Mười triệu tệ là đủ rồi, tôi thầm nghĩ trong lòng.
Tạ Vân Phi không nói gì, nhưng một người bên cạnh lại tỏ vẻ kinh ngạc: “Hơn ba năm? Anh Phi, anh lại hẹn hò hơn ba năm rồi á? Sao anh làm được mà không chán vậy?”
Có người cười mắng: “Cậu tưởng ai cũng như cậu, thích mới nới cũ, kỷ lục yêu đương lâu nhất là nửa tháng à?”
“Tôi chỉ hơi chơi bời chút thôi.” Người đó cười thừa nhận: “Nhưng hơn ba năm thì cũng quá lâu rồi! Chẳng lẽ đối phương là tuyệt sắc giai nhân? Có dịp tôi nhất định phải gặp mặt.”
“Thẩm Ý Từ quả thật rất đẹp.” Đó là giọng của Trương Dương: “Không cùng đẳng cấp với mấy cô hotgirl mạng mà cậu hay hẹn hò đâu.”
“Dù đẹp đến mấy, ăn ba năm cũng chán rồi, anh Phi đúng là người chung tình!”
Trương Dương: “Cậu không hiểu anh Phi của cậu đâu, cậu ta đã có ánh trăng sáng trong lòng rồi, chỉ là người ta không thích cậu ta thôi. Đối với cậu ta, những người khác đều là tạm bợ, ai cũng như ai.”
“Còn có người không thích anh Phi sao? Là vị thần thánh phương nào?” Giọng điệu người đó rất khoa trương.
“Hai ngày nữa cô ấy sẽ về…”
“Trương Dương!” Tạ Vân Phi ngắt lời anh ta: “Cậu nói hơi nhiều rồi đấy.”
“Rồi rồi, người trong lòng cậu, tôi không bàn tán nữa, tôi hiểu.”
“Nói thật, đây là lần đầu tiên tôi thấy người hẹn hò ba năm đấy. Anh Phi, với thân phận của anh, chắc chắn có cả đống phụ nữ muốn lao vào, sao không nghĩ đến việc đổi khẩu vị nhỉ? Cứ yêu mãi một người, chán ngắt làm sao!”
Giọng điệu Tạ Vân Phi lười biếng tùy tiện: “Ngại phiền phức, Ý Từ khá ngoan, tôi rất hài lòng, tạm thời chưa thấy chán.”
Có lẽ đã đau lòng đến mức tê dại nên khi nghe những lời này, tôi lại không hề cảm thấy bất cứ cảm xúc nào.
Nghe mấy người họ bắt đầu bàn tán về kiểu phụ nữ nào thú vị nhất, tôi cảm thấy chướng tai, quay người rời đi.
Đến bãi đậu xe, tôi gọi điện cho Tạ Vân Phi, bảo anh ta tôi không vào nữa, đợi anh ta bên ngoài. Tạ Vân Phi biết tôi thích yên tĩnh, không ép tôi phải vào, nói mười phút nữa sẽ đến.
Buổi trưa, anh ta đưa tôi đến một nhà hàng tư nhân. Khi ngồi xuống rồi, lòng tôi vẫn cứ giằng xé.
Việc mở lời mượn tiền đối với tôi là một việc vô cùng khó khăn, tôi chưa từng hỏi mượn tiền của bất kỳ ai.
Đặc biệt là khi Tạ Vân Phi xuất thân từ thế gia giàu có, tôi càng chú trọng đến lòng tự trọng trước mặt anh ta.
Ngay cả việc đi ăn bên ngoài, anh ta mời tôi một bữa, tôi cũng kiên quyết phải mời lại anh ta một bữa.
Về mặt tiền bạc, tôi vô cùng nghiêm túc, không bao giờ chịu thiệt thòi gì từ anh ta. Đôi khi sự cố chấp của tôi còn khiến Tạ Vân Phi dở khóc dở cười.
Nhưng không thể làm gì khác, gia thế của chúng tôi quá chênh lệch. Trong mắt người ngoài, chúng tôi ở bên nhau chính là tôi đang trèo cao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chay-ve-phia-nhau-aqhn/chuong-2.html.]
Sự kiên trì đáng cười này của tôi không phải làm cho người ngoài xem, mà chỉ muốn nói với Tạ Vân Phi rằng tôi ở bên anh ta không phải vì tiền của anh ta, mà chỉ đơn thuần là thích anh ta.
Tôi đã cố gắng hết sức mới miễn cưỡng duy trì được chút lòng tự trọng đáng thương đó trước mặt anh ta. Nhưng hôm nay, tôi phải tự tay ném đi lòng tự trọng mà mình từng cố gắng duy trì xuống đất.
Điều này khiến tôi dày vò, xấu hổ, tủi nhục. Nhưng nghĩ đến bố, tất cả những điều này đều không còn quan trọng.
Bố biết bạn trai tôi là Tạ Vân Phi, biết thân phận của anh ta. Nhưng hẹn hò hơn ba năm, ông chưa bao giờ thông qua tôi để kiếm chác bất kỳ lợi ích kinh doanh nào từ nhà họ Tạ.
Ngược lại, ông thường xuyên nhắc nhở tôi đừng tiêu tiền của bạn trai, không được để người khác coi thường.
Gia đình gặp phải khó khăn lớn như vậy, thậm chí ông đã nghĩ đến việc tự sát, nhưng chưa từng nghĩ đến việc để tôi đi tìm Tạ Vân Phi cầu cứu.
Ông luôn nói mở lời cầu xin người khác, khí thế sẽ yếu đi một bậc, tình cảm sẽ không còn bình đẳng. Ông không muốn tôi phải chịu ấm ức này.
Nhưng ông không biết, ông là người quan trọng nhất đối với tôi. Vì ông, tôi có thể không cần bất cứ thứ gì.
Món ăn đã được dọn lên đầy đủ, cuối cùng tôi cũng chuẩn bị tâm lý xong xuôi. Tôi ngẩng đầu nhìn Tạ Vân Phi, lấy hết can đảm: “Em… có chuyện muốn nói với anh.”
“Ăn cơm trước đã.” Anh ta múc cho tôi một bát canh: “Em không thích món hải sản nấu canh chua này sao? Anh đặc biệt gọi cho em đó, uống khi còn nóng.”
Tôi nhìn bát canh đang bốc hơi, không động đậy.
“Sao vậy? Không đói à?” Anh ta nghi ngờ nhìn tôi, giọng điệu không cho phép phản kháng: “Có chuyện gì thì đợi ăn xong rồi nói.”
“Vậy anh cứ ăn đi, em đợi anh ăn xong.” Tay tôi đặt trên đầu gối vẫn đang tự nhéo lòng bàn tay: “Em không có khẩu vị.”
Tạ Vân Phi đặt đũa xuống, vẻ mặt bình tĩnh thoáng hiện một tầng khó chịu nhàn nhạt.
“Nói đi, chuyện gì?”
Còn chưa mở lời, mặt tôi đã nóng bừng. Tôi c.ắ.n môi: “Vân Phi, em muốn mượn anh một ít tiền.”
Cuối cùng cũng nói ra được, tôi cảm thấy một sự nhẹ nhõm như kiểu vỡ lở.
Sắc mặt Tạ Vân Phi không đổi, giọng điệu bình thản: “Bao nhiêu?”
“Mười triệu tệ.” Tôi yếu ớt hạ giọng.
“Có một quan niệm, tôi muốn nói cho em biết.” Thái độ Tạ Vân Phi trở nên nghiêm túc: “Không phải người giàu có nào cũng tiêu tiền như nước, đặc biệt là những thế gia đã tích lũy tài sản qua nhiều đời, họ càng tinh tường trong việc tính toán, mỗi khoản tiền chi ra đều đã được xem xét kỹ lưỡng.”
“Tôi không phải là nhà từ thiện, tiền của tôi cũng không tự dưng mà có. Mười triệu tệ đối với tôi không phải là số tiền lớn, nhưng đặt vào chuyện làm ăn thì không thể tùy tiện qua loa. Tôi không có nghĩa vụ cứu nhà máy của bố em, điều này không mang lại bất kỳ lợi ích nào cho tôi.”
--------------------------------------------------