Trong khoảnh khắc này, nhìn ánh mắt dịu dàng của Tưởng Hách, tôi bỗng nảy sinh một ý nghĩ bồng bột. Có lẽ cưới trước yêu sau cũng là một lựa chọn không tồi? Nếu đối tượng là một người ưu tú như Tưởng Hách.
Tình yêu chỉ dựa vào nỗ lực của một người, tôi đã thử rồi, cũng đã kiệt sức, lòng nguội lạnh. Tôi cũng muốn thử cảm giác của một tình yêu song phương.
Tưởng Hách giơ cổ tay xem đồng hồ: “Hôm nay không kịp rồi, sáng mai chúng ta đi đăng ký kết hôn nhé?”
“À?” Tôi sững lại, rồi gật đầu: “Ồ, được, không vấn đề gì.”
“Vậy sáng mai anh sẽ qua đón em.”
Sáng sớm hôm sau, tôi và Tưởng Hách là cặp đôi đầu tiên đến Cục Dân chính. Chúng tôi thuận lợi nhận được giấy chứng nhận kết hôn.
“Bây giờ gia đình em còn thiếu bao nhiêu tiền để xoay vòng vốn?”
Sau khi nhận được giấy chứng nhận kết hôn, ánh mắt Tưởng Hách chưa hề rời khỏi cuốn sổ trên tay, khóe miệng còn vô thức cong lên.
Không phải chỉ là một cuốn sổ nhỏ thôi sao? Vài dòng chữ đơn giản, có cần phải nhìn lâu đến thế không?
“Năm triệu tệ.” Tôi nói.
“Anh chuyển cho em mười triệu tệ.” Tưởng Hách nói: “Sau này mỗi tháng, anh sẽ định kỳ chuyển một triệu tệ tiền sinh hoạt phí cho em.”
“Không cần, không cần.” Tôi vội vàng từ chối: “Tiền sinh hoạt phí thì không cần đâu, em có lương mà.”
Vốn dĩ vô duyên vô cớ nhận mười triệu tệ của anh là tôi đã cảm thấy đủ áy náy rồi. Trong lòng tôi còn nghĩ, đợi nhà máy hoạt động bình thường, mỗi tháng tôi sẽ trả lại tiền lời cho anh, dần dần trả hết mười triệu tệ này.
Tôi đã chiếm hết lợi lộc rồi, làm sao còn dám nhận tiền sinh hoạt phí nữa?
Tưởng Hách ôn tồn giải thích với tôi: “Là vợ anh, sau này không thể tránh khỏi việc phải cùng anh tham dự một số dịp xã giao thương mại, lễ phục, trang điểm, trang sức, những thứ này không phải là con số nhỏ. Vốn dĩ cuộc sống của em không có những cuộc xã giao này, đây đều là do anh mang đến cho em, việc anh chi trả chi phí là điều đương nhiên.”
“Nhưng cũng không cần nhiều đến thế!” Tôi tiếp tục từ chối.
“Em không hiểu đâu, tham gia một buổi xã giao thương mại rất mệt mỏi, cả về thể chất lẫn tinh thần, số tiền dư ra cứ coi như là anh bồi thường tổn thất tinh thần cho em.” Giọng điệu anh kiên quyết: “Không được từ chối nữa.”
Tôi gật đầu, trong lòng nghĩ, vậy thì cứ nhận trước đã.
Mỗi tháng tôi sẽ ghi chép rõ ràng, ngoài những chi phí cần thiết để sắm sửa trang phục, số tiền còn lại tôi sẽ không động đến. Sau này có cơ hội, tôi sẽ trả lại hết cho anh.
Sau khi đưa tiền cho bố, tôi không thể giấu giếm được, chỉ đành thành thật khai báo.
Bố tôi biết tôi đăng ký kết hôn với người ta chỉ trong một ngày, tức giận đến mức suýt ngất đi. Ông nói, thà rằng phá sản cũng không muốn tôi hồ đồ kết hôn với người ta như vậy, đ.á.n.h đổi cả cuộc đời mình.
Tôi an ủi ông, kết hôn không có nghĩa là cả đời. Hai người không hợp nhau, sau này có thể ly hôn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chay-ve-phia-nhau-aqhn/chuong-7.html.]
Nhưng bố tôi vẫn không thể chấp nhận. Ông bắt tôi lập tức trả lại tiền cho người ta, đi làm thủ tục ly hôn ngay bây giờ.
Tôi thực sự không thể thuyết phục được ông, đành gọi điện cho Tưởng Hách, kể về tình cảnh hiện tại của mình.
“Ly hôn? Không thể nào.” Tưởng Hách suy nghĩ nói: “Cho anh gặp bố em một lần, anh sẽ nói chuyện với ông ấy.”
Tôi sắp xếp cho hai người gặp nhau.
Mất đến hai tiếng đồng hồ họ mới bước ra khỏi thư phòng. Tôi không biết họ đã nói gì, nhưng bố tôi đã bị Tưởng Hách thuyết phục.
Không những không bắt chúng tôi ly hôn nữa, mà còn thoải mái chấp nhận sự giúp đỡ của người ta.
Điều càng khiến tôi há hốc mồm hơn là, bố tôi lại nói đã kết hôn rồi thì vợ chồng phân phòng là không phải lẽ. Ông còn bảo tôi dọn đến ở chung với Tưởng Hách, nói là để bồi đắp tình cảm.
Yêu Tạ Vân Phi mấy năm, bố tôi chưa từng gặp mặt anh ta.
Với tính cách thương con gái của bố, nếu tôi quen một người bình thường, gia thế tầm tầm, bố nhất định sẽ tìm mọi cách để gặp mặt, tận mắt xem đối phương là người như thế nào mới an tâm.
Nhưng gia thế Tạ Vân Phi quá tốt, bố tôi sợ đối phương nghĩ ông trèo cao nên cứ ngại ngùng không dám đề cập đến chuyện gặp gỡ.
Tuy nhiên, tôi biết bố tôi vẫn có vài điều không hài lòng về anh ta, bởi vì ông nhận ra sự tự ti của tôi trong mối quan hệ này.
So với Tạ Vân Phi, Tưởng Hách lại quá biết cách cư xử, anh trực tiếp chinh phục được bố tôi.
Dưới sự giục giã của bố, Tưởng Hách dẫn người đến giúp tôi dọn nhà. Ngày thứ hai sau khi đăng ký kết hôn, tôi đã dọn vào ở nhà của Tưởng Hách.
Tất nhiên là ngủ riêng phòng. Tưởng Hách nói chúng tôi có thể giống như những cặp đôi bình thường khác, hẹn hò, chung sống, bồi đắp tình cảm.
Tưởng Hách là người có cảm xúc ổn định, lại rất biết cách chăm sóc người khác. Bữa cơm ở nhà rất hợp khẩu vị của tôi, cách trang trí phòng ngủ của tôi cũng hợp với gu thẩm mỹ của tôi.
Đôi khi tôi cảm thấy dường như anh quá hiểu tôi.
Buổi tối, khi cùng nhau dựa vào ghế sofa xem TV, tôi vừa động đậy một chút là anh đã biết tôi muốn uống nước, lập tức mang đến trước.
Lúc ăn trái cây, tôi hơi nhíu mày, anh nhanh chóng hỏi có phải quá chua không. Anh còn cầm lên c.ắ.n một miếng, rồi lập tức ra ngoài, nói sẽ mua cái mới về cho tôi.
Dường như anh luôn quan tâm đến tôi mọi lúc, mọi nơi. Mọi biểu cảm, mọi hành động nhỏ của tôi đều được anh đặt trong lòng.
Thật lòng mà nói, cảm giác được quan tâm như thế này rất tuyệt vời, thậm chí có hơi gây nghiện.
Tôi bắt đầu yêu thích cảm giác được ở bên Tưởng Hách. Thoải mái, tự do, không hề có gánh nặng.
Tôi nhận ra, đã lâu lắm rồi tôi mới lại có thể tràn đầy mong đợi vào một ngày mới như lúc này. Mong được cùng Tưởng Hách ăn sáng. Mong anh tan làm về, dẫn tôi ra ngoài chơi.
--------------------------------------------------