16
Trước khi xuất chinh, ta đem Nghênh An và một đôi hành lý lớn nhỏ gửi đến phủ Cố Trì.
“Vương gia, như ngài mong muốn, ta đã đưa hài tử về đây, mong ngài đối đãi tốt với nó.”
Nghênh An ôm chặt cổ ta không chịu buông, chữ còn chưa thuộc hết, nhưng lại vô cùng nhạy cảm với biệt ly: “Mẫu thân, người không cần hài nhi nữa sao? Nghênh An muốn đi cùng người tìm ông ngoại.”
Ta gỡ tay nó khỏi cổ: “Nghênh An, ta lừa con đó, vương gia chính là phụ thân con, mấy ngày tới con hãy theo người đi nhé.”
Nói xong, ta lau nước mắt lên ngựa.
Hành quân cấp tốc mười ngày, cuối cùng đến được biên ải.
Phó tướng Dương quỳ gối trước mặt ta, xin nhận tội, trách mình không trông coi được phụ thân ta.
Khi người Hồ kéo đến, phụ thân ta đích thân dẫn quân tập kích, nhưng đi rồi liền bặt vô âm tín.
Sau khi tin ấy lan ra, sĩ khí quân Hồ dâng cao, một hơi công phá mười tòa thành.
Chúng đã gần sát địa bàn trấn thủ phủ thành.
Ước đoán, lần này quân Hồ có khoảng hai mươi vạn, mà phủ thành chỉ còn năm vạn quân trấn giữ, cộng thêm mười vạn binh ta mang theo, tổng cộng cũng chỉ mười lăm vạn.
Chênh lệch binh lực đã đành, quân Hồ đa phần là kỵ binh, thân hình cao lớn dũng mãnh, thật sự khó đối phó.
Nếu đối đầu trực diện, sợ rằng phần thua nhiều hơn thắng.
Sau khi bàn bạc, quyết định trước tiên chiếm lại những thành trì quân Hồ đóng quân ít.
Còn lại, mỗi ngày đối phó cầm cự, âm thầm tìm cách cắt đứt lương thảo của địch.
Người Hồ sống bằng chăn nuôi, không như Đại Uyên sung túc về lương thực.
Tấn công vào lương thảo, là cách tốt nhất.
Chiến thuật hiệu nghiệm, chỉ hơn một tháng, đã giành lại được phân nửa lãnh thổ thất thủ.
Phụ thân ta vẫn không có tin tức.
Cứ mười ngày, ta lại viết thư cho Nghênh An, bảo nó ta vẫn bình an.
Nhờ Cố Trì chỉ dạy, Nghênh An đem những chữ mới học được viết vào thư.
Đọc đến dòng cuối, rõ ràng không phải chữ Nghênh An viết.
Là Cố Trì đang an ủi ta, nói đã phái người đi tìm phụ thân ta, hiện đã có manh mối, chẳng bao lâu sẽ tìm được.
Xem ra, hắn thật sự không phải chỉ vì đứa con trai này.
17
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chu-duc-ninh/8.html.]
Liên tiếp truy kích, sĩ khí quân Hồ dần giảm sút, ngược lại quân ta càng đánh càng hăng.
Ta chia quân làm hai đường, ép số binh lực còn lại của quân Hồ dồn vào một thung lũng.
Chỉ là, cửa vào thung lũng lại mở ra ngoài, bên trong có vật chắn, khó lòng công phá.
Kéo dài tới lúc này, binh lực ta đã tổn thất không ít, lương thảo cũng gần cạn.
Ta quyết định đánh liều, vòng qua tường chắn, tập kích từ sau lưng, đồng thời liên kết với binh lực phụ cận, tạo thế bắt rùa trong rọ.
Nhưng kế này cần yếu tố “nhanh”.
Muốn nhanh, phải bỏ lại lương thảo.
Việc tiếp tế lương thực đã sắp xếp ổn thỏa, ta liền mang theo binh sĩ xông thẳng đến hậu phương.
Tới ngày hẹn tiếp tế, lại chẳng thấy người đâu.
Lương mang theo đã dùng hết, ta đành dẫn quân đào rau dại, trái rừng chống đói.
Không ngờ lại vì vậy mà bị lộ hành tung.
Đêm tối không trăng, ta tập kích trại lương địch, phát hiện bên trong trống rỗng, xem ra đối phương đã biết trước, sớm dọn đi rồi.
Cảm thấy có điều chẳng lành, ta định dẫn quân rút lui, thì bị quân địch vây kín.
Ta bị trói tay chân, bị áp vào trướng của tướng địch.
Đến đêm, một tên béo ục ịch, mặt mày dâm tà tiến lại gần ta.
“Nghe đồn người Đại Uyên da trắng, không ngờ Chu tướng quân lại xinh đẹp đến thế.”
Ta cố quay đầu sang chỗ khác, không thèm nhìn hắn.
Hắn nâng cằm ta lên ngắm nghía.
Ngón tay gõ nhẹ lên giáp ngực, gõ tới gõ lui.
Miệng hôi thối dí sát: “Xem ra tin tức không sai, Chu tướng quân đích thị là thân nữ nhi. Nếu Chu tướng quân đồng ý theo ta một đêm, ta sẽ thả người, giao dịch này thế nào?”
Hii cả nhà iu
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
Thân phận của ta, chỉ có người thân cận nhất trong quân mới biết, sao hắn — một tên tướng Hồ — lại rõ như vậy?
Xem ra bên cạnh ta đã có nội gián.
Ta giả vờ thuận theo, giọng mềm yếu cầu xin: “Được thôi, nhưng dây trói ta suốt cả ngày, tay đau lắm, nếu không cởi ra, sợ rằng chẳng vui nổi.”
Dù trong lòng ghê tởm vô cùng, nhưng giờ muốn thoát thân, phải tạm nhịn nhục.
Suy nghĩ giây lát, hắn cởi một tay cho ta: “Tướng quân, chẳng phải ta không tin, chỉ là phải phòng bị.”
Ta biết mà, hắn không dễ mắc mưu.
--------------------------------------------------