Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chạy về phía nhau

Chương 9

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tối hôm đó, sau khi về nhà, điện thoại của tôi rang lên không ngừng. Tạ Vân Phi, người rất ít khi chủ động nhắn tin cho tôi, gần như cứ vài giây lại gửi một tin.

Trong hộp thoại dày đặc những đoạn văn bản dài anh ta gửi. Đầu tiên, anh ta bày tỏ thái độ cứng rắn rằng anh ta không đồng ý chia tay, sau đó lại hỏi tôi có phải đang cố ý chọc tức anh ta, thực ra không hề kết hôn thật.

Tôi vẫn không trả lời, anh ta lại bắt đầu giải thích mối quan hệ giữa anh ta và Diệp Hinh Nhi.

Anh ta nói bây giờ anh ta chỉ xem Diệp Hinh Nhi là chị dâu, anh ta đã sớm buông bỏ cô ấy rồi. Việc chăm sóc cô ấy bây giờ cũng là do anh họ anh ta nhờ vả. Anh ta còn nói hai ngày nữa anh họ anh ta sẽ trở về, đón Diệp Hinh Nhi đi.

Cuối cùng, anh ta nói: “Ý Từ, thời gian này em không ở bên cạnh, thực ra ngày nào tôi cũng nhớ em. Tại tôi bị em chiều hư rồi, chưa bao giờ chịu xuống nước. Sau này chúng ta có giận dỗi, để tôi làm người chủ động nhận lỗi có được không?”

Câu này khiến tôi cảm thấy buồn nôn.

Không, người này không hiểu tiếng người sao? Tôi đã nói tôi đã kết hôn rồi. Ai còn có “sau này” với anh ta nữa?

Tôi lập tức chặn tất cả các cách thức liên lạc của anh ta.

Sáng hôm sau, khi tôi chuẩn bị ra ngoài đi dạo phố, tôi thấy Tạ Vân Phi đứng trước cổng như một cây cọc lớn.

Không biết đã đứng bao lâu, nhưng sắc mặt u ám, quầng thâm mắt dày đặc, trông tàn tạ đi không ít.

Tôi liếc nhìn, vòng qua anh ta tiếp tục đi về phía trước.

“Ý Từ!” Anh ta hét lớn một tiếng: “Tôi sai rồi! Cầu xin em hãy cho tôi thêm một cơ hội nữa!”

Vừa nói, anh ta vừa nhét cái túi đang cầm vào lòng tôi.

Tôi giật mình, lùi lại một bước, không dám nhận đồ của anh ta.

“Tôi sẽ giải quyết chuyện nhà máy của bố em. Cần bao nhiêu tiền tôi cũng sẽ đưa cho em. Trước đây là tôi không đúng, ý định ban đầu của tôi không phải là từ chối em, tôi chỉ muốn em van xin tôi thêm một chút, làm nũng với tôi, nói vài lời ngọt ngào. Nhưng em quay đầu bỏ đi ngay, sao em lại bướng bỉnh như vậy chứ?”

Tôi cười lạnh: “Để tôi van xin anh thêm một chút ư? Tạ Vân Phi, mấy năm qua, tôi van xin anh còn ít sao? Rốt cuộc tôi phải hạ mình đến mức nào thì anh mới vừa lòng?”

“Xin lỗi! Là tôi không tốt! Sau này đổi lại là tôi cầu xin em có được không?” Giọng Tạ Vân Phi khàn đi.

“Hôm qua tôi đã suy nghĩ cả đêm, mới nhận ra mấy năm qua tôi đã tệ bạc đến nhường nào. Tôi là một người bạn trai tồi tệ, cầu xin em cho tôi cơ hội bù đắp cho em! Tôi sẽ học cách trở thành một người bạn trai đúng chuẩn, đặt em lên hàng đầu trong mọi chuyện!”

Tạ Vân Phi lắc cái túi mà anh ta một mực muốn nhét cho tôi, còn tôi thì không chịu nhận.

Anh ta nói: “Bên trong có thẻ ngân hàng, có sổ hồng nhà đất, có giấy chứng nhận quyền sở hữu cửa hàng, còn có mấy bộ trang sức. Những gì em muốn tôi đều cho em. Tôi còn có thể đầu tư vào nhà máy của bố em, cung cấp nhân lực và kênh phân phối cho ông ấy, giúp ông ấy mở rộng quy mô. Chỉ cần em vui, tôi làm gì cũng được.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chay-ve-phia-nhau-aqhn/chuong-9.html.]

“Vợ của tôi chưa đến lượt anh phải lo lắng đâu!” Giọng nói hùng hồn vang lên từ bên cạnh.

Tôi bất ngờ nhìn qua: “Sao anh lại về? Không phải anh đi làm rồi sao?”

“Dì giúp việc ở nhà gọi điện nói có người muốn cướp vợ anh, tất nhiên là anh phải về xem thế nào rồi.”

Tưởng Hách sải bước đi tới.

“Vừa rồi tôi hỏi bảo vệ mới biết tên ch.ó c.h.ế.t này đã đứng canh trước cổng biệt thự từ nửa đêm.” Tạ Vân Phi nghiến răng nghiến lợi: “Sáng anh đi làm, anh ta còn cố tình né tránh.”

“Tôi và Ý Từ ở bên nhau hơn ba năm, tình cảm của chúng tôi không phải thứ anh có thể tùy tiện phá hoại!” Tạ Vân Phi nhấn mạnh.

Tưởng Hách cười cười: “Hơn ba năm mà vẫn để mất người, thật vô dụng quá đi!”

Sắc mặt Tạ Vân Phi âm u như mây đen bao phủ.

Tôi nhìn anh ta, giọng điệu bình tĩnh: “Anh đi đi, đừng đến tìm tôi nữa, tôi đã không còn yêu anh nữa rồi.”

Mắt anh ta đỏ hoe: “Tôi không tin! Chúng ta quen nhau từ cấp hai, tình cảm bao nhiêu năm như vậy!”

Tôi khoác tay người bên cạnh, tựa đầu lên vai anh.

“Người tôi yêu bây giờ là anh ấy!”

Người bên cạnh rõ ràng hơi khựng lại, ngay sau đó tôi bị bế bổng lên.

“Vợ ơi, chúng ta đi hưởng tuần trăng mật đi! Đi Iceland ngắm cực quang!”

Tôi kinh ngạc: “Sao anh biết em muốn đi chỗ đó?”

“Hai năm trước anh đã theo dõi Weibo của em, mỗi một bài viết em đang anh đều thuộc nằm lòng.” Giọng điệu anh hơi đắc ý.

“Vậy em đố anh, trạng thái mới nhất em đăng là gì?”

“Là bình luận về một bộ phim vừa mới ra rạp gần đây.”

“Trả lời sai rồi!”

Trạng thái gần đây nhất tôi vừa đăng cách đây một tiếng, nội dung là: Cảm ơn anh đã cho em một tình yêu lành mạnh và tích cực.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chạy về phía nhau
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...