần việc của ngươi, làm gì có chuyện ngươi đồng ý hay không.”

Trương Tiểu Oản cũng cười với hắn nhưng ý cười rất lạnh, “Phụ nhân thật đúng là không có bản lĩnh này. Ta gả cho Uông gia bảy năm, đến phòng bếp của Uông gia ta còn chưa từng vào, làm gì dám đảm đương trọng trách nặng nề này. Công tử vẫn đừng nên ép ta mới tốt.”

“À……” Uông Vĩnh Chiêu nói ra một lời này lại nhìn mưa bên ngoài đã tạnh dần, một lúc lâu không nói ra lời.

Trương Tiểu Oản sửa sang lại tay áo xong thì lấy ra khăn tay xoa lòng bàn tay ướt nước.

Một lát sau mưa lại lớn dần lên, Uông Vĩnh Chiêu quay đầu lại nói với Trương Tiểu Oản, “Năm ngày sau ta xuất chinh, đến lúc đó ta sẽ mang đứa nhỏ đi với ta.”

Trương Tiểu Oản nghe xong lời này thì tay trái đang lau nước lập tức nắm chặt. Nàng không rảnh nghĩ ngợi nhiều mà lập tức ngẩng đầu hung hăng nhìn Uông Vĩnh Chiêu.

Uông Vĩnh Chiêu cũng không lảng tránh mà nhìn thẳng mắt nàng. Lúc này lãnh khốc trong mắt hắn hung ác vây quanh nàng. Hắn thậm chí còn nhếch miệng nói, “Sao, không giả vờ kính cẩn nghe lời nữa à?”

“A.” Trương Tiểu Oản cười khẽ một tiếng, “Cho nên Đại công tử phải dùng Hoài Thiện để ép ta à?”

“Ngươi muốn nghĩ thế cũng không sao. Ngươi ở trong nhà chăm sóc việc nhà, ta ở trên chiến trường sẽ dạy hắn thế nào để trở thành một nam tử hán đầu đội trời chân đạp đất.”

“Nhưng hắn mới chỉ có bảy tuổi, còn chưa cần nói tới cái gì mà nam tử hán đầu đội trời chân đạp đất như ngài nói……” Trương Tiểu Oản hung hăng vứt ra những lời này, “Mà thời gian này ngài âm thầm nhìn chằm chằm ta là muốn ta bán mạng thay ngài hả? Đại công tử, ta tự hỏi sau khi ta gả cho Uông gia các người, những khuất nhục Uông gia cho ta đã chịu hết, thế còn chưa đủ sao? Ngài còn muốn như thế nào mới cảm thấy đủ hả?”

“Lời ta chỉ nói tới đây, năm ngày sau đứa nhỏ đi theo ta, ngươi quản trong nhà. Việc này tự ngưoi cân nhắc nặng nhẹ.” Uông Vĩnh Chiêu nói xong lập tức đứng dậy, tính toán cất bước mà đi.

Trương Tiểu Oản cũng đứng dậy theo, nhanh chóng đạp đến sau cửa lấy cung tiễn treo ở đó, kéo cung nhắm ngay Uông Vĩnh Chiêu. Trong một khắc nàng nhắm ngay tim hắn híp mắt nói, “Đại công tử, ngài thử bước một bước xem.”

Uông Vĩnh Chiêu chậm rãi xoay người, chống ô đứng trước màn mưa đột nhiên lại tầm tã, cả người anh tuấn như bức họa. Lúc này hắn thậm chí còn mỉm cười, trong tươi cười có trào phúng, “Trương thị, ngươi muốn giết phu sao?”

Trương Tiểu Oản cũng chậm rãi cong khóe miệng, hơi hơi nở nụ cười nói, “Ngài đừng nói thế, ngài mà dám mang con tai lên chiến trường thì đừng nói giết phu. Đến lúc đó ngài có thể xem trên đời này có cái gì ta không dám làm.”

Uông Vĩnh Chiêu lạnh giọng hỏi, “À, phải không?”

Trương Tiểu Oản cầm cung tiễn nhắm thẳng ngực hắn không hề do dự. Nàng híp mắt nhìn mũi tên trí mạng của mình, dùng giọng nói còn lạnh và trấn định hơn cả của Uông Vĩnh Chiêu nói, “Ngài tốt nhất nên tin tưởng, nếu không tin thì ngài thử bước một bước xem……”

Nhân nại của một người có giới hạn. Nàng đã nhẫn nhịn những khổ cực người thường không chịu nổi, những ngày đêm vì sống sót mà giãy dụa. Tất cả chỉ vì để có thể sống tiếp, vì tương lai tốt đẹp của những người nàng giấu trong lòng. Cho dù thế nào đó cũng là động lực giúp nàng sống sót tiếp.

Mà hiện tại người này lại muốn mang mệnh căn của nàng đi nơi chiến trường xa xôi khi hắn mới chỉ có bảy tuổi. Khi trên đời chỉ có mình nàng quan tâm đến hắn, thì hắn lại bị người cha chẳng chút yêu thương mình lợi dụng đem ra ép nàng. Hắn sẽ bị người ta mang tới nơi nàng không nhìn thấy, không bảo hộ được hắn mà chịu cực khổ.

Đã đến nước này thì dù nàng phải chết Uông Vĩnh Chiêu cũng đừng nghĩ cướp con của nàng.

Trước khi đó nàng sẽ giết hắn. Nàng đã không thể chịu được nữa.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bần Gia Nữ
Chương 82

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 82
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...