Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bệnh Sủng

Chương 64

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Editor: Chuông Gió

Tiễn Giản Chính Dương đi xong, Tiểu Thỏ trở về nhà lần nữa, mặc dù lúc ở dưới lầu Giản Chính Dương đã nhiều lần căn dặn, lại cảm thấy anh có phần chuyện bé xé ra to, nhưng mà vừa mở cửa phòng ra đã nhìn thấy cả nhà trống trải, trong lòng Tiểu Thỏ đột nhiên dâng lên cảm giác mất mát không thể lý giải.

Cô sống cùng một chỗ với Giản Chính Dương nên bản thân sớm bị anh làm cho hồ đồ mất rồi, trước kia cũng không phải chưa ở một mình, sao hôm nay mới một lúc đã cảm thấy không được tự nhiên rồi.

Quả nhiên thói quen là một chuyện rất đáng sợ, có một người từng giờ từng phút luôn luôn ở bên cạnh bạn nói cho bạn biết người đó cần bạn, sẽ luôn bên bạn không rời, có thể khi đó bạn không cảm thấy, nhưng một khi xa nhau, liền ý thức được người đó rất quan trọng, lại vô thức khiến cho thể xác và linh hồn của chính mình bị đắm chìm trong đó, thật sự là chuyện rất đáng sợ.

Lắc đầu xua đi những suy nghĩ mờ ám trong lòng, Tiểu Thỏ cầm lấy một cuốn sách căn bản về máy vi tính tiếp tục nghiên cứu, một bên là máy tính hướng dẫn, cầm viết trong tay, bên cạnh là từ điển Hán - Anh.

Vì sao người đầu tiên phát minh ra máy vi tính không phải là người Trung Quốc?

Vừa tra từ điển Hán - Anh vừa dùng máy tính cẩn thận ghi chép lại đầy đủ nội dung đã dịch nghĩa, Tiểu Thỏ có phần hơi tiếc nuối, ngày trước cô không thích học môn Tiếng Anh, không nghĩ tới có một ngày vẫn phải dùng đến từ điển Hán - Anh.

Thật ra những từ Tiếng Anh nào cô không biết, có thể trực tiếp hỏi Giản Chính Dương, nhưng mà cô cảm thấy tự mình tra từ điển thì có thể hiểu sâu nhớ lâu hơn một chút. Bây giờ cô có thầy giáo bên cạnh, có thể dạy theo trình độ năng lực của chính mình, Tiểu Thỏ không muốn lãng phí cơ hội, ngoài sự thích thú của bản thân, cô muốn một ngày nào đó được cùng tung hoành trên mạng với Giản Chính Dương, vợ chồng bọn họ song kiếm hợp đấu, là một chuyện khiến người ta hưng phấn cỡ nào.

Cô hi vọng khi nhìn Giản Chính Dương thao tác trên bàn phím, cô có thể đứng bên cạnh anh tìm hiểu, không giống như bây giờ phải nhìn hình ảnh Tiếng Anh để không bị nhầm từ.

Thất học không đáng sợ, đáng sợ là người không có hiểu biết, không có nghị lực vươn lên. Tiểu Thỏ cảm thấy tính cách của Giản Chính Dương tuy có khiếm khuyết, nhưng bản thân anh thật sự tài giỏi thậm chí có rất nhiều người kém xa anh.

Nếu không phải bởi vì Giản Chính Dương tính tình phóng khoáng, sao bản thân anh có thể chọn lấy một cô gái bình thường như cô làm vợ, chỉ sợ không cần nói đến lý lẽ kia của bà ngoại Giản Chính Dương, cũng sẽ không đồng ý cho hai người bọn họ ở cùng một chỗ, không cần nói đến những chuyện khác, chỉ cần một câu nói Giản Chính Dương nhà bọn họ tài giỏi thế nào, cô còn có thể xứng đôi với anh sao?

Một câu này lập tức có thể giết chết cô, làm cho cô chết không có chỗ chôn, không cần người khác phải nói thêm, bản thân cũng thấy thật chán nản, ngay cả bây giờ cũng vậy, chỉ cần đánh giá vẻ bên ngoài, cô đã có loại cảm giác tự ti lo sợ, đừng nói đến chuyện anh là một người tài năng xuất chúng.

Cho nên, tuy rằng việc học bây giờ nghe có vẻ rất khổ sở, nhưng Tiểu Thỏ thực sự cố gắng toàn tâm toàn ý nỗ lực theo đuổi, chỉ khi thật sự yêu thích một chương trình học nào thì mới có quyết tâm học tập, nếu cảm thấy vô vị nhàm chán, sẽ dễ dàng nản lòng bỏ cuộc.

Sau một hồi tự động viên bản thân, Tiểu Thỏ nhanh chóng mang cả thể xác và tinh thần vùi đầu vào học tập, khi tập trung vào công việc, thời gian đặc biệt trôi mau, vốn tưởng phải chờ đợi Giản Chính Dương là chuyện rất khó khăn, nhưng sau khi vùi vào học, lại không cảm thấy thời gian buồn tẻ một chút nào.

Chờ đến lúc Tiểu Thỏ ý thức được vấn đề, thời điểm nhìn lại, không thể ngờ đã hơn một giờ sáng, trách không được cô có chút mệt mỏi, chẳng qua, không phải Giản Chính Dương năm lần bảy lượt nói rất nhanh sẽ trở về, nhưng đã trễ thế này sao vẫn không thấy.

Trong lòng dâng lên một dự cảm xấu, vội vàng lấy điện thoại muốn gọi cho Giản Chính Dương, kết quả mới phát hiện có tin nhắn, là của Giản Chính Dương, nói bà ngoại muốn anh ở lại nhà một đêm, tối hôm nay không thể trở về.

Nếu anh không về, sao lại không gọi điện cho cô, mang theo nghi ngờ, Tiểu Thỏ lấy điện thoại gọi cho Giản Chính Dương lần nữa, nhưng điện thoại đã tắt máy.

Chân mày Tiểu Thỏ cau lại, không biết vì sao trong lòng cô có dự cảm không tốt, muốn gọi điện thoại cho mẹ Giản, nhưng mà ngẫm lại đã trễ như vậy nói không chừng bà cũng đã đi ngủ, bây giờ quấy rầy thì không tốt lắm.

Lại thầm mắng mình mải lo học quên cả giờ giấc, bây giờ mới nhìn thấy tin nhắn của Giản Chính Dương, lẽ nào điện thoại vừa rồi không phải của anh? Không phải chứ, mới qua một chút thôi mà.

Cố nén nội tâm đang ngờ vực, Tiểu Thỏ suy nghĩ, trả lời tin nhắn cho anh, “Ngày mai khi nào thì trở về?” Điện thoại tắt máy, đương nhiên cô không thể kỳ vọng anh ngay lập tức trả lời lại, chỉ hi vọng ngày mai khởi động điện thoại sẽ nhìn thấy tin nhắn rồi trả lời cho cô.

Để điện thoại qua một bên, sau khi vào nhà vệ sinh rửa mặt chải đầu, cô có chút lo lắng lại nhìn đến điện thoại, trách mình không được suy nghĩ nhiều, chỉ là ngủ lại cùng bà ngoại một buổi tối, hiện tại cô cần phải nghỉ ngơi, không được phép suy nghĩ miên man.

Vứt bỏ suy nghĩ mờ ám trong lòng, cô lại ở trên giường đếm cừu, đếm tới một vạn con vẫn chưa ngủ được, sau cùng lại dứt khoát ngồi dậy, mở đèn, nhìn trên giường rộng lớn bất đắc dĩ cười, không có Giản Chính Dương ôm cô, không thể ngờ cô không ngủ được.

Bình thường lúc ngủ cùng anh, cảm giác, bị anh ôm thật chặt, bây giờ anh không có ở đây, cô lại bắt đầu nhớ nhung, thật sự rất hoài niệm cảm giác khi đó.

Trong lòng Tiểu Thỏ suy nghĩ, chờ ngày mai Giản Chính Dương quay về, cô nhất định phải lập tức nói cho anh biết, sau này mặc kệ anh đi đến nơi nào, cô đều muốn đi theo, bởi vì không có anh, cô sẽ không ngủ được.

Nếu như mình nói như vậy, anh nhất định sẽ thật cao hứng, tưởng tượng thấy bộ dáng vui mừng phấn khích của Giản Chính Dương, trong tim cô bất giác nở nụ cười, không buồn ngủ nữa, vậy thì xem phim.

Một mình cảm thấy hơi yên tĩnh, Tiểu Thỏ chạy vào mở tủ lạnh tìm chút đồ uống đặt lên bàn máy tính, lại đi đến ban công bế Tiểu Bạch đang ngủ vào trong.

“Tiểu Bạch à, tối hôm nay chị không ngủ được, anh rể em không có ở nhà, thật là khó chịu nha, chao ôi, chị thật sự xong rồi, bây giờ em phải hy sinh một chút, cùng chị xem phim đi, chúng ta xem phim cả đêm, chờ anh rể quay về có được không?”

Tiểu Bạch ai oán: haizzz, chị gái ngủ không được thì có liên quan gì đến em, bình thường lúc hai người thân thiết thì chê em dư thừa, bây giờ người ta buồn ngủ thì bị đem ra làm cứu tinh lại phải bồi chị xem phim, chị không ngủ được thì quan hệ gì đến e, vì sao, vì sao, vì sao!!!

Nỗi lòng ai oán của Tiểu Bạch, đương nhiên là Tiểu Thỏ không nghe được, vì vậy cô nghĩ im lặng chính là ngầm đồng ý không lên tiếng, cô nghĩ Tiểu Bạch đồng ý đề nghị của mình. “Tiểu Bạch em thật ngoan, đến đây, chị cho em ăn ngon.”

Tiếng lòng của Tiểu Bạch: đừng tưởng cho đồ ăn ngon có thể mua chuộc được em, mèo cũng có khí phách của mèo, còn nữa còn nữa, sự thực em là thú cưng nha, cái kia, hạt dưa kìa? Em muốn ăn sao?..

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bệnh Sủng
Chương 64

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 64
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...