Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bệnh Sủng

Chương 69

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Editor: Chuông Gió

Đóng cửa lại, trước tiên Tiểu Thỏ xem lại tờ giấy nhắn trên bàn ăn, còn nguyên tại chỗ, cái này chứng minh Giản Chính Dương chưa từng trở về nhà, thật ra mọi chuyện đâu thể trùng hợp như vậy, chẳng qua là trong lòng cô hy vọng thế thôi.

Cố nén tâm trạng thất vọng, Tiểu Thỏ đem mấy túi đồ vừa mới mua về cất kỹ từng túi một, vừa làm việc vừa đợi người trở về.

Trong khi Tiểu Thỏ bên này yên lặng chờ Giản Chính Dương trở về, nhà lớn họ Giản lại đang xảy ra một hồi bão táp, lúc này Giản Chính Dương bị hai bảo vệ trông giữ và đang ngồi trên sô pha trong phòng khách, bà ngoại Giản ném một xấp hình lên bàn trà ý bảo Giản Chính Dương xem qua, trong ảnh có hai nhận vật nam chính, nhưng mà nữ chính lại chỉ có một.

Nhìn thấy sắc mặt của cháu ngoại đột nhiên thay đổi, trong mắt bà ngoại Giản hiện lên ánh nhìn mưu mô, cầm lấy một tấm hình trong số ảnh chụp, “Cháu thấy sao, đây là cô gái mà cháu yêu, trong lúc cháu đi vắng, đã vội vã muốn cùng người đàn ông khác ở chung một chỗ, hơn nữa còn muốn ở cùng một chỗ với hai người đàn ông, người đàn ông mặc âu phục này, có thể còn đang ở căn hộ của cháu, cháu xem đi, bọn họ còn cùng nhau đi siêu thị, cùng nhau ra vào, cháu còn kiên trì giữ lấy cái gì hả?”

Mắt trông thấy Giản Chính Dương gắt gao nhìn chằm chằm những tấm hình không nói lời nào, bà ngoại Giản lại nói, “Cháu xem qua phần thỏa thuận ly hôn này đi, Bạch Tiểu Thỏ đã ký tên rồi, căn hộ kia của cháu bà đã giao cho cô ta, mặt khác vẫn còn cho cô ta thêm 30 vạn, ham muốn của cô ta thực ra rất nhiều, ban đầu bà chỉ cho cô ta có 10 vạn, nhưng cô ta chủ động đòi bà 30 vạn, bà cũng đã đồng ý, cô ta liền không nói gì lập tức ký tên, cô ta chính là nhắm tới căn hộ của cháu tiền của cháu mà thôi, cháu thực sự nghĩ rằng cô ta yêu cháu hay sao?”

“Cháu không tin.” Giản Chính Dương nhìn thỏa thuận ly hôn bà ngoại đưa tới, anh không dám nhìn đến chữ ký ở phía sau tờ giấy, chỉ là cảnh vật trong những tấm hình này đã có thể khiến anh tan vỡ.

“Cháu không tin Tiểu Thỏ là người như vậy, cháu không tin, những tấm ảnh này nhất định là giả tạo, chắc chắn không phải là thật.”

“Giả tạo? Nếu là giả, cháu có thể cho người đi giám định xác thực, xem thử những ảnh chụp này là thật hay là giả?” Bà ngoại Giản lạnh lùng nói.

“Bà cũng không nhàm chán đến nỗi dùng ảnh giả để lừa gạt cháu, cô ta chính là một tên lường gạt, cô ta chính là thích tiền của cháu, bằng không cô ta thích cháu vì cái gì, trong thời gian ngắn như vậy đã có thể cùng cháu sống chung một chỗ, bà cho cháu biết, trước khi quen cháu, Bạch Tiểu Thỏ đã từng qua lại với rất nhiều bạn trai, đã từng có đàn ông vì cô ta mà tự sát, sau đó cô ta cảm thấy rất sợ hãi, mới chịu lẩn trốn ở đây làm một nhân viên thu ngân nhỏ bé, hiện tại căn phòng cô ta ở, có phải cô ta nói với cháu là do mẹ cô ta để lại hay không, thực ra đều không phải, là cô ta lợi dụng tiền của người đàn ông khác để mua cho mình”.

Khi bà cụ Giản muốn hủy hoại một người nào đó, thực sự rất tàn nhẫn, dối trá nói xong ánh mắt cũng không chớp một cái, hơn nữa bà biết rõ làm thế nào mới có thể phá tan phòng tuyến tâm lý của Giản Chính Dương, bà biết Giản Chính Dương có ham muốn chiếm giữ toàn bộ, cho nên không phải cái gì cũng nói, chỉ cần khiến cho Giản Chính Dương tin rằng Bạch Tiểu Thỏ đã có người đàn ông khác, anh sẽ tự động buông tay.

Cô ấy có người đàn ông khác, cô ấy có người đàn ông khác, bên tai Giản Chính Dương lúc này chỉ còn lại một câu nói như vậy, cũng không nghe được cái gì khác, ngẩng đầu nhìn bà ngoại Giản miệng đang cử động không ngừng, chỉ thấy vẻ mặt của bà cũng đang chậm rãi biến hóa, biến thành một người ma quỷ, con ma này liên tục nói cho anh biết, Tiểu Thỏ đã có người đàn ông khác.

Không đúng, không đúng, Tiểu Thỏ đã từng nói, chỉ cần anh không phụ cô, cô cũng sẽ không phụ anh, cô không phải người như vậy, chuyện này chắc chắn là âm mưu của người nào đó, nhất định là có âm mưu.

Nhưng mà, nội dung trong ảnh chụp này là sao, anh tin những ảnh chụp này đều là sự thật, anh có thể lấy năng lực nghề nghiệp của mình đánh giá được, có thể nhìn ra được Tiểu Thỏ và người đó đang ôm nhau, có vẻ như miễn cưỡng, nhưng mà Giản Chính Dương tức giận là vì, tại sao Tiểu Thỏ lại cùng người đàn ông khác đồng thời đi vào siêu thị, nếu số ảnh chụp này khác nhau, như vậy sau khi Tiểu Thỏ ở siêu thị mua đồ, người đàn ông mặc âu phục trong ảnh giúp Tiểu Thỏ đẩy xe không phải là người khác, hơn nữa trong tay anh ta xách theo mấy cái túi lớn cùng đi với Tiểu Thỏ đi vào chung cư, đây là đang xảy ra chuyện gì?

Một bên là giọng nói của bà cụ Giản, một bên là giọng nói của bản thân nhắc nhở chính mình phải tin tưởng Tiểu Thỏ, một bên lại là ảnh chụp của người đàn ông mặc âu phục cùng Tiểu Thỏ một người đẩy xe một người mua đồ, hai người cùng vội vã tiến vào chung cư, Giản Chính Dương chỉ cảm thấy những tiếng nói trong đầu càng ngày càng vang lên, càng ngày càng lớn hơn ……

Nhưng mà bà cụ Giản nhìn thấy vẻ mặt Giản Chính Dương càng ngày càng lo lắng không yên, lập tức giọng nói cũng lớn hơn, “Cô ta chính là một kẻ lừa gạt, cháu đừng để bản thân bị lừa, từ lâu cô ta đã muốn chiếm lấy căn hộ của cháu cùng với tiền của cháu, hiện giờ cô ta và cháu đã không còn quan hệ gì đến nhau nữa …”

Không đúng, không đúng, không phải như vậy, không phải như vậy, nhất định không phải như vậy . . . . . .  Giản Chính Dương bịt kín hai tai của mình không muốn nghe bà ngoại nói, nhất định không phải như thế, chuyện này chắc chắn là âm mưu của người nào đó, nhất định là có âm mưu.

Giản Chính Dương lập tức đứng lên muốn lao ra ngoài, anh muốn đích thân gặp mặt Tiểu Thỏ, anh muốn gặp cô, chỉ khi gặp cô hỏi rõ ràng anh mới có thể tin tưởng mọi chuyện.

“Cháu muốn đi nơi nào?” Bảo vệ nhanh tay lẹ mắt giữ chặt Giản Chính Dương, bà cụ Giản khó chịu hỏi.

“Tiểu Thỏ, cháu muốn gặp Tiểu Thỏ.” Giản Chính Dương kêu lên ánh mắt có phần hơi mệt mỏi.

Đáng tiếc bà cụ Giản chỉ một lòng muốn phá vỡ phòng tuyến tâm lý của Giản Chính Dương nên không có chú ý đến biểu hiện không bình thường của anh, chẳng qua là nghĩ đã gần đến thời điểm mấu chốt quan trọng không sai biệt lắm, chỉ cần bà xúi giục khiến anh nổi giận lần nữa, có thể khiến anh ký tên vào thỏa thuận ly hôn, mọi chuyện sẽ không còn trở ngại.

“Không được, cô ta vô liêm sỉ như vậy, bà sẽ không cho phép cháu gặp mặt cô ta, cháu nên ngoan ngoãn ký tên vào đây đi, đến lúc đó bà ngoại sẽ giới thiệu cho cháu một cô gái tốt.”

“Tiểu Thỏ, cháu muốn gặp Bạch Tiểu Thỏ.” Giản Chính Dương kích động, chỉ có thể nói một câu như vậy.

Ông ngoại của Giản Chính Dương ngồi bên cạnh nhìn người bạn già đang lừa gạt đứa cháu ngoại của mình, trong lòng có phần không chịu nổi, cũng là người duy nhất chú ý thấy anh đang có gì đó bất thường, ông vừa định lên tiếng nhắc nhở, Giản Chính Dương đột nhiên phát tác giận dữ, mạnh mẽ lôi kéo đánh nhau với bảo vệ bên cạnh, bộ dáng hết sức dọa người.

“Aaaaaa, Tiểu Thỏ, Tiểu Thỏ ……”

“Người đâu, mau đến đây, giữ nó lại cho ta.” Bà cụ Giản bị khiếp sợ, lập tức gọi bảo vệ tới, cũng vì chuyện lần này, bà chính là cố ý mời tới sáu người bảo vệ thân thủ khỏe mạnh.

Mặc dù Giản Chính Dương có bản lĩnh, nhưng mà làm sao có thể là đối thủ của sáu người bảo an, hơn nữa lúc này cảm xúc của anh cực kỳ không ổn định, lúc này hoàn toàn quên mất bản thân cũng là người học võ, chẳng qua là dùng sức cậy mạnh, giống như kiểu mấy người đàn bà đanh đá chanh chua đang thượng cẳng tay hạ cẳng chân loạn xạ.

Nhưng mà sáu tên bảo vệ này lại sợ làm Giản Chính Dương bị thương, cho nên mặc dù hoàn toàn có bản lĩnh hạ gục anh, nhưng muốn chế trụ anh cùng là việc rất khó khăn, trong lúc va chạm hầu như mỗi bảo vệ đều bị Giản Chính Dương đánh cho mấy cú, thật vất vả mới bắt được anh, tất cả mọi người có chút thở phào, bà cụ Giản bị hoảng sợ lúc này vỗ vỗ ngực trấn tĩnh lại.

“Mau, đưa nó về phòng, đóng cửa lại, không được cho nó ra ngoài.”

“Dạ, lão phu nhân.”

“Buông tôi ra, buông tôi ra, tôi muốn gặp Tiểu Thỏ, tôi muốn gặp Tiểu Thỏ, Tiểu Thỏ, Tiểu Thỏ …”

Cảnh tượng giống như sói hoang mất đi người bầu bạn la hét gào khóc, giọng nói tuyệt đối khiến người ta thấy mà đau lòng thương tâm, ông ngoại Giản Chính Dương cảm thấy khổ sở buồn bã nhìn bộ dáng cháu ngoại đang dãy dụa mệt mỏi vô lực, nhìn về phía người bạn già.

“Thật sự phải làm như vậy sao, tôi xem cảm xúc của Tiểu Dương thật tồi tệ, nếu không thì chúng ta …”

“Có phải là ông đã mềm lòng hay không, tôi cho ông biết, cái nhà này, có tôi thì sẽ không có Bạch Tiểu Thỏ kia, có nó thì sẽ không có tôi.” Bà cụ Giản hung tợn lớn tiếng.

Ông ngoại Giản Chính Dương nhìn người bạn già, bất đắc dĩ cười khổ, đối với Giản Chính Dương ông chỉ có thể nói thầm một tiếng thực sự xin lỗi, nhưng mà tận đáy lòng mình ông cảm thấy rất buồn chán, mọi người đều nói yêu càng nhiều hận càng sâu, đã nhiều năm trôi qua, ai cũng đều đã già đi, bà vẫn còn oán hận người kia như vậy, có lẽ trong lòng của bạn già, cho tới bây giờ hẳn bà cũng chưa từng quên người kia, vậy thì bà xem ông là gì?

 … huhuhu tội ngịp ông ngoại quớ!!!!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bệnh Sủng
Chương 69

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 69
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...