Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bần Gia Nữ

Chương 85

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Người không ho chết được nên ghé vào kia bất động. Trương Tiểu Oản ngẩng đầu nhìn nhìn sắc trời bên ngoài, nhàn nhạt nói, “Không có việc gì thì đi xuống đi.”

Nói xong nàng đứng dậy đi xuống nhà bếp. Người này muốn sống hay muốn chết thì đều do bản thân nàng ta thôi. Chỉ cần không đụng tới nàng thì một người ngoài như nàng cũng chẳng hơi đâu đi quản sống chết của nàng ta.

Sinh mệnh của chính mình thì chính mình cõng.

Lương bà tử trong phòng bếp hiện tại cực kỳ cung kính với Trương Tiểu Oản, đến đồ ăn dùng nhiều hay ít dầu cũng phải hỏi nàng. Trương Tiểu Oản không phải người lắm miệng, thường chỉ nói vài lời chính sau đó ở bên cạnh nhìn.

Nàng cũng không nhiều chuyện, việc của người nào nên làm thì làm, nếu ai lười làm thì nàng cũng chẳng gọi đến dạy bảo, chỉ đơn giản giảm nửa lượng cơm đi.

Nha hoàn Hạnh Nhi bò được lên giường Uông Quan Kỳ nên coi mình có chút quyền mà trộm lười đã bị cắt cơm mấy ngày. Nàng ta đến bên giường Uông Quan Kỳ cáo trạng không được thì đành rưng rưng đi quét nhà, giặt quần áo, làm những việc nên làm.

Trương Tiểu Oản lẳng lặng nhìn từng ngọn gió thổi cỏ lay của cái nhà này ở dưới mí mắt của mình. Ai lén yêu đương vụng trộm với ai, ai lén ve vãn đánh yêu với ai, nhà đầu Hạnh Nhi kia dù có gian díu với lão gia nhưng cũng ngầm cấu kết với hộ viện nào nàng cũng không quan tâm. Những việc cá nhân này của bọn họ nàng cũng để mặc, chỉ cần không chạm đến việc quản gia của nàng thì nàng vẫn mắt nhắm mắt mở.

Nàng chỉ là cùng Uông Vĩnh Chiêu trao đổi điều kiện và đến quản gia, những gì làm được nàng sẽ cố gắng, tận tâm, còn những cái còn lại nàng không quan tâm.

*******

Người chết nhiều, ôn dịch hoành hành, bên ngoài người ta thường chất thi thể thành núi rồi châm lửa đốt.

Tiểu Lão Hổ trộm đi xem qua một lần, sau khi trở về liên tiếp mấy ngày hắn đều gặp ác mộng. Vì thế buổi tối Trương Tiểu Oản trở về hậu viện ngồi bên mép giường đợi hắn ngủ mới đi.

Qua hai ngày, không biết Uông Hàn thị nghe ai nói mà để một bà tử tới mời Trương Tiểu Oản lại đây. Vừa thấy người bà ta đã mở miệng mắng Trương Tiểu Oản không giữ đạo làm vợ, luôn qua đêm trong hậu viện toàn người lạ.

Lần này Trương Tiểu Oản đợi bà ta mắng xong thì không đứng dậy đi làm việc của mình như ngày thường mà lại mang một cái gương đồng đến trước mặt Uông Hàn thị để bà ta tự nhìn bộ dạng đầu bù tóc rối, khắc nghiệt khô kiệt như ác quỷ của mình. Ngoài miệng nàng không nặng không nhẹ mà hỏi bà ta, “Bà có biết vì sao Đại công tử phải mời tôi tới quản gia không?”

Uông Hàn thị bị hình ảnh trong gương của chính mình làm cho khiếp sợ, lúc này bà ta “Ô ô” mà kêu, một tay che mắt một tay liên tục đẩy cái gương trong tay nàng ra.

Trương Tiểu Oản để cái gương sang một bên, dọn ghế dựa lại ngồi trước mặt bà ta, tay chống cằm nhìn trời xanh mây trắng ở bên ngoài. Chờ đến khi Uông Hàn thị nức nở xong nàng mới tiếp tục chậm rãi nói, “Bà đã thấy rõ bộ dáng hiện giờ của mình chưa? Con trai cả của bà sợ bà khiến cả Uông gia chết theo, phu quân của bà cũng sợ bà quản cái nhà này đến chia năm xẻ bảy nên mới không thể không xuống nước mời một nông phụ như ta tới thay bà quản cái nhà này.”

Trương Tiểu Oản nói xong câu này thì lắc đầu cười cười, nói thật nàng cũng bai ai thay hai nam chủ nhân của Uông gia này. Phàm là một nữ chủ nhân khác thì bọn họ cần gì phải xuống nước nhờ một người không có lòng dạ nào với cái nhà này như nàng? Bọn họ cũng sẽ chẳng phải đem đứa cháu bọn họ xem thường kia coi như trưởng tôn.

Nhưng nếu không phải có Uông Hàn thị thì nàng cũng sẽ chẳng có cơ hội đàm phán với Uông Vĩnh Chiêu. Đúng là thời thế tạo người.

“Bà cứ tiếp tục lăn lộn đi, lăn lộn tới chết thì cũng lắm là mấy đứa con trai mới vừa được phục chức kia của bà sẽ phải từ chiến trường về chịu tang. Đời này bọn họ cũng đừng mong có cơ hội ngóc đầu lên nữa. Lúc đó toàn bộ Uông gia cũng sẽ phải chôn theo bà, nói vậy ở địa phủ mấy người chắc sẽ có ngày lành đó.” Trương Tiểu Oản đứng lên, đi đến ngồi xuống trước mặt Uông Hàn thị lúc này đang vùi đầu vào gối, đột nhiên nàng kéo mặt bà ta lại, nhìn chằm chằm vào đôi mắt vẩn đục kia mà nói từng chữ, “Bà nghe cho rõ đây, nếu không muốn xuống địa ngục bị dầu chiên, lửa nướng thì tốt nhất nên ăm cơm, uống thuốc, đợi mấy đứa con trai của bà thăng chức thật nhanh. Đến khi bà ngồi ổn vị trí không thể lung lay rồi hẵng nghĩ cách tra tấn một thôn phụ như ta.”

Không biết lúc này Uông Hàn thị muốn nói cái gì nhưng lời thốt ra chỉ có oa oa. Trương Tiểu Oản sửa sang lại xiêm y trước ngực cho bà ta, lại đắp chăn cho bà ta rồi mới đi ra ngoài trong tiếng oa oa của bà ta.

Nàng chỉ có thể tận lực đến thế, nếu Uông Hàn thị vẫn ngu xuẩn thì chắc chắn dù Uông Vĩnh Chiêu có giúp Uông gia mưu tiền đồ thế nào thì về sau cũng sẽ bị Uông Hàn thị liên lụy.

Nếu quả thật tới một bước kia thì Uông Hàn thị đáng thương có lẽ không biết theo bản tính tàn nhẫn của con trai và chồng bà ta khả năng sẽ tự quyết định sống chết của bà ta.

Dã tâm bò lên trên của mấy người Uông gia kia đã viết hết trong ánh mắt của bọn họ. Nam nhân có dục vọng lớn như thế làm gì chứa được kẻ luôn ngáng chân mình chứ.

*******

Đối với những việc Trương Tiểu Oản làm ở Uông gia, Uông Quan Kỳ căn bản không nhúng tay. Lúc Trương Tiểu Oản phải nhờ ông ta ra mặt thì ông ta cũng ra mặt thay nàng thị uy.

Những ngày Trương Tiểu Oản thay Uông gia quản gia kỳ thật không gặp khó xử với những người trong nhà, cái khó nhất chỉ là lương thực không đủ, dược liệu thiếu.

Lương thực trong hậu viện nàng cũng gánh hai gánh tới như đã nói với Uông Quan Kỳ, nhiều hơn thì nàng không cho được.

Cho nên khi bên ngoài loạn lên, nàng vẫn mua được hạt giống, lệnh cho người hầu trong nhà đều cuốc đất trồng củ cải.

Lúc này ảnh hưởng của nàng đã lớn, không có người nào dám tranh luận hoặc lười biếng với nàng, những gì cần làm bọn họ đều làm hết.

Hiện tại Uông Hoài Thiện học với Mạnh tiên sinh, thời gian còn lại hắn cũng đi theo bên cạnh Trương Tiểu Oản nhìn mẹ hắn quản gia như thế nào.

Năm nay khi nhiệt độ không khí ấm hơn, Trương Tiểu Oản để bọn họ cũng xuống ruộng làm việc. Hạnh Nhi kia trong thời gian này bận rộn giặt rũ quá nhiều quần áo của đám nam nhân đi làm đồng nên phải ngâm nước lạnh đến nỗi tay sưng đỏ nứt da. Lúc này nàng ta đã tủi thân vô cùng, tức giận đến tàn nhẫn mà tìm đến trong viện của Uông Quan Kỳ ôm đùi ông ta khóc lóc náo loạn, trong miệng chỉ đòi chết.

Nàng ta một nháo khiến thể diện của Uông Quan Kỳ ném hết. Trương Tiểu Oản đi theo Uông Quan Kỳ ở nhà chính ngồi một nén hương. Sau một nén hương Uông Quan Kỳ mở miệng, lắc đầu nói, “Bán đi.”

“Bán thế nào?” Trương Tiểu Oản đạm mạc hỏi.

“Việc này để ta, ngươi quản gia là được.” Uông Quan Kỳ nhàn nhạt nói.

Đêm đó, Hạnh Nhi bị trói tay che miệng rồi bị Uông Đại xuyên kéo ra cửa sau bán tiền trao cháo múc cho người ta, sau đó lập tức bị kéo đi.

Tình cảnh này bị Uông Hoài Thiện vốn đang nằm trên cây ngắm ngôi sao nhìn thấy. Hắn mê mang hỏi Trương Tiểu Oản, “Nha hoàn kia sẽ đi đâu?”

Trương Tiểu Oản lắc đầu, “Không biết.”

“Mẫu thân cũng không biết sao?”

“Mẫu thân cũng không biết.”

Uông Hoài Thiện lại đi hỏi tiên sinh của mình nhưng ông ta chỉ nói, “Ngày sau con sẽ biết, hiện tại không cần biết.”

Vào ngày thứ hai, Trương Tiểu Oản đến hậu viện sửa sang lại giường đệm cho Uông Hoài Thiện thì đụng phải Mạnh tiên sinh cũng vừa khéo ở trong sân. Mạnh tiên sinh hành lễ với Trương Tiểu Oản sau đó lần đầu tiên vị tiên sinh luôn giữ lễ này chủ động nói chuyện với nàng, “Phu nhân, ngài cứ yên tâm, chỉ cần đợi thời gian thì Hoài Thiện tất thành châu báu.”

Trương Tiểu Oản cười cười hành lễ với ông ta, sắc mặt vẫn bình tĩnh đi vào nhà.

Lúc này Hồ nương tử xách thùng đi tới thấy Mạnh tiên sinh thì vội vàng hành lễ với ông ta rồi cười chào hỏi, “Mạnh tiên sinh lại ra đi dạo sao?”

Mạnh tiên sinh gật gật đầu, nhìn hai đứa nhỏ đang chơi đùa cạnh cửa cách đó không xa thì xoa xoa chòm râu dê của mình nói với Hồ nương tử với vẻ mặt ôn hòa, “Chờ đến khi các nhà trong thôn đều về ta cũng có thể về ngồi công đường.”

Hồ nương tử gật đầu cười nói, “Đợi Cửu Đao đi hỏi thăm cho ngài, nếu ổn là chúng ta dọn về. Ngài cũng đừng nóng vội, bọn nhỏ không chạy được đâu……”

Mạnh tiên sinh lại xoa xoa chòm râu, nhớ tới đám nhỏ của Hồ gia thôn mà ông dạy sợ là chẳng còn thừa lại nhiều lắm thì sắc mặt ông lại không nhịn được ảm đạm.

“Thế đạo này quá khó mà.” Mạnh tiên sinh nhìn mầm xanh mọc ra, trong lòng có thiên ngôn vạn ngữ nhưng chỉ nói được mấy chữ này.

“Đúng vậy, thế đạo này quá khó.” Hồ nương tử nhìn biểu tình im lặng của ông ta mà cúi thấp đầu đáp một câu này.

Đúng vậy, sống sót khó khăn như thế, lần này trở về, những nhà thân thích kia không biết có bao nhiêu người kiếp sau mới lại thấy.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bần Gia Nữ
Chương 85

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 85
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...