Vừa nói xong, Dĩ Nhiên và em trai tôi mang quà và hành lý vào phòng khách, mẹ tôi nhìn chằm chằm đống túi hàng hiệu một lúc, kiếm cớ rót nước để kéo em trai ra.
Khi quay lại, bà đưa cho Dĩ Nhiên một phong bao dày cộp: “Dĩ Nhiên à, lần đầu tới nhà, con lại mang theo bao nhiêu quà, dì tặng con chút quà mọn, mong con không chê.”
Dĩ Nhiên từ chối vài lần rồi khéo léo nhận lấy, nịnh mẹ tôi đến vui mừng rạng rỡ: “Dì chu đáo quá, chuẩn bị cả bao lì xì cho con, hèn gì chị Tịnh lại ấm áp như thế, đúng là giống mẹ.”
Nói xong, cô ấy còn nháy mắt với em trai tôi: “Trần Quang Diệu, chị thật ghen tỵ với bạn gái của em đấy, có chị và mẹ tốt thế này.”
Em trai tôi vốn đã không thông minh, bị nịnh đến độ gãi đầu xấu hổ: “Em… em chưa có bạn gái.”
10
Tối hôm đó, mẹ sợ để lại ấn tượng xấu với bạn thân tôi nên không cho cô ấy gặp bố – người đang “nằm liệt giường dưỡng thương”, nhưng lại gọi tôi vào phòng.
Nhìn bố nằm tựa vào đầu giường, sắc mặt vàng vọt, mặt hồ bình lặng trong lòng tôi lại nổi sóng.
Từ nhỏ đến lớn, hình ảnh của bố trong tôi luôn là tích cực.
Ông không như những người đàn ông khác trong làng, đánh mắng con gái, không chịu cho con gái đi học, cũng không ép tôi lấy chồng sớm.
Lần thi đại học tôi thi trượt, chỉ đỗ trường tầm trung, chính ông là người bất chấp mẹ phản đối để vay tiền cho tôi học tiếp.
Hii cả nhà iu
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
Sau này vì trả nợ, bố ngã gãy chân ở công trình, từ đó hay bị té ngã.
Nhưng ông chưa từng trách tôi, chỉ bảo tôi cứ yên tâm học hành.
Từ đó, tôi không dám lơ là, cố gắng hết mình để giành học bổng, làm thêm, vừa giúp trả nợ vừa gửi mẹ mỗi tháng 1000 tệ.
Đến tận bây giờ, tôi vẫn gửi mẹ 1000 tệ mỗi tháng, không phải vì không muốn gửi thêm, mà vì bố luôn nói tôi vất vả kiếm tiền, chỉ cho mẹ nhận 1000.
Tôi vừa cảm động vừa thấy áy náy, chỉ cần họ hé miệng nói nhà cần gì, tôi sẽ lập tức chuyển tiền, trung bình mỗi tháng chi cho gia đình lên đến hai, ba chục nghìn.
“Tịnh Tịnh à, sao không ngồi?”
Giọng bố cắt ngang dòng hồi tưởng của tôi,
Tôi lập tức lấy món quà đã chuẩn bị sẵn đưa cho bố: “Chiếc đồng hồ Omega này hơn bốn vạn, là em dâu tương lai của con đặc biệt mua tặng bố.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cat-dut-huyet-thong/5.html.]
Bố trợn tròn mắt, cầm đồng hồ không rời tay, ngắm nghía mãi không thôi: “Tịnh Tịnh, kể bố nghe về bạn trai con xem, bố giúp con xem thử.”
Tôi biết bố đã mắc câu, liền bịa ra câu chuyện tổng tài bá đạo yêu con gái nhà nghèo.
Bố ban đầu còn bán tín bán nghi, nhưng khi tôi lấy ra sổ đỏ thì ông lập tức không còn chút nghi ngờ nào.
“Tịnh Tịnh à, bố vô dụng, không có khả năng giúp con và Quang Diệu mua nhà, giờ con có người yêu thương con, có nhà riêng, bố thật sự mừng lắm.”
“Chỉ là không biết bao giờ em con mới được như con, mẹ con giới thiệu cho nó bao nhiêu mối đều chê nó không có nhà, không có xe.”
“Giờ Quang Diệu mới mua được cái xe, còn nhà... Haiz, trước khi c.h.ế.t không biết bố có thể giúp nó mua nhà không.”
Thấy bố buồn, tôi ngoan ngoãn đưa sổ đỏ ra:
“Bố, căn nhà này là con mua cho em.”
“Còn nữa, A Thần nói, nhà con cho bao nhiêu hồi môn thì bên nhà trai sẽ gấp mười lần. Nhà mình cho 20 vạn, họ cho 200 vạn, đến lúc đó em còn sợ không có nhà sao?”
Bố nghe xong, xúc động đến đỏ mắt: “Tịnh Tịnh, sao em con có thể nhận nhà của con được, tiền cưới lại càng không thể.”
Miệng thì nói vậy, nhưng tay lại nhanh chóng giấu sổ đỏ vào trong chăn, mặt tỉnh bơ chữa ngượng: “Điều hòa hơi lạnh.”
Tôi không vạch trần, dịu dàng đắp lại chăn cho ông: “Bố, con là chị, giúp em là chuyện đương nhiên.”
“Bố mẹ đã lớn tuổi rồi, chuyện của em để con lo. Lần này con dẫn em dâu tương lai về là để giới thiệu cho Quang Diệu, con thấy hai đứa cũng hợp, biết đâu thành đôi thật.”
“Mấy hôm nay bố mẹ nhớ đối xử với em ấy rộng rãi chút, kiểu tiểu thư như thế rất ghét người keo kiệt.”
Khuyên bố cả buổi, suýt quỳ xuống, cuối cùng ông mới miễn cưỡng đồng ý để tôi dùng tiền cưới giúp em lấy vợ.
“Tịnh Tịnh, con đúng là con gái ngoan của bố mẹ, Quang Diệu được đầu thai làm em con là phúc mười kiếp của nó đấy!”
Bố nhìn tôi đầy yêu thương,
Tôi cười nhẹ, vừa đeo đồng hồ Omega cho ông, vừa đá cây bút ghi âm có chức năng nghe từ xa vào gầm giường.
--------------------------------------------------