8
“Mẹ, vốn dĩ con định dẫn A Thần về ra mắt, nhưng bố đang bị thương nặng như vậy, hay để lúc khác đi ạ?”
“Không cần đợi, để ngày mai đi, bố con muốn con dẫn người về gặp luôn, ông ấy nói sức khỏe càng ngày càng yếu... cần giúp con xem xét cho kỹ.”
“Mẹ ơi, A Thần rất tốt với con, mới mua cho con một căn nhà.”
“Mua nhà? Chưa cưới đã mua nhà cho con à?” Mẹ tôi cười vui như nhặt được vàng: “Tịnh Tịnh à, mai con dẫn A Thần về nhà gặp bố, bố vui biết đâu lại khỏi bệnh luôn ấy.”
Bị ngã dẫn đến xuất huyết não, mà chỉ cần gặp bạn trai con gái là khỏi bệnh?
Đúng là kỳ tích y học!
Thế nhưng, chính những lời nói dối vụng về và phi lý như vậy,
Tôi lại từng coi như kẹo ngọt, háo hức nuốt vào,
Chưa từng nghi ngờ bố mẹ và em trai trao cho tôi không phải tình thân, mà là thuốc độc.
Tim lại nhói lên,
Mắt bắt đầu nhòe nước,
Tôi tát mình hai cái, để bản thân tỉnh táo lại.
Cắt đứt quan hệ cũng như chia tay, nhất định không được mềm lòng.
Tôi gọi cho bạn thân là Tô Dĩ Nhiên, chưa kịp nói gì thì cô ấy đã thao thao bất tuyệt:
“Vừa xuống máy bay, những thứ cậu bảo mang tới tớ mang hết rồi.”
“Trần Tịnh, không dễ gì nhé, bị hút m.á.u suốt mười năm, cuối cùng cậu cũng chịu vùng lên rồi.”
“Yên tâm, chuyện này tớ có kinh nghiệm, bố mẹ và em trai cậu để tớ xử lý, cậu không cần ra tay.”
Tôi thấy lạ: “Sao tớ không cần ra tay?”
“Cậu bị họ thao túng tâm lý ba mươi năm, muốn cắt đứt hoàn toàn không dễ đâu. Tớ từng trải rồi. Khi cậu quyết định buông bỏ, họ sẽ hiện nguyên hình, cắn cậu đến m.á.u me đầy người, cảm giác đó rất đau.”
“Dĩ Nhiên, tớ không sợ đau, ngược lại, tớ chỉ sợ... không đủ đau.”
Khi tôi kể chi tiết kế hoạch cho Dĩ Nhiên, trong nhóm gia đình hiện lên tin nhắn mới,
Mẹ tôi gửi một bức ảnh Trần Quang Diệu đang đút cháo cho bố trong bệnh viện: 【Tịnh Tịnhh à, bác sĩ đồng ý cho bố con xuất viện tạm thời ngày mai, cả nhà đợi hai đứa về.】
9
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cat-dut-huyet-thong/4.html.]
Tối hôm đó, một chiếc Bentley lái vào sân nhà tôi, đậu cạnh chiếc Mercedes mới của em trai.
Trần Quang Diệu là người đầu tiên chạy ra khỏi nhà,
Vừa nhìn thấy chiếc Bentley giá hơn ba trăm vạn, mắt em trai tôi trợn tròn suýt rớt ra ngoài, thậm chí không thấy cả tôi.
“Em à, ngây người gì thế? Đây là em gái bạn trai chị, Tô Dĩ Nhiên.”
Tôi bước xuống xe, mở cửa xe cho bạn thân.
Dĩ Nhiên diện trang phục chuẩn thiên kim nhà giàu, xách túi Hermès, đeo dây chuyền Bvlgari, vòng tay VCA, vừa lộng lẫy vừa sang chảnh.
Khiến em tôi ngơ ngác lắp bắp:
“Chào, chào chị, em là em trai của Trần Tịnh, em tên Trần Quang Diệu.”
Dĩ Nhiên cười nhẹ, đưa tay ra: “Chị dâu hay khoe có em trai đẹp trai, hôm nay chị mới biết, quả không lừa.”
Mặt em tôi đỏ đến mang tai, còn lau tay vào áo hai lần rồi mới ngại ngùng bắt tay cô ấy.
Dĩ Nhiên liền tranh thủ nắm c.h.ặ.t t.a.y cậu ta không buông: “Làm phiền em giúp chị mang hành lý nhé?”
Trần Quang Diệu gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, ngoan ngoãn đi theo Dĩ Nhiên ra cốp xe.
Đúng lúc này, mẹ tôi đứng trước cửa thấy cảnh đó, vội kéo tôi vào phòng khách, thì thầm hỏi:
“Tịnh Tịnh à, đây là…?”
“Mẹ, bạn trai con bận, hôm kia mới rảnh để bay chuyên cơ đến thăm bố.”
“Chuyên… chuyên cơ?”
“Vâng, con với Dĩ Nhiên cũng đi chuyên cơ đến, hôm nay làm gì có chuyến bay từ Hải Thành đến Đông Thành.”
Mẹ tôi rõ ràng bị dọa sợ, người hơi loạng choạng: “Bạn trai con giàu vậy sao?”
Tôi mỉm cười nhạt: “Mẹ, chuyện này con sẽ báo cáo sau, giờ mẹ nói cho con biết nhà mình còn bao nhiêu tiền mặt?”
Hii cả nhà iu
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
“Ba vạn… à không, đều dùng chữa bệnh cho bố rồi.”
“Mẹ, vậy mẹ nhanh đi vay ba vạn đi, nhớ là tiền mặt nhé.”
Thấy mẹ sa sầm mặt, tôi chỉ về phía Dĩ Nhiên đang nói chuyện rôm rả với em tôi: “Mẹ à, nếu mẹ muốn em con đỡ phấn đấu năm trăm năm, thì phải chuẩn bị phong bao thật to cho con dâu tương lai.”
“Con dâu tương lai?” Mẹ tôi giật mình, bừng tỉnh: “Ý con là… để con bé đó quen với em con?”
“Nước phù sa không chảy ruộng ngoài mà mẹ. Với lại Dĩ Nhiên mang đến cả chục vạn quà cáp cho nhà mình, chẳng lẽ chúng ta không tỏ lòng?”
--------------------------------------------------