Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Biết Chàng

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sắc mặt Cố Quyết dần trầm xuống, ngón tay nắm lấy chén rượu khẽ siết chặt.

Còn ta vẫn giữ nguyên vẻ bình tĩnh, chỉ khẽ đặt tay lên mu bàn tay hắn, nhẹ nhàng vỗ về, rồi ngẩng đầu nhìn Tô Vãn Tình, ánh mắt bình hòa, không gợn sóng.

“Nương nương nói rất phải. Họa phúc nương nhau, biết đâu lại là phúc. Nếu không có nguyên nhân ngày ấy, sao có kết quả hôm nay. Được gả cho phu quân, là phúc lớn nhất đời thiếp.”

Nụ cười trên mặt nàng khựng lại thoáng chốc, rồi lại khôi phục vẻ dịu dàng, duyên dáng.

Yến tiệc được một nửa, Tô Vãn Tình liền đề nghị ra Vọng Nguyệt Đài bên hồ thưởng cảnh.

Nơi đó địa thế cao nhất, tầm nhìn thoáng đãng, có thể thu trọn đêm hồ Thái Dịch vào trong tầm mắt.

Nàng vịn tay cung nữ, mỉm cười rạng rỡ hướng ta mời gọi, dáng vẻ thân mật, như thể những lời cạnh khóe trước đó chưa từng xảy ra.

Cố Quyết lo lắng, định thay ta từ chối, nhưng ta đặt tay lên tay hắn, nhẹ giọng đáp ứng.

Bậc thang bằng đá cẩm thạch trắng dẫn lên Vọng Nguyệt Đài hơi trơn, gió đêm thổi tới mang theo hơi ẩm và khí lạnh.

Tô Vãn Tình đi phía trước, bước chân nhẹ nhàng, thỉnh thoảng quay đầu lại nói cười với Cố Quyết, nhắc lại vài chuyện thời niên thiếu giữa hai người.

Ta đi ở sau cùng, được Cố Quyết cẩn thận dìu đỡ.

Ánh mắt ta không đặt vào con đường dưới chân, mà dừng lại nơi mép đài Vọng Nguyệt.

Ở đó, có một vệt nước nhỏ không đáng chú ý, dưới ánh đèn lại ánh lên một tầng sáng lạ lùng như phủ dầu.

Bên cạnh vệt nước ấy, đoạn lan can chạm trổ có một khúc trông không được vững chắc.

Đúng là một màn kịch vụng về.

“Muội muội mau đến đây, gió chỗ này là dễ chịu nhất.”

Tô Vãn Tình đứng ngay bên vệt nước, hướng về phía ta vẫy tay, nụ cười trên mặt hoàn mỹ không tì vết.

Ta khẽ nhấc tà váy, chậm rãi bước lên.

Cố Quyết đi sát bên cạnh, mọi sự chú ý đều đặt cả lên ta, sợ ta có điều sơ suất.

Ngay khi ta còn cách vệt nước ấy ba bước, cổ chân bỗng trật đi, cả người nghiêng ngả ngã về hướng ngược lại với Tô Vãn Tình.

“A Dương!”

10.

Tiếng kêu kinh hãi của Cố Quyết và tiếng thét chói tai của Tô Vãn Tình vang lên gần như cùng lúc.

Hắn phản ứng cực nhanh, lập tức vươn tay ôm chặt ta vào lòng.

Ta thuận thế tựa vào n.g.ự.c hắn, sắc mặt tái nhợt, tay ôm bụng, trông như bị hoảng sợ đến mất hồn.

Mà ở phía bên kia, Tô Vãn Tình vì né tránh cú “ngã” bất ngờ của ta, theo bản năng bước lùi lại một bước — đúng ngay vệt nước trơn trượt kia.

Chân nàng trượt đi, cả người mất thăng bằng ngã ngửa ra sau, va mạnh vào đoạn lan can lỏng lẻo.

“Rắc!” — một tiếng giòn vang lên, lan can gãy đôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/biet-chang/6.html.]

Nửa người Tô Vãn Tình đã lao ra ngoài Vọng Nguyệt Đài, nếu không có cung nữ bên cạnh kịp thời giữ chặt lấy cánh tay nàng, e rằng lúc này nàng đã rơi thẳng xuống hồ Thái Dịch lạnh buốt.

Khung cảnh trở nên hỗn loạn.

Thị vệ và thái giám ào tới, luống cuống kéo Tô Vãn Tình lúc này mặt cắt không còn giọt m.á.u trở lại an toàn.

Còn ta, vùi trong lòng Cố Quyết, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười mà không ai nhìn thấy.

Vở kịch này, cuối cùng được kết thúc qua loa bằng lý do: Tô Vãn Tình bị kinh sợ quá độ, còn ta thì động thai khí.

Hoàng đế chỉ nói vài lời trấn an rồi cho phép mọi người lui về nghỉ ngơi.

Trên đường hồi phủ, trong xe ngựa, Cố Quyết không nói một lời, chỉ siết chặt ta trong lòng — sức mạnh ấy gần như khiến ta không thở nổi.

Ta cảm nhận được rõ ràng cơ thể hắn đang căng cứng, cùng với ngọn lửa giận dữ bị nén sâu trong lồng ngực.

Hắn vốn không phải kẻ ngu dại, chuyện giở trò ở Vọng Nguyệt Đài, chỉ cần bình tĩnh suy nghĩ, liền hiểu ngay là nhắm vào ai.

Ngày hôm sau, Tô Vãn Tình liền sai người đến truyền lời, mời Cố Quyết nhập cung gặp mặt.

Cố Quyết đã đi gặp nàng ta.

Khi trở về, sắc mặt hắn âm trầm đến mức có thể nhỏ ra nước.

Hắn đi thẳng vào thư phòng, đóng cửa lại, suốt cả buổi chiều đều không bước ra.

Còn ta, từ tai mắt được sắp đặt trong cung của Tô Vãn Tình, đã sớm biết hết nội dung cuộc nói chuyện giữa họ.

Tô Vãn Tình khóc đến hoa lê đẫm lệ trước mặt hắn, nói rằng mình không cố ý, chỉ là một lúc hồ đồ mà thôi.

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

Nàng níu lấy tay áo hắn, hết lần này đến lần khác hỏi, có phải vì ta m.a.n.g t.h.a.i mà hắn đã không còn quan tâm đến nàng nữa.

“Cố Quyết ca ca, ta sợ lắm.”

Nàng vừa khóc vừa nói.

“Ta không muốn để chàng có con với người khác trước. Ta sợ chàng quên mất ta, sợ chàng quên rằng chàng từng hứa với nhà họ Tô — sẽ bảo vệ ta suốt đời.”

Đây là lần đầu tiên, nàng đem sự ghen tuông độc địa và nỗi bất cam trong lòng, bày ra trần trụi như vậy trước mặt Cố Quyết.

Còn Cố Quyết, lần đầu tiên cũng không thuận theo nàng.

“Tình Phi nương nương.”

Hắn gỡ tay nàng ra, giọng nói lạnh lẽo và xa cách chưa từng có.

“Lưu Dương là thê tử của ta, đứa con trong bụng nàng là đích tử của ta. Nương nương sợ, chẳng lẽ nàng ấy không sợ sao? Nương nương ở trong cung, có Hoàng thượng che chở, còn nàng ấy chỉ có ta. Ta đã hứa sẽ bảo vệ nương nương, nhưng không phải bằng cái giá là làm tổn thương thê tử và con ta.”

Tô Vãn Tình như bị sét đánh, nàng nhìn Cố Quyết đầy kinh ngạc, rồi bỗng nhiên bật cười điên dại.

“Cố Quyết, ngươi thật là giả tạo đến buồn nôn! Năm đó vì ân tình với nhà họ Tô, vì tiền đồ của ngươi, ngươi không hề do dự hy sinh nàng ta, đem ta tiến cung.

Giờ đây ngươi lại vì đứa con chính thất, vì cái gọi là trách nhiệm người cha đáng cười kia, mà đến đây cắt đứt quan hệ với ta! Ngươi chẳng yêu ai cả, ngươi chỉ yêu chính mình thôi!”

Cuộc cãi vã kết thúc trong không vui.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Biết Chàng
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...