Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Có Duyên Nhất Định Sẽ Có Phận

Chương 17

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Không biết ai đã nói rằng, trong núi sâu rừng già này vẫn còn có

gấu. Một bạn gái trước đây thành tích học tập rất kém nhưng lớn lên

lại vô cùng xinh đẹp cao giọng hét lên, kéo theo sau là những tiếng

kêu hoảng hốt của đám con gái. Dù rằng mọi người đều không tin vào

cái thông tin rằng những ngọn núi ngoại thành này vẫn còn có gấu

hoang sinh sống, nhưng vẫn bị bầu không khí kì dị này khiến nảy

sinh lo âu sợ hãi. Các bạn nam bắt đầu thể hiện vẻ dũng cảm của họ,

thi nhau vỗ về động viên bạn gái đi bên cạnh. Vài năm trôi qua, bọn

họ đều đã rũ bỏ hẳn vẻ trẻ con, đã cao lớn đến độ có đủ sức mạnh để

bảo vệ những bạn gái yếu ớt bên cạnh. Một bạn nam còn dùng cây gậy

gỗ, vừa đánh vài cái vào đám cỏ ở dưới chân, vừa nói: "Gấu thì

không có nhưng rắn chắc chắn là có." Cả nhóm lại được một phen

hoảng loạn.

Alawn dùng tay vỗ vỗ vào lưng một bạn gái đi bên cạnh cậu ấy, nói:

"Đừng sợ, có tớ đây." Cô bạn đó lập tức nép sát vào người

Alawn.

Thời học sinh, sức hấp dẫn của Alawn với các bạn gái luôn không

thua kém gì An Lương. Cậu ấy, gia cảnh giàu có, ngoại hình lại đẹp

trai, học lực cũng tốt, chỉ có mỗi một trở ngại là sự tồn tại của

tôi, vì vậy các cô gái đó nhiều lắm cũng chỉ dám thổ lộ nỗi lòng

trong cuốn nhật ký, không dám khinh suất bày tỏ. Bây giờ, tôi đã ở

bên An Lương rồi, vị trí đang bỏ trống bên cạnh Alawn quả là hấp

dẫn biết bao. Alawn quả nhiên đã biết cách đối xử dịu dàng với

những người con gái khác, cậu ấy cùng một lúc mang hộ cả ba chiếc

ba lô cho ba cô bạn gái.

Nhớ lại trước đây, hàng ngày sau khi tan học, Alawn đều mang cặp

sách cho tôi, lại thấy nó mơ hồ không chân thực đến nỗi dường như

đó chỉ là một giấc mơ chủ quan, một giấc mơ đẹp. Trong giấc mơ,

trên vai cậu ấy chỉ có duy nhất một chiếc cặp sách của tôi.

An Lương đột nhiên hỏi tôi: "Mệt chưa?" Sau đó, không đợi tôi kịp

trả lời, giật lấy túi xách trong tay tôi.

Vừa hay, Alawn nhìn thấy cảnh tượng ấy. Lúc bấy giờ là khoảng mười

giờ sáng. Mặt trời cuối cùng cũng xuyên thủng tầng mây, ánh nắng

vàng hoe tới tấp chiếu xuống lớp sương mù mỏng manh, đổ dồn vào

trong khu rừng rậm, giống như một cõi mơ, là nơi ở của hoàng tử và

công chúa trong những câu chuyện cổ tích. Ánh mắt đảo nhanh đó của

Alawn, tôi đã quá quên thuộc, lộ rõ máu ghen không thể che giấu của

chủ nhân. Alawn thậm chí còn dùng chân hằn học dẫm nát một cây nấm

dại mới nhú. Chút phẫn nộ mới xuất hiện đó của Alawn khi thấy người

khác tiếp cận tôi đã giúp tôi cuối cùng tìm lại được một chút hình

bóng của Alawn hồi nhỏ.

Đó Đều Alawn, anh vẫn còn để ý tới em, có đúng không?

Đôi khi, có một vài chú thỏ hoang nhảy qua, An Lương thường kéo tay

tôi, chỉ cho tôi xem. Sau đó tôi quay đầu lại nhìn Alawn, chắc chắn

có thể nhìn thấy cậu ấy vừa quay mặt đi.

Cậu ấy vẫn không nói với tôi một lời nào.

Đến lưng chừng núi, chúng tôi nghỉ ngơi ăn trưa bên một dòng suối

nhỏ.

Xung quanh Alawn luôn có vài cô bạn gái túc trực, ngay cả thầy giáo

cũng bị cậu ấy lôi cuốn theo. Mọi người ai nấy đều hứng khởi nghe

Alawn kể chuyện về trường Đại học B. Cậu ấy nhắc tới cô bạn gái của

mình, họ quen nhau ở trường Đại học B, nói rằng cô ấy rất hiền hậu,

rất thuần khiết. Một bạn nam cởi mở hỏi rằng, cô ấy có phải là

trinh nữ không. Alawn trả lời bằng một giọng rất to rằng điều đó là

đương nhiên. Đám con trai liền nhao nhao lên, đám con gái còn ngại

vì có mặt của thầy giáo ở đó, im lặng e thẹn. Tôi biết, cậu ấy nói

là để cho tôi nghe. Bởi vì tôi là một cô gái không biết xấu hổ,

mười tám tuổi đã ra ngoài thuê khách sạn nghỉ qua đêm cùng đàn ông.

Mà đó lại là điều Alawn không thể nào chấp nhận được.

Chạm đến những chuyện đau lòng, tôi thấy có phần khó chịu. Tôi đứng

dậy, muốn đi dạo loanh quanh một mình. An Lương đang ngồi nói

chuyện với mấy cậu bạn trai, thấy tôi đứng lên, liền chạy theo tôi.

Tôi nói, để mình tôi đi loanh quanh một lát.

An Lương vốn không cảm thấy yên tâm, nhưng biết tính cách của tôi,

đành phải gật đầu, dặn dò tôi đừng đi xa quá.

Tôi chỉ là muốn đi xa bọn họ một chút. Giây phút ấy, tôi muốn rời

xa tất cả mọi người.

Tôi mơ hồ suy nghĩ về một vài sự việc, những việc trước đây tôi rất

sợ phải nhớ đến nhưng chúng lại chợt hiện về trong đầu. Tôi càng đi

càng xa, đợi đến khi tôi bình tâm trở lại, xung quanh đã không còn

nghe thấy tiếng của bọn họ nữa rồi.

Chọn cho mình một thảm cỏ, tôi lặng lẽ ngồi xuống. Trên đầu là tầng

tầng lớp lớp lá xanh lá vàng, giữa tán lá còn có một khoảng trời

xanh nho nhỏ. Một chú chim lạ lảnh lót hót tiếng ngắn tiếng dài.

Bên cạnh tôi có một bụi hoa, những bông hoa có nhụy màu tím nhạt,

nở giữa đống lá rụng lả lơi. Tiếng suối chảy trong trẻo mà sinh

động, dường như đang ca hát xung quanh người tôi. Tôi nhắm mắt lại,

cầu mong cảnh tưởng tươi đẹp nguyên thủy nhất này có thể giúp linh

hồn đang xáo trộn của mình được tĩnh lặng lại. Nhưng vẫn không

được, cho dù tôi có nỗ lực đến mấy, trước mắt tôi, trong đầu tôi,

nơi đâu cũng đầy ắp hình bóng của cậu ấy.

Đồ Đểu Alawn! Những lỗi lầm của cậu ấy đối với tôi, tôi đều đã bỏ

qua hết, chỉ còn nhớ những điều tốt đẹp của cậu ấy. Vẻ mặt hớn hở

của cậu ấy khi đeo hộ cặp sách cho tôi rồi đi giật lùi trên đường,

mỗi lần thấy bạn trai khác nói chuyện với tôi, cậu ấy đều ngay lập

tức có những hành động ghen tức... Trước đây, cậu ấy đối với tôi

càng tốt, thì hôm nay, những từ "bạn gái tớ" thốt ra từ miệng cậu

ấy lại càng giày xéo trái tim tôi.

Không kìm nén được, tôi lặng lẽ rơi vài giọt nước mắt ở nơi không

có bất kì ai bên cạnh này. Sợ người khác nhìn thấy, tôi vội lau khô

nước mắt.

Không biết từ bao giờ, tôi đã quen với việc không khóc trước mặt

người khác rồi.

Khi chuẩn bị đứng lên để trở về nơi tập kết, tôi bỗng cảm thấy có

cái gì đó chuyển động ở vùng eo của mình. Tôi kinh hãi ngồi bật

dậy, nhưng không ngờ bàn tay lại chống phải một vật gì đó tròn tròn

cưng cứng lành lạnh, nhìn kỹ lại, tôi sợ đến dựng đứng cả tóc gáy,

là một con rắn! Cả người nó màu đen tuyền, làn da trơn bóng, đang

ngẩng cao đầu, lè lè cái lưỡi đỏ lòm.

Tôi sợ đến nỗi toàn thân tê dại, cao giọng hét toáng lên "A!!!" một

tiếng, cũng quên mất cả việc phải bỏ chạy, chân tay mềm nhũn, không

sao nhúc nhích được.

Ba hồn bảy vía của tôi đã sớm bay lên mây hết cả rồi, cứ trợn tròn

mắt nhìn con rắn lao thẳng vào đùi tôi, đau nhói một cái như bị

điện giật, thấy tôi vẫn không chút động đây, nó bèn trườn vào trong

bụi cỏ rậm rạp.

Tôi sợ đến nỗi sắp ngất lịm đi, cũng chính lúc đó, nghe thấy một

giọng nói quen thuộc, là Alawn. Cậu ấy chạy đến bên tôi, ôm choàng

lấy tôi hét lên: "Phù thủy Gà Mên, cậu sao thế!", khuôn mặt lộ rõ

vẻ lo lắng tột độ.

Toàn thân tôi run rẩy, chỉ cảm thấy tim đập thình thịch, chỉ vào

chỗ tê đau nơi bắp đùi nói: "Rắn... rắn...".

Lúc bấy giờ mới phát hiện ra đôi tất chân của tôi đã bị thủng hai

lỗ, có vết máu loang ra. Lúc đó cũng có hai ba bạn học nữa chạy

tới, trong đó có cả An Lương.

"Lạc Lạc! Lạc Lạc!" Cậu ấy chạy nhào tới, mang theo chút hốt hoảng

hiếm thấy, "Cậu sao vậy!" Thấy đôi môi tôi tái xanh, đã không còn

nói được câu gì, cậu ấy quay đầu sang hỏi Alawn, "Cô ấy sao

vậy?".

Alawn không nói gì, thô thiển xé toạc đôi tất của tôi, cúi đầu

xuống dùng miệng ngậm vào vết thương trên đùi tôi để hút máu.

Khi đôi môi của Alawn chạm vào cơ thể, ý thức của tôi mới dần dần

được hồi phục lại. Nhìn mái đầu cậu ấy đang vùi xuống nơi bắp đùi,

một tay cậu ấy nắm chặt lấy bắp chân, trái tim tôi như đang có một

dòng điện khác lạ chạy qua. Bàn tay kia của Alawn đang đỡ phía sau

lưng tôi, mà ở nơi ấy, có khắc tên của cậu ấy.

Cậu ấy vẫn còn quan tâm đến tôi, quả nhiên thế... Có được giây phút

này, tôi chết đi cũng cảm thấy toại nguyện rồi.

Alawn không ngừng hút máu từ vết thương của tôi, nhổ ra đất, nhổ

được ba lần, mỗi lần nhổ ra đều là những giọt máu đỏ rươi. Nhưng

đến lần thứ ba, tôi cảm thấy đau rát, cất tiếng khe khẽ rên

rỉ.

Alawn bỗng ngẩng đầu nhìn tôi, đôi mắt vẫn trong sáng như bốn năm

về trước, đôi mắt chứa sự quan tâm chân thành mà tôi vô cùng thân

thuộc. Tôi thề rằng, cậu ấy chỉ cần nhìn thêm một giây nữa thôi,

tôi sẽ bật khóc nức nở sà vào lòng cậu ấy. Nhưng An Lương bỗng giơ

tay đẩy cậu ấy ra, Alawn ngã ngồi xuống đất. An Lương vội vàng lo

lắng đỡ lấy, hỏi tôi đã có chuyện gì xảy ra.

"Bị rắn cắn, không sao rồi, cũng may không phải rắn độc." Alawn

cuối cùng cũng nén được cơn thịnh nộ, cậu ấy nhường lại chỗ, lặng

lẽ đứng lên. Cậu ấy nhìn tôi bằng một khuôn mặt biểu cảm phức tạp,

lạnh lùng nói, "Chẳng qua cô ấy chỉ bị sợ quá thôi".

Tôi cảm thấy hơi hụt hẫng, tôi đã hy vọng Alawn không buông tôi ra,

giống như lúc trước đây. Nhưng lại bị câu nói cuối cùng của cậu ấy

khiến trái tim đập rộn ràng.

"Không phải rắn độc thì cậu đụng vào cô ấy làm gì!" An Lương bỗng

dưng nói môt cách đầy kích động.

Tôi kinh ngạc quay sang nhìn An Lương, lần đầu tiên tôi thấy chàng

quân tử này có phản ứng mạnh mẽ như vậy. Trước đây, cậu ấy luôn

điềm tĩnh và thong dong mà.

Alawn không ngờ An Lương lại nổi cáu với mình, cậu ấy nắm chặt bàn

tay lại, hạ thấp giọng xuống, nói từng chữ từng chữ một: "Nếu tôi

muốn động đến cô ấy, có cần sử dụng hành vi đê tiện như giả vờ hút

máu độc ra hay không?".

An Lương đứng phắt dậy, hằn học nhìn thẳng vào ALawn, hai người

hùng hổ như sắp đánh nhau nhưng đã được bạn học khác can ngăn kịp

thời. Người bạn đó nói: "Thôi đi, Alawn, đừng tức giận nữa, chẳng

qua An Lương cũng chỉ vì lo cho bạn gái của cậu ấy thôi mà."

Khi tôi đã là bạn gái của An Lương, Alawn đương nhiên cũng chẳng

còn gì để nói nữa. Cậu ấy cúi gằm mặt xuống, quay người bước đi.

Không buồn quay lại nhìn tôi một cái. Mây mù dày đặc trên núi làm

cho bóng dáng Alawn bỗng càng trở nên cô độc mà nặng nề.

Khi An Lương đến đỡ dậy, tôi lạnh lùng đẩy cậu ấy ra, nói mình có

thể tự đi được. Giãy giụa để đứng lên, vừa đứng thẳng dậy, hai chân

tôi lại mềm nhũn ra. Lần đầu tiên, An Lương không hề để ý đến sự

phản kháng của tôi, ôm thốc lấy, dìu tôi đi về phía trước không một

chút do dự. Tôi không kịp phản kháng lại, trong giây phút cơ thể

đang mất thăng bằng đó liền choàng tay ôm lấy cổ An Lương theo phản

xạ có điều kiện, kêu lên một tiếng "A" thất thanh.

Alawn nghe thấy tiếng kêu của tôi, liền quay đầu lại, vừa hay nhìn

thấy cảnh An Lương đang ôm tôi, còn tôi đang níu vào cổ cậu

ấy.

Cậu ấy chằm chằm nhìn tôi, ánh mặt chuyển từ thâm trầm sang lạnh

lùng. Từ lồng ngực đang không ngừng nhô lên hạ xuống của Alawn, tôi

có thể tưởng tượng được cậu ấy đang cố hít thở thật sâu.

Nhưng cậu ấy vẫn không nói gì, sầm mặt lại rồi đi tiếp.

An Lương cương quyết đòi cõng tôi lên núi, tôi nói mình không sao,

có thể tự đi được nhưng cậu ấy nhất định không nghe, dứt khoát xốc

tôi lên lưng.

Đám bạn học, có người nhìn chúng tôi cười nồng nhiệt, có người lại

vô cùng ngưỡng mộ, nói rằng tình cảm của cặp đôi này thật sâu sắc.

An Lương không nói gì, chỉ cõng tôi trên lưng đi về trước, không

chịu tụt lại phía sau một chút nào.

Alawn bắt đầu trở nên trầm ngâm. Có người nói chuyện với cậu ấy,

hét gọi mãi mà cậu ấy vẫn không nghe thấy, bộ dạng như một người

mất hồn. Có người cảm thấy bầu không khí có phần khác lạ, hết nhìn

tôi, lại quay sang nhìn Alawn, uổng công dò đoán xem liệu đây có

phải là mối tình tay ba như lời đồn thổi không. Alawn không đợi

người tò mò kia tìm ra được đáp án, đã lôi điện thoại di động trong

túi ra, gọi cho bạn gái: "Đình Nhi, đã đến rồi à? Em ăn cơm chưa?

Ngoan ngoãn đợi anh nhé, anh sắp tới rồi đây. Ừm... được, anh sẽ

cẩn thận... Ha ha, anh là ai cơ chứ, leo những loại núi kiểu như

thế này đối với anh chỉ là chuyện vặt vãnh!".

Trái tim tôi lại được một phen đau nhói. Sao lại buốt đến thế. Tôi

nằng nặc đòi An Lương thả tôi xuống nhưng cậu ấy vẫn không đồng ý.

Cuối cùng, dường như An Lương đã thấm mệt rồi, mới chịu buông tôi

ra, nhưng lập tức quay sang đỡ tôi, giống như một con thú đang canh

giữ thức ăn, đối với một miếng thịt ngay cạnh miệng, lúc nào cũng

hết sức cẩn trọng, như thể chỉ cần chớp mắt một cái, miếng thịt đó

sẽ bị một con thú dữ khác cướp mất. Thật giống với Alawn hồi

đó.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Có Duyên Nhất Định Sẽ Có Phận
Chương 17

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 17
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...