Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Có Duyên Nhất Định Sẽ Có Phận

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Buổi tối, Alawn tổ chức cho tôi một bữa tiệc sinh nhật nhỏ tại nhà

cậu ấy. Bố mẹ và cô giúp việc đều được mời sang nhà tôi chơi, còn

lại một đám trẻ mà theo lời mẹ của Alawn là “lũ con nít ngây thơ

đáng ghét” trong nhà.

Tôi kéo theo cả Duyệt Duyệt đến đó, tự cho rằng Alawn chắc chắn sẽ

khen ngợi sự chu đáo của mình. Ai ngờ, phản ứng của Alawn lại cực

kỳ bình thản. Đám bạn đầu trộm đuôi cướp của Duyệt Duyệt xinh xắn

đã them rỏ nước dãi như chó nhìn thấy xương rồi.

Alawn bỗng hỏi thầm tôi, có phải là tôi chột dạ, bởi vì tôi muốn

hẹn hò với Leo, muốn thoát khỏi bạn thân là cậu ấy nên mới tìm một

cô gái khác đến để bù đắp không.

Tôi đưa tay xoắn xoắn lọn tóc, ngây người ra cười hì hì, nói rằng

ưu điểm lớn nhất của cậu ấy là có khả năng nhận thức. Sau đó, Alawn

liền sa sầm nét mặt, không thèm để ý đến tôi nữa.

“Làm gì mà nhỏ nhen thế hà! Ăn quýt không?” Tôi bóc một quả quýt để

hối lộ cậu ấu, Alawn vẫn không thèm để ý đến tôi.

Leo đã đến. Vừa nhìn thấy tôi, Leo đã cười và nói rằng Tiểu Lạc Lạc

phơi nắng đen đi nhiều. Mặc tôi trở nên méo mó, buồn đau vô

cùng.

Khẽ liếc về phía Alawn, tên tiểu tử đó đang đứng trong gọc cười

trộm. Nhìn điệu cười là tôi biết cậu ấy không còn tức giận nữa rồi.

Quả nhiên cậu ấy đã hết giận, chủ động chạy tới, ghét sát vào tai

tôi nói: “Lát nữa sẽ có điều bất ngờ tặng cậu”.

“Thật hả?! Cái gì vậy?” Tôi thích nhất là những điều bất ngờ. Tôi

thích một cuộc sống có điều gì đó để hy vọng, mong ngóng.

“Nói cho cậu biết thì còn gì là bất ngờ nữa, cứ đợi đấy nhé!”Cậu ấy

cố làm ra vẻ bí mật, lại còn chớp chớp mắt đầy tinh quái. Sau đó

liền chạy hòa vào với đám bạn đang huyên náo trong phòng.

Tôi đưa mắt nhìn Duyệt Duyêtn, tính tình cô ấy vốn cởi mở nên không

hề cảm thấy lạ lẫm, đang nói chuyện một cách say sưa với ba đứa bạn

cấp ba của tôi.

Một lát sau, tiếng chuông cửa vang lên, tôi chạy ra mở cửa, một

chàng trai tuấn tú bước vào . Tôi vừa ngạc nhiên vừa bối rối, đó

chính là An Lương!

“Lạc Lạc Tô, đã lâu không gặp, tặng cậu, chúc cậu sinh nhật vui

vẻ.” An Lương vẫn phong độ như xưa, hào phóng đưa về phía tôi một

chiếc hộp gói rất cầu kỳ, tinh tế.

Tôi ngây người không biết phải làm thế nào, rồi quay lại tìm Alawn,

không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

“An Lương, vào đi!” Alawn chạy lại, nhìn tôi cười tinh quái, “Tớ

với An Lương, không đánh nhau thì không trở nên thân thiết, mấy

trận đánh nhau đó thật đã đời, hóa ra An Lương cùng là người vui ,

hai bên đã bắt tay giảng hòa từ lâu rồi!”.

“Ờ, Alawn thường nhắc tớ phải chăm sóc cậu.” An Lương mỉm cười nói

với tôi. Bấy giờ tôi mới nhớ ra, Ab Lương học cùng trường đại học

với tôi nhưng không cùng khoa. An Lương rất hiếm khi đá bóng nên

tôi cũng ít khi nhìn thấy cậu ấy.

Alawn và An Lương bá vai bá cổ bước vào, vừa đi vừa hét lên: “Đi,

vào trong nhà rồi nói, đứng ngoài luyên thuyên với phụ nữ làm

gì…”.

“…” Lẽ nào, đây là điều bất ngờ mà tên ngốc kia vừa nói ư. Tôi liếc

nhìn Leo một cái, anh ấy cũng đang nhìn tôi, mỉm cười vẫy tay với

tôi, ra hiệu gọi tôi qua đó.

“Tặng em,Tiểu Lạc Lạc, sinh nhật vui vẻ.” Leo tặng tôi một bức

tranh sơn dầu được đóng khung rất đẹp, “Anh vẽ tặng em đấy”.

“A! Leo, anh cũng biết vẽ cơ à? Ngưỡng mộ quá đi mất! Bức vẽ đẹp

quá! Rất giống em! Cảm ơn anh!” Tôi rất vui sướng, vốn cứ nghĩ rằng

Leo không chuẩn bị quà gì tôi cả.

“Đâu có giống cậu? Cậu mà xinh thế á?” Alawn thò cổ vào trêu

chọc.

Tôi đang đinh phản pháo, Leo đã giúp tôi: “Tiểu Lạc Lạc là cô bé

xinh xắn mà”.

“Cao nhân cao kiến!” Tôi giơ ngón tay trỏ về phía Leo.

Alawn ho khan một tiếng, lườm tôi một cái. Tôi hiểu ý cậu ấy. Mặt

tôi bỗng đỏ lựng lên.

Lúc đó, tiếng chuông cửa lại vang lên. Mở cửa ra xem, là một cậu bé

hoàn toàn xa lạ tầm khoảng mười bốn, mười lăm tuổi. Cậu bé thò cổ

vào, nhìn khắp một lượt hơn mười người trong phòng, hỏi một cách sợ

sệt: “Xin hỏi, chị Lạc Lạc Tô có ở đây không ạ?”.

“Chị đây.” Tôi ngạc nhiên nói.

“Chào chị, em là nhân viên của cửa hàng hoa**, một anh đã đặt ở cửa

hàng em chín mươi chín bông hồng, bảo bọn em mang tặng chị.”

Hóa ra là người đến đưa hoa. Tôi đón nhận bó hoa to đùng đó, còn có

cả một tấm thiếp nho nhỏ.Duyệt Duyệt đã nhanh tay cướp tấm thiếp,

đọc to nội dung trong đó lên: “Em mãi mãi là cô gái đáng yêu nhất

trong lòng anh. Chúc em sinh nhật vui vẻ.”Sau đó, Duyệt Duyệt còn

hét toáng lên, “Oa, ký tên là, một người con trai luôn thầm yêu em.

Oa! Oa!” Duyệt Duyệt quả là có năng khiếu khuấy động không khí. Mọi

người bắt đầu trầm trồ òa lên theo tiếng của Duyệt Duyệt. Không

biết ai đó trong phòng đã huýt một hồi sáo dài mang đầy ý nghĩa.

Không biết là do hoa hồng quá đỏ, hay là ánh mắt quá sắc bén của

mọi người, khuôn mặt tôi bỗng chốc đỏ ửng lên khi bỗng trở thành

tiêu điểm của họ. Mọi người bắt đầu đua nhau đoán xem người con

trai luôn yêu thầm tôi là ai. Đám con trai bắt đầu công kích lẫn

nhau, thoái thác cho nhau.

Chỉ có Leo đứng khoanh tay, nhìn tôi đầy mờ ám. Cặp đồng tử xanh

của anh ấy cứ như xuyên thẳng vào nơi sâu thẳm nhất trong tâm hồn

tôi, khiến nó rung lên mãnh liệt...

Duyệt Duyệt đẩy tôi một cái: “Thật chẳng ra sao cả! Lạc Lạc! Yêu

rồi không nói cho tớ biết! Nói nhanh, cậu chắc chắn biết nó là ai

rồi!”.

Thấy cậu bé đưa hoa ngây ngây ngô ngô chuẩn bị ra về, Duyệt Duyệt

túm cậu ta lại: “ Em bé, nói cho chị biết, ai đã đến cửa hàng đặt

hoa?”.

Cậu bé ấp úng nói rằng, đó là một anh có dáng người cao cao, rất

đẹp trai.

Duyệt Duyệt quả là tinh quái, cô ấy lập tức chỉ vào đám con trai

đang có mặt trong phòng.

“Em thử nhìn xem người đó có mặt ở đây không.”

Cậu bé nhìn quanh phòng một lượt khe khẽ gật đầu.

Vậy là mọi người lại một phen náo loạn, yêu cầu cậu bé chỉ rõ xem

đó là ai.

Cậu bé nhìn về phía tôi, khe khẽ nói: “Anh ấy dặn không cho phép em

được tiết lộ”.

Tôi đứng ra giải vây cho cậu bé, nói cho mọi người đừng làm khó

cậu, để cho cậu bé đi về. Nhân lúc mọi người không để ý, tôi kéo

Alawn vào một góc, hỏi cậu ấy: “Tham mưu của tớ, cậu thử nói xem,

dùng trí thông minh và tài phán đoán của cậu, bó hoa này là do ai

tặng nhỉ.”

Alawn sững người lại, nói cậu ấy không biết.

“Tớ cảm thấy … có thể là… là Leo.” Tôi ngượng ngùng vặn vẹo đầu

ngón tay, nhớ đến dòng ký tên đó, trong lòng vừa vui sướng vừa lo

sợ.

“Tại sao?”. Alawn hỏi.

“Dựa vào dòng ký tên ấy, một chàng trai luôn thầm yêu tớ, là đàn

ông mà, ngoài Leo ra, đám con nít các cậu có ai xứng được họi là

đàn ông lhông?” Tôi đã sớm phân tích một cách rất rạch ròi.

“Lạc đại ngốc, chúng tớ đều được coi là đàn ông rồi!” Alawn không

chịu nổi liền hét toáng lên.

“Dù soa tớ vẫn đoán chắc chắn là Leo! Không thể sai được!”

“Tại sao?”

“Trực giác của con gái!”

Suốt buổi tối, Duyệt Duyệt đều dò đoán xem ai là người đã tặng tôi

hoa hồng. Sau khi nghe kể về một tình ngắn ngủi của tôi hồi cấp ba,

cậu ấy quả quyết chính là An Lương. Tôi nhìn về phía An Lương cậu

ấy đang anh bánh ga tô. An Lương ngồi ngay ngắn trên so pha, nhâm

nhi từng ngụm rượu vang nhỏ, dùng dĩa chậm rãi nếm bánh sinh nhật.

Điệu bộ giống như quý tộc nước Anh ở thế kỷ Mười tám. Thật không

thể hiểu nổi, tại sao một chàng trai nho nhã như An Lương lại có

thể kết bạn và hòa hợp với tên tiểu tử bất trị Alawn được nhỉ. Nghe

nói, An Lương và người bạn gái đã chia tay với người bạn gái là dân

xã hội đen của cậu ấy rồi.

“Không thể là cậu ấy được.” Tôi nói.

Duyệt Duyệt hỏi nguyên nhân, tôi lại không thể nói ra được, cố tỏ

làm ra vẻ thần bí, nói trực giác của con gái, sau đó giả vờ khiêm

tốn, nói rằng chắc đây là trò đùa ác ý của ai đó, cố ý trêu trọc

tôi thôi.

Thực ra, trong lòng tôi đã có câu trả lời, chỉ có điều muốn chờ đợi

và khát vọng nó được chứng thực mà thôi. An Lương tiến lại gần,

ngồi xuống bên cạnh giải vây cho tôi: “Đừng làm khó cho Lạc Lạc Tô

nữa, tớ rất hiểu cậu ấu, cậu ấy nói không biết, vậy chắc là không

biết rồi.” Tôi cảm kích nhìn An Lương nói cảm ơn cậu ấy.

“Cậu đừng nói cảm ơn tớ, thực ra, tớ luôn cảm thấy hổ thẹn với

cậu…” An Lương nói, “Tớ luôn muốn nói một câu xin lỗi với cậu nhưng

không có cơ hội. Alawn đã không cho tớ tiếp cận cậu dù chỉ là mon

men đến gần lớp cậu. Tớ biết, thành tích học tập của cậu vốn rất

tốt, thất bại trong kỳ thi đại học có thể cũng liên quan đến tớ…”

Nói đến đó, nụ cười trên môi cậu ấy vụt tắt, nghiêm túc nói: “Lạc

Lạc Tô, xin lỗi cậu”.

Thực ra, tôi đã không còn muốn tra cứu nữa. Từ nhỏ tới lớn, Alawn

đã bày trò trêu chọc tôi quá nhiều rồi, nào là bắt sâu róm thả vào

trong hộp bút của tôi, cởi quần ngay trước mặt tôi để làm cho tôi

sợ… Vì vậy, tôi đã quá hiểu tâm địa đem tối của bọn con trai, chỉ

là do tinh nghịch, không liên quan gì tới vấn đề đạo đức cả. Nhưng

lời xin lỗi thành khẩn đó, đôi mắt chứa đầy hối hận của An Lương

đang khát khao nhận được sự tha thứ, khoan dung… Điều đó khiến

những khúc mắc trong lòng tôi sau khi tan biến đã hoàn toàn nhường

chỗ cho niềm cảm kích vô cùng.

“Cậu có tha thứ cho tớ không?” An Lương hỏi.

“Tớ đã không còn giận cậu từ lâu rồi.” Tôi cười.

“Cậu quả là đại lượng đúng như lời Alawn nói.” An Lương thở phào

một tiếng, đôi mắt sáng bừng như trăng non mới nhú.

“Alawn khen tớ là đại lượng à? Cậu ấy có nói với Leo rằng, tớ là

mãnh hổ hạ sơn đấy.” Tôi mím môi lại, liền nhìn thấy Alawn đang cầm

một chiếc bánh ga tô, chạy đuổi theo Duyệt Duyệt quanh phòng, khắp

đầu tóc người ngợm bọn họ toàn là kem sữa. Chỉ một lát sau, tiếng

hét của Duyệt Duyệt đã từ trạng thái hăng hái chuyển sang thê thảm

rồi…

“Lạc Lạc Tô, mái tóc ngắn rất hợp với cậu.” An Lương lại nói tiếp,

đôi mắt lá răm nhỏ, dài đầy khả năng sát thương.

“Hả? Ờ ờ…” Tôi ít có cơ hội tiếp xúc với những lời khen trực tiếp,

vì vậy khi được khen sẽ cảm thấy thấy đầu óc rối tinh, huống hồ lại

là nhận được lời khen từ đối tượng của mối tình đầu, tâm hồn lập

tức mơ màng bay bổng biết mình đang ở đâu nữa.

“Cậu gầy đi có phải liên quan tới câu nói của tớ ngày đó không?” An

Lương lại hỏi tôi một cách thẳng thắn như vậy, nụ cười của cậu ấy

đầy thiện ý.

“Ha ha, có đấy…” Tôi cũng không dấu giếm.

“Thực ra, việc tớ và bạn gái cũ chia tay nhau, ít nhiều cũng liên

quan tới cậu.” An Lương nói.

“Hả?” Điều này là điều tôi không ngờ tới nhất. Tôi ngạc nhiên nhìn

cậu ấy, “Tại sao?”.

An Lương chỉ cười mà không trả lời, đưa cho tôi một chai nước

chanh: “Cái này, tớ tiện thể mua trên đường, tớ vẫn nhớ cậu thích

uống loại này mà”.

Tôi nhận chai nươc, nói cảm ơn. Cậu ấy dịu dàng nhìn tôi cười.

Chuyện cũ càng giống như dòng suốt trên vách đá, tha thiết tuôn

chảy. Mặc dù mới chỉ qua nửa năm nhưng nay nhớ lại vẫn giống như đã

cách hàng thế kỷ. Hồi đó còn trẻ con hơn bây giờ. Mùa xuân năm lớp

mười hai đó, trên sân vận động, phong thái tuấn tú, hiên ngang,

mạnh mẽ của cậu ấy, vẻ ngang ngược khi cở áo khoác ra lệnh cho tôi

giữ hộ, sự ân cần, dịu dàng khi mời tôi uống nước chanh... còn túi

bỏng ngô thơm lừng ngọt ngào lúc cùng nhau xem phim, còn có… còn có

nụ hôn suýt nữa thì trở thành hiện thực…

Tôi nhìn đôi môi của An Lương, đó hồng ươn ướt. Trước cái nhìn chăm

chú của cậu ấy, tôi bỗng cảm thấy căng thẳng. Đang bẽn lẽn ngồi

nghịch móng tay, một miếng bánh ga tô bay tơi và “ bốp” phủ đầu

khuôn mặt khôi ngô của An Lương. Ngay sau đó là tiếng hét điếc tai

của Alawn: “Để tớ dạy cậu tán gái!”.

Tôi chỉ vào bộ dạng của An Lương, cười đến nghiên ngả hết cả người,

bỗng nhiên mắt mũi tối sầm lại, hóa ra Duyệt Duyệt đã úp cả một đĩa

bánh ga tô lên mặt tôi. Bên tai còn vang lên giọng hét lanh lảnh

của Duyệt Duyệt: “ Để tớ dạy cậu đi tán trai!”.

Tôi bất dắc dĩ đưa mắt ra hiệu cho An Lương túm lấy miếng bánh trên

bàn, bắt đầu phản kích. Đám người trong phòng bắt đầu trở thành một

trận hỗn độn không khí náo nhiệt bắt đầu đạt tới cao trào.

Nhìn bề ngoài, Duyệt Duyệt có vẻ nhẹ nhàng thanh tú nhưng thực chất

lại rất tinh nghịch. Chỉ cần cho cô ấy một khoảng không gian, cô ấy

lập tức có thể biến thành một chú ngựa hoang. Tôi vô cùng ngưỡng mộ

cách sống ngày nào cũng hăng hái, hồ hởi khoáng đạt như thể đang

sống trong ngày tận thế của cô ấy, rồi thầm than thở sao bản thân

không làm được như vậy.

Sắp đến mười hai giờ, một số người ra về, một số người say khướt,

đám còn lại cũng đầu đã ngà ngà say, thần chí không còn tỉnh táo

nữa rồi. Mơ màng thì thầm ba năm cấp ba năm cấp ba về trước “Tôi

thích cô ấy, cô ấy thích cậu ấy…”

Màn đêm ngoài cửa sổ đen sẫm, sao đêm thưa thớt. Mẹ đã sang gọi tôi

mấy lần, thấy tôi ngoan cố không chịu về nhà ngủ, bà ca cẩm vài câu

“Đều đã lớn hết rồi mà còn nghịch như con nít” rồi cũng phải cũng

phải chiều theo tôi.

Qua mười hai giờ, tôi đã thành người lớn rồi. Mặc dù tôi sớm đã

không coi mình là một đứa trẻ, nhưng khi thật sự bước vào thế giới

của người lớn, trong lòng vẫn cảm thấy đôi chút lo lắng không yên.

Tự cảm thấy rằng mình sẽ không thể vô tư cười đùa, không biết trời

cao đất dày là gì như hồi trẻ con, cũng không thể tùy tiện nói ra

những lời thiếu suy nghĩ nữa.

Trong cái đêm ca vũ thanh bình này, tôi thậm chí bắt đầu suy nghĩ,

nghĩ đến một vài vấn đề sâu sắc hơi. Màn đêm trước mắt tối đen như

vậy, còn con đường của tôi ở đâu. Lý tưởng, mới hôm qua ngẩng đầu

lên còn nhìn thấy, thời khắc mười tám tuổi trôi qua, dường như lại

trở nên xa xăm vô tận rồi

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Có Duyên Nhất Định Sẽ Có Phận
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...