Từ trước đến nay, thái độ đối với tôi của Tạ Vân Phi đa phần đều là bình tĩnh, lạnh nhạt, nhưng chưa bao giờ tôi thấy anh ta giống như bây giờ, giống như một cỗ máy lạnh lùng vô tình.
Những lời anh ta nói ra khiến tôi cảm thấy chúng tôi không phải là người yêu, thậm chí còn không bằng người xa lạ. Ít nhất người xa lạ còn giữ thể diện bề ngoài, sẽ không nói những lời ác ý gây tổn thương như vậy.
Tôi nuốt xuống vị chua chát trong lòng, cố nén cảm giác xấu hổ muốn bỏ chạy.
Tôi cầu khẩn: “Em có thể viết giấy nợ, trả tiền theo lãi suất ngân hàng cho anh.”
“Em muốn nói chuyện nghiêm túc à? Vậy tôi hỏi em, là em vay hay bố em vay? Ai sẽ trả nợ? Cụ thể khi nào trả? Những vấn đề này em đã suy nghĩ kỹ chưa?”
“Em vay!” Tôi vội vàng nói ra.
Nếu nói bố tôi vay, liệu anh ta có yêu cầu bố tôi đích thân đến mở lời không? Tôi không muốn bố phải gánh chịu những điều này.
Hơn nữa, lần mượn tiền này, tôi vốn đang giấu bố. Nếu ông biết, chắc chắn ông sẽ không đồng ý.
Tạ Vân Phi khẽ cười: “Ý em là em sẽ dùng mức lương giáo viên cấp ba chưa đến mười nghìn mỗi tháng để trả khoản nợ mười triệu này? Số tiền vay phải tương xứng với khả năng chi trả. Em chắc chắn mình có thể trả hết sao?”
Tôi không hiểu, tại sao Tạ Vân Phi lại phải cưỡng ép tôi như vậy, rõ ràng anh ta biết tôi đang mượn tiền giúp bố.
Khi nhà máy của bố tôi xoay vòng được, ông sẽ từ từ dùng lợi nhuận để trả lại cho anh ta. Nhưng anh ta lại cố tình bắt tôi phải phân biệt rõ ràng, rốt cuộc là tôi hay bố tôi trả tiền.
Tôi chớp mắt để làm tan đi hơi ẩm trong khóe mi, c.ắ.n răng kiên trì không khóc.
“Trong vòng hai năm, nếu không trả hết, đến lúc đó dù bán nhà máy của bố em đi, em cũng sẽ trả lại tiền cho anh.”
Tạ Vân Phi thở dài: “Ý Từ, em vẫn không hiểu. Nếu em gặp chuyện gì đó, cần gấp tiền, chắc chắn tôi sẽ đưa em. Nhưng vì chuyện này là chuyện làm ăn của bố em, tôi sẽ không đồng ý.”
“Tại sao?” Tôi nghẹn ngào: “Chuyện này có khác nhau gì sao?”
“Tất nhiên là có khác. Dưới góc nhìn của một doanh nhân, đưa tiền cho bố em khá mạo hiểm, chuyện gần đây ông ấy bị lừa đã cho thấy ông ấy không phù hợp để làm kinh doanh. Chi bằng nhân cơ hội này tuyên bố phá sản, còn có thể giảm bớt tổn thất.”
Nói rồi, anh ta dịu giọng hơn: “Tôi có thể giới thiệu giúp ông ấy một công việc ổn định, lương cao. Bảo bố em đến tìm tôi, em đừng bận tâm chuyện này nữa.”
“Không phải!” Tôi vội vàng giải thích: “Bố em chịu khó và chăm chỉ, nhà máy là do ông tự tay gây dựng từng chút một, đó là tâm huyết của ông, ông rất trân trọng! Chỉ là gần hai năm nay, ông quả thật có hơi nôn nóng, muốn kiếm nhiều tiền hơn. Có bài học lần này, chắc chắn ông sẽ không phạm sai lầm nữa!”
Tạ Vân Phi day thái dương: “Nếu đó là sự kiên trì của hai bố con em thì tôi không còn gì để nói. Đó là chuyện của hai người, tôi sẽ không nhúng tay vào.”
Nói cách khác, chúng tôi kiên trì giữ lại nhà máy, anh ta sẽ không cho mượn tiền để giúp chúng tôi.
“Được rồi, em biết rồi.” Tôi cười khổ: “Làm phiền anh, em xin phép.”
“Bố, trong lá thư đó, bố nói để lại tiền cho con trong tài khoản ở nước ngoài, là bao nhiêu vậy?” Về đến nhà, tôi lập tức đi tìm bố.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chay-ve-phia-nhau-aqhn/chuong-3.html.]
“Năm triệu.” Ông trả lời.
“Nhiều vậy ư?” Tôi kinh ngạc: “Bố bị ngốc sao?”
Có năm triệu, vậy mà ông còn nghĩ đến chuyện dại dột.
Tôi cứ tưởng ông đã dùng hết tiền để xoay vòng vốn, cùng lắm chỉ để lại cho tôi vài trăm nghìn để chi tiêu tạm thời.
Nhà máy của ông vẫn còn thiếu mười triệu tệ, có năm triệu này, tức là chỉ cần tìm cách vay thêm năm triệu nữa là đủ.
Tôi hỏi bố có còn bạn bè nào có thể cho mượn chút tiền nữa không. Bố tôi lắc đầu, ông nói những người có thể vay đều đã vay hết rồi.
Căn nhà chúng tôi đang ở hiện tại cũng đã bị thế chấp cho ngân hàng, mấy triệu tệ vay được trước đó cũng đã đầu tư vào hết.
Nếu sau này không gom đủ tiền để xoay vòng, không chỉ không giữ được nhà máy k, mà nhà cửa của chúng tôi cũng sẽ bị ngân hàng thu hồi.
“Tiểu Từ à.” Bố tôi nhìn tôi, ánh mắt buồn bã: “Con với cậu công t.ử nhà họ Tạ kia chia tay đi thôi!”
Bố tôi nói không môn đăng hộ đối, vốn dĩ gia thế của tôi và Tạ Vân Phi đã quá khác biệt. Nếu nhà tôi phá sản, tôi lại càng không xứng với anh ta.
“Bố không muốn con gả vào một nhà quyền quý như vậy, con bị bắt nạt thì bố cũng không thể giúp con trút giận.”
Bố tôi nói, ông vốn tưởng rằng dự án lần này thành công, nhà máy sẽ lên một tầm cao mới, điều kiện kinh tế của gia đình chúng tôi cũng sẽ tốt hơn.
“Bố muốn cố gắng hết sức để rút ngắn khoảng cách giữa con và cậu ta.”
Nghe đến đây, nước mắt tôi rơi xuống.
Cuối cùng tôi cũng hiểu tại sao một người làm ăn vốn luôn thận trọng, cầu toàn như ông lại bắt đầu mạo hiểm trong hai năm gần đây.
Vì hơn hai năm trước, tôi nói với ông rằng tôi và Tạ Vân Phi đang yêu nhau. Lúc đó, ông chỉ hoi sửng sốt, rồi vui vẻ cười lên: “Cậu nhóc nhà họ Tạ đó trông cũng được, khá xứng đôi với con!”
Từ đó về sau, người đàn ông đã trung niên này lại đột nhiên muốn mở rộng bờ cõi, làm nên sự nghiệp lớn.
Ông bắt đầu thường xuyên giao thiệp, tham gia các buổi tiệc rượu khắp nơi, muốn tìm kiếm những dự án mới.
Tôi khóc không thành tiếng. Thì ra, ông muốn kiếm tiền nhiều như vậy là vì tôi. Ông chỉ muốn tôi có thêm chút tự tin trước mặt Tạ Vân Phi.
“Bố, bố thật là ngốc!” Tôi ôm chặt lấy ông, khóc lớn.
“Bố xin lỗi, bố đã làm hỏng hết mọi thứ rồi!”
“Không sao đâu, chúng ta nhất định sẽ nghĩ ra cách!”
--------------------------------------------------