Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bệnh Sủng

Chương 13

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Editor: Linh Ngọc

Nghe được âm thanh của Giản Chính Dương, Tiểu Thỏ nhỉn sang, “Phốc ~”

Nước đánh răng trong miệng lập tức phun ra, nhắm mắt lại hét to, “Vì sao anh không mặc áo lại đi ra, anh có tính thích khỏa thân à?”

Giản Chính Dương nhìn bản thân mình, cười, “Không phải chỉ là thức dậy không thấy em nên anh sốt ruột, bây giờ anh sẽ đi mặc ngay.”

“Hừ...” Nhanh chóng đánh răng rửa mặt, lấy cái khăn mới và bàn chải đánh răng ra, “Để cho anh dùng cái này đánh răng rửa mặt.”

“Được.” Giản Chính Dương cười híp mắt nhận lấy đồ Tiểu Thỏ đưa tới, đi vào WC.

Còn lại mình Tiểu Thỏ đi vào phòng bếp mở tủ lạnh nhìn, không có thứ gì, lợi dụng hôm nay Giản Chính Dương ở đây, muốn làm một bữa ăn, nhiều ngày đều ăn mì, bây giờ cũng không biết mùi vị cơm như thế nào rồi.

Nghĩ đến đây, Tiểu Thỏ hăng hái chuẩn bị ra mua đồ, chờ Giản Chính Dương đi ra khỏi nhà vệ sinh, gọi anh,: “Trong nhà không có gì ăn, chúng ta ra mua một ít thứ về nấu ăn đi.”

Giản Chính Dương vừa nghe, vui vẻ gật đầu, “Được, để anh làm cho em ăn có được không?”

Tiểu Thỏ kinh ngạc nhìn anh, “Anh còn có thể nấu cơm sao?”

“Đây là chuyện đương nhiên.” Giản Chính Dương nói, “Bình thường anh đều ở một mình, nếu bản thân không biết làm, sẽ bị đói chết.”

Tuy rằng mẹ Giản thường nấu cơm cho anh, như nếu như bà mặc kệ anh, anh cũng sẽ không chết đói, lúc này anh rất muốn bày ra hết ưu điểm, để Tiểu Thỏ có thể tán thưởng anh một chút.

Mẹ Tiểu Thỏ mất rất sớm, nên cô không có ký ức nhiều lắm, nhưng cô nhớ kỹ lúc nhỏ mẹ từng nói với mình một câu, nếu như một người đàn ông nguyện xuống bếp vì một người phụ nữ, người phụ nữ này rất hạnh phúc.

Cô còn nhớ rõ bản thân mình lúc nhỏ còn ngây thơ hỏi lại mẹ: “Nếu là như vậy, thì đầy bếp ở nhà hàng làm cơ, cũng là chuyện hạnh phúc sao?”

Phản ứng của mẹ cô nhớ không còn rõ nữa, nhưng mà bây giờ tại đột nhiên nghĩ đến những lời này, cô có thể hiểu được lời nói của mẹ lúc đó.

Vốn là Tiểu Thỏ định đi chợ mua rau, nhưng Giản Chính Dương lại kéo cô đi siêu thị, anh không thích ra chợ mua rau phải cò kè trả giá,, được rồi, Tiểu Thỏ cũng không phải rất thích, từ siêu thị đi ra, bao lớn bao nhỏ, Giản Chính Dương rất có phong độ, một món cũng không để Tiểu Thỏ xách.

Lần đầu tiên cảm thấy điểm tốt khi có bạn trai, có người mang đồ, có người trả tiền, có người cưng chìu, cảm giác thật đúng là rất tốt a.

Về đến nhà, Giản Chính Dương lập tức đổi đôi dép mới mua, “Đôi dép này để ở lại đây, sau này anh có thể mang.”

Cái này là muốn làm khách quen sao, khóe miệng Tiểu Thỏ nhếch lên không có ý kiến gì, “Vậy anh mua đôi dép nữ làm gì?”

Chẳng lẽ là để cho cô, nhưng mà nhà cô có dép rồi.

“Tất nhiên là cho em, để ở nhà anh, em đến đó có thể có dép mang.” Giản Chính Dương cười cười, “Anh còn định mua thêm 1 ly nước, nhưng anh lại thích uống ly nước của em, đến chỗ anh, em cứ uống ly nước của anh, như vậy, chúng ta có thể hôn môi gián tiếp, có phải rất thân mật hay không?”

“Không biết ly nước của anh có bao nhiêu người gián tiếp hôn ở đó, em còn không biết.”

“Anh chưa từng hôn mội gián tiếp cùng người khác.” Giản Chính Dương lập tức chứng minh mình trong sạch, “Chỗ anh chỉ có mẹ anh thường đến, có dép và ly nước của bà, nhưng anh không xài đồ chung với bà.”

“Đi làm cơm đi, em đói bụng rồi.” Tiểu Thỏ không muốn chất vấn vấn đề nhàm chán này bây giờ cô muốn ăn cái gì đó, nhưng bởi vì chờ mong tay nghề của Giản Chính Dương, vì thế chịu đựng không ăn đồ ăn vặt.

“Được.”

Giản Chính Dương đi vào phòng bếp, phát hiện Tiểu Thỏ tiến phòng ngủ chuẩn bị xem ti vi, lập tức chạy tới phòng ngủ, “Tiểu Thỏ, ra đây.”

“Làm gì?” Tiểu Thỏ chẳng biết tại sao.

“Đến đây.”

“Kéo Tiểu Thỏ đến cửa phòng bếp, mang ghế để cho cô ngồi xuống, đưa ly nước cho cô, “Em ngồi ở đây nhìn anh nấu cơm là được rồi.”

Tiểu Thỏ đen mặt, “Vì sao em lại ngồi đây nhìn anh nấu cơm, lẽ nào em không nhìn thì anh không làm? Nếu như vậy, em cũng muốn đáng giá tài nấu nướng của anh một chút.”

Giản Chính Dương bắt Tiểu Thỏ tỉ mỉ lựa chọn tạp đề hình con thỏ, vóc người anh vốn cao lớn nên khi đeo cái này thoạt nhìn có chút khôi hài, nghiêm túc nhìn Tiểu Thỏ, “Anh thích cho em nhìn bộ dạng của anh khi nấu cơm.”

“...”

Trong nhà hàng, đa số các đầu bếp đều là đàn ông, vì thế Tiểu Thỏ vẫn luôn nghĩ tài nghệ nấu nướng của đàn ông luôn tốt hơn phụ nữ, Giản Chính Dương nguyện xuống bếp vì cô, làm cô cảm thấy rất vui vẻ, thế nhưng, cô nghĩ tuy đàn ông làm thức ăn ngon nhưng dáng vẻ xuống bếp nhất định không đẹp, bởi vậy cô không muốn nhìn bộ dáng của Giản Chính Dương chút nào.

Bây giờ bị anh ép buộc ngồi đây nhìn anh xuống bếp, trong lòng chỉ cảm thấy có chút dở khóc dở cười, nhưng mà, nhìn một hồi, cô không thể không thừa nhận người đàn ông này là con cưng của ông trời, dáng dấp thật đẹp trai, giống như chuyện bình thường mà để anh làm cũng trở thành đặc biệt.

Cảm thấy được ánh mắt Tiểu Thỏ trở nên chăm chú, Giản Chính Dương để các món làm xong ở một nên, sau đó bắt đầu thiết thịt, cầm dao nhìn Tiểu Thỏ, “Anh có đẹp không?”

Tiểu Thỏ nhìn thấy cây dao trong tay Giản Chính Dương, anh lại hỏi mình có đẹp không, nếu như, cô nói anh không đẹp, có phải anh sẽ đâm dao về phía mình, cho nên bản thân rất thức thời mà gật đầu.

“Đẹp, đặc biệt đẹp.”

Giản Chính Dương cười cong mắt, “Vậy em có muốn lưu bộ dáng đẹp của anh lại”

“?”

Thấy cô không hiểu, Giản Chính Dương nói: “Lấy điện thoại của em tới quay.”

Anh muốn trong điện thoại của cô chỉ toàn hình anh.

Tiểu Thỏ đen mặt, có người tự luyến như vậy sao?

Nghĩ là nghĩ như vậy, nhưng thấy Giản Chính Dương tràn đầy mong chờ, Tiểu Thỏ vẫn lấy điện thoại mình ra chụp, thuận tiện cho Giản Chính Dương làm vài tư thế, sau đó chụp vào, nhìn bộ dáng chưa thỏa mãn của Giản Chính Dương, Tiểu Thỏ vội vã vuốt bụng, “Ai nha, thật là đói bụng, làm cơm nhanh một chút đi, không nên chụp nữa, lần sau sẽ chụp bộ dáng lúc làm việc cho anh, điện thoại em không thể chụp nhiều hình vậy đâu.”

Nghe được Tiểu Thỏ nói như vậy, Giản Chính Dương gật đầu, bắt đầu nghiêm túc thái rau.

Thấy thế, Tiểu Thỏ trở về phòng mình, cô phải ăn hai viên đại bạch thỏ mới được, chờ Giản Chính Dương làm xong, không biết cô có còn sống hay không nữa.

Cô mà chết, nhất định là bị đói chết.

Giản Chính Dương bày hết tất cả món lên mâm, chuẩn bị dọn lên, quay đầu lại nhìn ra cửa, không thấy ai, lập tức kêu lên, “ Tiểu Thỏ ~ “

“Ở đây.”

“Ra đây.”

“Ờ.” Trong miệng Tiểu Thỏ còn ngậm đại bạch thỏ, đi tới cửa phòng bếp.

Thấy trong miệng cô toàn là kẹo, Giản Chính Dương lập tức cũng cảm thấy muốn ăn kẹo “Anh cũng muốn ăn kẹo.”

“Em lấy cho anh.”

“Chờ một chút.” Giản Chính Dương kéo Tiểu Thỏ lại, cúi đầu, hôn Tiểu Thỏ, chiếm tiện nghi từng chút, thỏa mãn gật đầu, “Anh lấy thức ăn.”

Tiểu Thỏ không nói gì...

Đi vào phòng ngủ lại lần nữa lấy viên kẹo bỏ vào miệng, lại nghe thấy Giản Chính Dương gọi mình, đi tới cửa phòng bếp, thì thấy anh nhìn cô, “Tiểu Thỏ, em phải ở đây cùng anh.”

Tiểu Thỏ:... Anh nấu cơm cũng cần có người coi chừng bên cạnh sao...

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 13
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...