Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Có Duyên Nhất Định Sẽ Có Phận

Chương 12

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sưu tầm

Cứ mỗi trận đá bóng, An Lương đều mời tôi đi xem. Cậu ấy mời tôi,

tôi liền đi. Thực ra trong trường học, An Lương được rất nhiều bạn

gái chú ý, nhưng cậu ấy lại luôn giữ khuôn mặt lạnh lùng, không

thân mật với bất kì bạn gái nòa cả, chỉ nói chuyện với một mình

tôi. Tôi vừa cảm động vừa hổ thẹn day dứt, sợ sẽ làm cậu ấy lỡ dở.

Lần nào cậu ấy cũng mỉm cười nói không sao. Vậy là xem cậy ấy đá

bóng giữ hộ quần áo trở thành cách duy nhất để tôi có thể báo đáp

chân tình đó. Những co gái khác khi xem bạn trai của mình thi đấu

trên sân đều khua chân múa tay hò hét cổ vũ tinh thần hco họ cố

gắng duy chỉ có mình tôi im lặng. Tôi chỉ lặng lẽ ngồi trong một

góc khuất nhất.

Cho dù tôi ngồi ở đâu. An Lương vẫn có thể chỉ cần quay đầu lại là

phát hiện ra sau đó vẫy vẫy tay về phía tôi.

Tôi vốn dĩ không thích giao lưu với ai khác giờ đây càng trở nên ít

nói hơn nhiều.

Duyệt Duyệt lo lắng cho tôi, để khuấy động không khí, cô ấy vừa đùa

vừa nói: " An Lương là chàng trai không tồi, có thể cậu ấy thật sự

thích cậu, cậu thử nhận lời hẹn hò với cậu ấy xem sao."

Đối với trò đùa này tôi thường chỉ mỉm cười cho qua chuyện.

Không có tin tức gì của Alawn nhưng có tên của cậu ấy phía sau lưng

tôi bên trên cạp quần.

Cách đây ba bốn ngày Leo lại hẹn gặp tôi. Anh ấy đã có một thời

gian học vẽ tranh đôi khi chúng tôi cùng đi đến một thị trấn cổ

kính để vẽ phác họa ngắm nhìn đám mấy trắng với những hình dạng kì

lạ lướt qua những con phố cổ in đầy dấu ấn lịch sử, có lúc lại đến

quán cà phê ngồi chơi, tâm tình mọi chuyện. Anh ấy nói rằng bạn gái

anh ấy rất ngang ngược nhưng lại rất có ích cho sự nghiệp của anh

ấy, không thể đắc tộ được khi anh ấy nói áp lực của cuộc sống quá

lớn, mọi người xung quanh đều nhìn nhận anh là một người xuất sắc

thực ra anh ấy cũng chỉ là một người bình thường. Nói đến đây, anh

ấy thường cười hỏi tôi: " Tiểu Lạc Lạc có cảm thấy anh là siêu

nhân?"

Vậy là tôi liền trả lời một cách nghiêm túc: "em cảm thấy anh là

một kỵ sĩ " anh ấy sững người lại một chút sau đó ân cần xoa lên

tóc tôi.

Có khi Leo cũng đưa tôi tham gia những buổi tối gặp gỡ bạn bè, đi

nói chuyện với những bậc học giả uyên bác, đến những buổi tiệc rượu

cao cấp, đi dùng bữa tối ở những nơi mang đậm phong cách Trung Quốc

cổ xưa, thưởng thức phong cách Tần Hán thức hoa nở hoa tàn. Đi hát

Karaoke đi leo núi, đi chơi tennis. Có người bạn còn lầm tưởng tôi

là bạn gái anh ấy. Ban đầu Leo còn nghiêm mặt ngăn cản những lời

đàm tiếu đó: " đừng nói lung tung cô ấy còn nhỏ cô ấy chỉ là em gái

tôi thôi." Sau đó thì anh ấy cũng chẳng buồn biện minh nữa , nghe

những lời phán đoán anh ấy chỉ thường nhún vai, sau đó nhìn tôi

cười một cách chẳng biết phải làm thế nào " Có phải là do chúng tôi

quá đẹp đôi không?"

Vẫn chẳng có tin tức nào của Alawn. Tên của cậu ấy vẫn ở sau lưng

tôi khắc trên máu thịt tôi khắc một cách sâu đậm mà quả cảm.

Từ sau khi tuyệt giao Alawn đêm nào tôi cũng nằm mơ. Có những lúc

mơ thấy Alawn đến dỗ dành tôi, cầu xin làm lành với tôi nhưng đợi

tôi vừa đồng ý làm lành rồi, cậu ấy lại đi mất bỏ lại một bóng dáng

tuyệt tình. Xem ra hình ảnh bỏ đi hôm đó của Alawn quả thực đã trở

thành một cú sốc tinh thần đối với tôi. Buổi sáng tôi thường tỉnh

giấc trong nước mắt. Có những khi tôi mơ thấy tôi và Alawn không hề

cãi cọ. chúng tôi vẫn hòa hợp như trước đây. Khi tỉnh dậy, ngẩn

ngẩn ngơ ngơ cẩn thận hồi tưởng lại giấc mơ đó, cảm thấy sao chân

thực đến vậy. Nhưng càng là những giâc mơ đẹp chân thực sau khi

tỉnh dậy càng cảm thấy bản thân bị hiện thực tàn khốc công kích đến

nỗi mình đầy thương tích. Nỗi đau như cắt ruột này còn mãnh liệt

hơn nỗi đau trước đây khi tôi bị An Lương bỏ rơi nhiều. Nó gần như

là nỗi đau lớn nhất trong cuộc đời.

Alawn ruốt cuộc đã thật sự rời xa rồi.

Duyệt Duyệt không chịu được nói: " nếu nhớ cậu ấy như vậy thì gọi

điện cho cậu ấy đi! Sao lại dày vò bản thân mình! Sĩ diện quả thực

nghiêm trọng đến thế sao?"

Tôi nói: " không phải vấn đề sĩ diện. Mà là đã chẳng còn ích gì

nữa. Tớ hiểu con người Alawn. Nếu cậu ấy muốn làm lành nhất định sẽ

gọi điện trước . da mặt cậu ấy đặc biệt dày. Hơn nữa cứ cho là cậu

ấy tìm tớ làm lành tớ cũng không đồng ý. Làm bạn với cậu ấy thật

mất tự do. Tớ giờ đây tự do tự tại biết bao nhiêu muốn đi đâu thi

đi muốn hẹn hò với ai thì hẹn hò với người ấy, không bị gò bó không

bị trói buộc không dây dưa phiền hà." Càng nói càng cảm thấy thê

lương ngẩng đầu lên nước mắt đã ngân ngấn đầykhóe mắt.

Thực ra tôi hiểu Alawn. Cậu ấy vốn có định kiến về tình cảm. Trước

đây ngay cả việc thấy bạn gái nào thân thiết với tôi, cậu ấy cũng

cảm thấy khó chịu. Cậu ấy không thể tha thứ cho một đứa con gái

không có lòng tự trọng như vậy được.

Duyệt Duyệt nói, thật không thể chịu nổi các cậu nữa.

Sắp đến ngày lễ Noel rồi, đâu đâu cũng tràn ngập bầu không khí lễ

hội ngọt ngào. An Lương và Leo cũng hẹn tôi đi chơi vào đêm Bình

An. Tôi đau đầu không biết phải nhận lời ai nữa. Duyệt Duyệt lại

bắt đầu bình luận về Leo, Duyệt Duyệt nói Leo không thể tin tưởng

được, rõ ràng có bạn gái lại còn dụ dỗ nữ sinh trong trắng nữa. Tôi

cũng không muốn giải thích. tôi thực sự đã thay đổi đến nỗi càng

ngày càng lười biếng ngay cả một chút sức lực để nói cũng muốn lưu

giữ lại.

Duyệt Duyệt vẫn đánh giá cao An Lương, cô ấy nói An Lương là người

tốt, đẹp trai lại lạnh lùng đá bóng cũng rất cừ, lại rất phong độ

thành thực, không bao giờ trăng hoa luôn giữ bản thân mình trong

sạch... Những ưu điểm nho nhỏ ấy được tổng kết thành một tràng dài.

Tôi bỗng nhiên nhận ra tôi hỏi cậu ấy tốt như vậy có phải là cậu ấy

đã thích cậu ấy rồi không?

Duyệt Duyệt vừa nghe thấy câu nói đó, làm rơi mất một cốc cà phê,

đánh vỡ luôn một chiếc gương nhỏ, sau đó vừa xua tay vừa lắc đầu,

ấp a ấp úng nói: "đâu có thích, đâu có thích gì đâu" Vừa nói vừa

lấy tay ôm mặt chạy ra khỏi phòng.

Tôi đã hoàn toàn hiểu rồi. Duyệt Duyệt thích An Lương. Hóa ra một

người mạnh dạn như Duyệt Duyệt cũng có lúc lộ rõ vẻ mềm mại thẹn

thùng của một cô gái trước một chàng trai mình yêu mến.

Vậy là tôi từ chối An Lương nhận lời đi chơi với Leo.

Leo tỏ rõ vẻ vui sướng. Đây là ngày lễ quan trọng nhất của người

phương tây bọn họ. Anh ấy hy vọng dược đón ngày lễ bên người mà anh

ấy coi trọng nhất. Bạn gái anh ấy phải về Pháp, Leo nắm tay tôi

nói, ngoài bạn gái anh ấy người em gái bé nhỏ là đây chính là người

mà anh ấy coi trọng nhất trong lòng.

Biết tôi từ chối An Lương, Duyệt Duyệt phập phồng giáo huấn tôi một

hồi. Vậy là tôi hướng dẫn cho cô ấy chọn một món quà ý nghĩa tặng

cho An Lương, hẹn cậu ấy đi xem phim hay uống cà phê gì đó. Nếu

không, một mình cậu ấy đi đón Noel cũng thật cô đơn. Duyệt Duyệt

ngại ngùng hồi lâu cuối cùng cũng đỏ mặt đồng ý. Hóa ra cô gái ngốc

nghếch này ngay cả chuyện hẹn hò yêu đương thế nào cũng không hiểu

rồi.

Một đêm trước đêm Bình An, An Lương đợi tôi phía dưới ký túc xá.

Thân hình rắn rỏi của cậu ấy đang nghiêng nghiêng dựa vào gốc cây

hoa quế dưới sân kí túc xá nữ, không hề động đậy. Đêm hôm đó, mặt

trăng rất to không biết có phải do được ánh trăng trắng bạc bao phủ

hay không nụ cười của An Lương vô cùng dịu dàng.

Nhìn thấy tôi cậu ấy liền đứng thằng người lên nói, cậu đến rồi

à?

Tôi thấy cậu ấy vẫn giữa khuôn mặt hay cười như xưa, những lời nói

liên quan đến việc từ chối bỗng nhiên khó thốt thành lời.

Tôi khẽ ngẩng đầu, nhìn thấy một bóng người nhanh chóng biến mất

trên cửa sổ phòng ở của tôi

Vậy là tôi nghiêm túc nói: " An Lương, Noel tớ có hẹn rồi, cảm ơn

lời mời của cậu". Nói xong không dám nhìn cậu ấy một cái, tôi quay

người đi luôn.

Khi đi đến cổng của khu nhà tôi nghe thấy tiếng gọi của An

Lương.

Cậu ấy đuổi kịp tôi đưa cho tôi một hộp quà còn ấm như nhiệt độ cơ

thể cậu ấy " Lạc Lạc Tô tặng câu, Noel vui vẻ ."

Tôi áy náy nhìn An Lương tôi nói tôi quên không chuẩn bị quà cho

cậu ấy.

Cậu ấy nhún vai một cách không vấn đề gì nói: " đều là dự đoán của

tớ" sau đó vẫn là khuôn mặt đầy vẻ dịu dàng và nho nhã.

Vậy là tôi nói một cách nghiêm túc: " cậu thích gì? Ngày mai mới là

Noel tớ tặng vẫn còn kịp"

An lương nói một cách không cần suy nghĩ: " hãy trả lại tấm ảnh cậu

tặng tớ hồi trung học nhé."

Hóa ra cậu ấy vẫn cương quyết muốn tấm ảnh đó. Đôi mắt bỗng nhiên

thiếu đi ánh cười khuôn mặt vô cùng dịu dàng tuấn tú của cậu ấy

dưới ánh trăng lại trùng hợp với những hình ảnh vụn vặt của Alawn

khi đứng đợi tôi dưới gốc cây hoa quế, nó khiến tôi chợt thất thần

mãi lâu sau mới ngây ra trả lời: " để tớ tìm lại đã" sau đó lẩn

trốn đi như một chú thỏ.

Leo và đám bạn của anh ấy đã đặt sẵn phòng ở quán Karaoke. Hôm đó

rất đông người tới tham dự. Phần lớn trong số đó đều biết Leo đã có

bạn gái. Nhưng sau khi rượu vào vài chén liền đều nhất loạt gọi tôi

là chị dâu.

Một hồi lâu sau cửa được mở ra một người đàn ông loạng choạng bước

vào nói Marry Christmas, mọi người đợi lâu rồi phải không?

Đó lại là Alawn.

Chỉ hai tháng không gặp, vậy mà dài như thế tôi đã ngồi khô héo

dưới ánh đèn xanh mướt suốt hai thế kỉ. Cậu ấy đã thay đổi rồi, râu

ria không thèm cạo, mái tóc dài lòa xòa là bộ dạng lôi thôi lếch

thếch nhất mà tôi từng nhìn thấy trong suốt mười tám năm qua.

Cậu ấy chợt nhìn thấy tôi đang ngồi cạnh Leo sắc mặt biến dạng. Rõ

ràng là cậu ấy không biết tôi cũng có ở đây. Nhưng chỉ trong giây

lát cậu ấy đã lấy lại tinh thần bước về phía tôi, nói một cách lịch

sự và xa cách: "Lạc Lạc Tô chào cậu".

Tôi vốn đự định sẽ giữ một thái độ tốt đẹp và nói: " noel vui vẻ"

nhưng khi nhìn thấy đôi mắt lõm sâu của cậu ấy tôi không kìm nén

nổi thốt lên : " cậu gầy đi nhiều quá"

Sau đó đôi mắt Alawn liền đỏ ngầu.

Chúng tôi không nói nhiều với nhau, mỗi người ngồi một đầu sofa, ai

làm việc của người đó, không ai phiền ai. Chỉ đến khi chọn bài hát

thường chọn đúng bài hát của nhau, bởi vì trong mười tám năm qua

mỗi ngày chúng tôi đều ở bên nhau.

Mỗi khi có người hỏi bài này là bài gì, bài này ai chọn tôi và

Alawn đều đứng dậy và nói của tôi.

Sau khi đứng dậy nhìn thấy đối phương lại cùng nhau ngồi xuống và

từ chối nói: cậu hát đi.

Leo còn nói tôi và Alawn là một cặp đôi thường khéo nhường nhịn.

Alawn cười nhạt một tiếng và tôi cũng quay mặt đi hướng khác.

Dường như không biết khúc mắc giữa tôi và Alawn, Leo vẫn giữ tinh

thần phấn khởi. Lúc thì bón hoa quả cho tôi ăn lúc thì cùng tôi

song ca một bài hát. Có người tâng bốc nói tin cảm của chúng tôi

quá tuyệt vời. Leo lại ôm lấy eo tôi cười vui vẻ: " đương nhiên

rồi"

Suốt quãng thời gian sau đó, anh ấy thường xuyên nắm tay tôi ngay

cả thời gian sau đó, anh ấy thường xuyên nắm tay tôi, ngay cả khi

đến phòng vệ sinh cũng đi theo cứ như sợ tôi biến mất vậy.

Có lúc chuông điện thoại của Leo vang lên anh ấy đang ướt vì rượu

tôi liền thân mật lấy chiếc điện thoại từ trong túi quần anh ấy ra

đặt sát vào tai cho anh ấy nghe.

Mỗi lần khi Leo có cử chi thân mật với tôi Alawn thường nhìn tôi

chằm chằm. Sau khi bị tôi phát hiện ra, lại ngạo mạn quay đầu đi.

Vì muốn báo thù cậu ấy tôi càng cố ý nép sát và Leo hơn, nhìn khuôn

mặt đau khổ vì bị tổn thương của cậu ấy lòng tôi lại cảm thấy thoải

mái. Khiến tôi nhớ đến một câu nói của ai đó: Biết anh sống một

cách khó nhọc, em liền yên tâm rồi. Tôi cảm thấy tâm lý của mình

đang đúng với câu nói đó.

Hôm đó Leo đã uống không ít. Anh ấy năm lấy tay tôi nói đã lâu lắm

rồi chưa được vui như thế này.

Leo bỗng nhiên hỏi tôi: " tiểu Lạc Lạc em có thích anh

không?"

Khi anh ấy hỏi tôi câu đó, tôi vốn quay sang nhìn Alawn, cậu ấy

đang sa sầm nét mặt ừng ực uống rượu cậu ấy nhìn thấy Leo đang nắm

tay tôi. Ý tứ của cậu ấy rõ ràng là lòng Tư Mã Chiêu, đến người

ngoài đi đường cũng biết. Chính vào lúc đó tôi nghe được câu hỏi

của Leo, tô vội vàng quay đầu lại ngạc nhiên nhìn Leo. Cặp đồng tử

xanh đẹp đẽ đó không hề có chút đùa giỡn hay xảo quyệt nào cả, chỉ

chăm chú nhìn tôi.

Leo rõ ràng không ngờ rằng một cô gái luôn thùy mị, nho nhã như tôi

lại có thể thổ lộ tình cảm với anh ấy trước mặt nhiều người như

vậy. Anh ấy hưng phấn nhìn tôi, ánh mắt tràn ngập xúc động, giống

như những con song bạc đầu ở biển khơi. " có thật không?" đầu anh

ghé sát vào tôi, khẳng định lại lần cuối giống như say mà không

phải sau ánh mắt lim dim mơ màng.

" thật" tôi khẳng định.

Ngay sau đó Leo hôn tôi. Leo một tay giữ đầu tôi một tay vòng qua

eo tôi. Ban đầu là nhè nhẹ chạm vào môi tôi như muốn do thám, đôi

môi gợi cảm rắn chắc của anh ấy mở rộng ra nuốt gọn lấy đôi môi tôi

lưỡi anh ấy đưa sâu vào miệng tôi, tôi hoàn toàn mềm nhũn trong

lòng anh ấy.

Nụ hôn đầu đời của tôi là nụ hôn nhẹ như chuồn chuồn đạp nước cùng

với Alawn trong một trò đùa ác ý vì vậy tôi hoàn toàn chưa có khái

niệm nào về hôn cả. đối diện với nụ hôn lãng mạn của Leo chỉ một

lát sau tôi đã choáng váng không chịu nổi nữa.

Kinh nghiệm của anh ấy cùng với sự rụt rè của tôi kết hợp lại thành

sự hứng khởi. Khi Leo buông tôi ra khuôn mặt tôi đã đỏ bừng lên lâu

rồi, đã hoàn toàn không ý thức được mình đang ở đâu. Phải rất lâu

sau tôi mới dần dần định thần lại ngây ngây sờ lên môi của mình,

không dám tin rằng thần tượng trong lòng mình vừa hôn mình.

" Anh anh anh...sao anh lại hôn em." Tôi ngây ngô hỏi.

Leo bật cười ha hả giống như tôi hỏi một câu hỏi ngốc nghếch vậy.

Anh ấy trìu mến vuốt tóc tôi ghé sát vào tai tôi nói: " em biết

không từ lần đầu tiên nhìn thấy em anh đã muốn hôn em rồi. Chỉ có

điều em còn quá nhỏ anh sợ làm tổn thương đến em nhưng anh không

thể đợi em lớn thêm nữa. Lạc Lạc yêu quý ạ"

Trước những lời tình tứ thẳng thắn như vậy mặt tôi càng đỏ

bừng.

Tiếng reo hò và vỗ tay của mọi người đã kéo tôi về với thực tại.

Tôi vội né tránh ra khỏi vòng tay của Leo với bản năng liếc nhìn về

phía Alawn ngồi. Leo biết tôi xấu hổ cũng mỉm cười buông tôi

ra.

Tôi đưa mắt tìm một vòng không thấy bóng dáng của Alawn trong

phòng.

Cậu ấy đi rồi chăng tôi cuối cùng đã nhẫn tâm báo thù cậu ấy lại có

được nụ hôn của thần tượng lẽ ra tôi phải mãn nguyện chứ.

Nhưng sao trái tim tôi lại giống như đã bị ánh mắt tuyệt vọng của

Alawn làm thủng một lỗ, lỗ thủng đó vẫn đang rỉ máu đang không

ngừng lớn dần lên...

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Có Duyên Nhất Định Sẽ Có Phận
Chương 12

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 12
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...