Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Có Duyên Nhất Định Sẽ Có Phận

Chương 8

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Không có Alawn ở bên cạnh, những chuỗi ngày khô cứng trở nên bức

bối và nuồn tẻ. Nỗi nhớ Alawn căn bản không cần phải cố ý mà nó cứ

tự nhiên ùa tớ, cũng giống như khi Alawn gạt nhẹ những cánh hao quế

trên vai tôi, rơi rơi, rơi rơi. Tôi nhớ cậu ấy, tôi muốn cuối tuần

này sẽ đi Bắc Kinh thăm Alawn. Tôi quyết định trước khi đi sẽ không

nói cho cậu ấy một điều bất ngờ.

Tâm trí tôi bị ý nghxi đó làm cho xốn xang rạo rực không yên. Thức

Sáu, mua được vé tàu, ôm ý chí lang bạt mãnh liệt, cũng với nỗi

kích thích và tâm hồn lãng mạn khi tự đi du lịch, mang theo ba trăm

đồng, tôi bắt đầu xuất phát. Tôi cũng chẳng buồn chú ý một chút xem

thời tiết ở thủ đô bây giờ như thế nào,

Sau khi lên tàu, tôi bắt đầu mơ tưởng cảnh tôi sẽ bất ngờ mơ tưởng

cảnh tôi sẽ bất ngờ xuất hiện trước mặt Alawn, tôi sẽ xuất hiện

trước đám bạn học của Alawn với hình ảnh đẹp nhất, cách cư xử tốt

nhất của một cô gái phương Nam để cậu ấy có dịp lên mặt, để cậu ấy

có dịp tự hào về tôi! Để cậu ấy phải nhìn nhận, đối xử với tôi bằng

con mắt khác!

Nghĩ đến những điều đó, chân tay tôi bắt đầu khua khoắng loạn xạ,

máu nóng chảy rần rật.

Trời đã bắt đầu vào đông rồi. Ở nhà, với nhiệt độ hơn mười độ, chỉ

cần mặc một áo phông bên trong và một áo khoác ngoài là đủ ấm rồi.

Nghe tiếng chạy xình xịch ồn ào của tàu hảo, nhìn màn đêm đang dần

khô héo ngoài cửa sổ, bên cạnh vùng núi non nhấp nhô phía xa xa,

khi trái tim đang kích động đã dần chuyển sang trạng thái bình tĩnh

đã có ngay một cảm giác cô đơn khi lần đầu tiên đi xa một

mình.

Mười một giờ đêm, Alawn gọi điện tới một cách rất đúng giờ. Tôi sợ

nghe những tiếng động lạ, liền tắt đi không nghe. Ai ngờ cậu ấy

không nản chí, lại gọi tiếp. Sau đó, tôi phải giả giọng của mẹ tôi,

nhắn tin cho Alawn: “Alawn phải không, cô đây. Lạc Lạc đã ngủ rồi,

có việc gì mai gọi lại nhé”.

Tên tiểu tử đó quả nhiên đã bị mắc lừa, yên lặng không gọi

nữa.

Ngày hôm sau, đến Bắc Kinh. Vừa xuống tàu rôi đã tối tăm mặc mũi:

âm năm độ C.

Ánh nắng thì tràn trề, chiều rọi lên mặt tôi, hoàn toàn trái ngược

với cơn gió phương Bắc lạnh như cắt da cắt thịt đang quất lên người

tôi.

Trên đường đi, hai bên đường vẫn còn chất đầy những đống tuyết lưu

lại từ đêm hôm qua! Cảnh tượng đó khiến một cô bé từ nhỏ lớn lên ở

phương Nam vừa hiếu kỳ vừa lo sợ. Mọi người đi trên phố đều quàng

khăn kín mít, mặc những bộ quần áo lông dày cộm, chỉ để lộ mỗi

khuôn mặt nhỏ xíu và đầu mũi ứng đỏ. Tôi – một người đến từ thành

phố nhỏ của phương Nam, một cư dân nhàn hạ nhỏ nhoi đi lại trên

phố, hoàn cảnh không thể hòa nhập với vẻ vội vàng bận rộn để kiến

thiết tổ quốc của cư dân thú đô được.

Sau mười phút đồng hồm tôi không còn lòng dạ nào để tiếp tục lang

thang trên phố nữa. Tôi lạnh đến nỗi hai hàm răng va vào nhau lập

cập. Khó khăn lắm mới vẫy được một chiếc taxi đi đến trường của

Alawn.

Đến trường đại học B, tôi mới biết rằng hiện thực và tưởng tượng

khác xa nhau tới mười vạn tám ngàn dặm.

Đại học B này cũng to quá đáng rồi. Chỉ riêng việc hỏi đường cũng

phải mất cả nửa ngày. Tôi bắt đầu cảm thấy căm ghét cái nơi đã

khiến cho tôi lạnh cóng tới nỗi đầu nặng chân nhẹ nàu. Dù có đẹp

đến mấy cũng không có được sự tán dương của tôi nữa. Khó khăn lắm

tôi mới tìm ra được tòa nhà của khoa công trình Sinh vật, nơi Alawn

đang theo học. Tìm đến nơi tôi mới chợt nhớ ra, trường đại học rốt

cuộc không phải là trường tiểu học, không thể đều ngoan ngõa ngồi

yên trên giảng đường chờ tôi đến tìm. Không những thế, hôm nay lại

là thứ Sáu, ai còn ở lại giảng đường nữa. Tôi bắt đầu cảm thấy ân

hận vì hành trình vượt dặm tìm người thân của mình, bắt đầu nhớ

nhà, bắt đầu nhớ tới cái ấm áp ẩm ướt của phương Nam.

Bạn đang đọc truyện tại kenhtruyen.wap.sh

Tôi ngồi trên bậc thềm của tòa nhà giảng đường chính, vừa đói vừa

rét, rút điện thoại ra gọi chó Alawn trong tâm trạng không còn biết

bấu víu vào đâu. Tôi thề độc rằng nếu bây giờ, Alawn mà không nghe

máy của tôi thì tôi sẽ lột dao cậu ấy.

Cậu ấy bắt máy gần như ngay từ hồi chuông đầu tiên: “Oa, phù thủy

Gà Mên, hôm nay cậu hào phóng thật đấy, lại còn chủ động gọi điện

thoại chơ tớ!”.

Tôi thều thào nói, tớ không còn sức để phí lời với cậu nữa rồi, mau

đến cứu tớ. Tớ sắp chết cóng rồi.

Alawn cũng chẳng hỏi tôi tại sao lại bị lạnh cóng, tôi đang ở đâu,

cậu ấy chỉ lập tức ngắt lời tôi, “Tớ sẽ đi mua vé máy bay

ngay”.

Tôi dở khóc dở cười, dùng chút hơi tàn còn lại hét lên: “Mua cái

đầu cậu ấy! Tớ đang ở trường của cậu!”.

Ban đầu, tên đáng ghét đó còn không tin, sau khi tôi miêu tả kiến

trúc các toàn nhà xung quanh, cậu ấy xúc động đến nỗi âm điệu giọng

nói cũng biến đổi: “Cậu ngồi yên đấy, đừng động đậy, năm phút nữa

tớ đến, không được đi lung tung nhé!”.

Tôi đang muốn khóc thét lên rằng phải đợi những năm phút nữa thì

tôi sẽ sớm chết cóng ở đây rồi, điện thoại phía bên kia đã ngắt tín

hiệu.

Sau năm phút, cái đồ đáng ghét Alawn đã đứng trước mặt tôi, nhễ

nhại mồ hôi nhìn tôi đang co ro vì lạnh.

Alawn sau này nói, cậu ấy mãi mãi không thể nào quên được cảnh

tượng ngày hôm đó, tôi ngồi trước tòa nhà giảng đường, cuộn tròn

thành một khối, mái tóc rối lòa xòa, từ xa đã nhìn thấy tôi đang

run cầm cập. Alawn nói, đó là giây phút cảm động nhất trong cuộc

đời cậu ấy, bởi vì cậu ấy không thể nào tưởng tượng được rằng một

người ngốc nghếch và lười nhác như tôi lại có thể một mình ngồi tài

hỏa trong suốt một ngày một đên, chỉ đến thăm cậu ấy.

Thực ra, đơn giản là tôi nhớ cậu ấy, nghĩ một cách vô tư, đơn thuần

là muốn đùa cậu ấy. Hành động khác thường đó của bản thân chẳng hề

khiến tôi phải suy nghĩ kỹ càng gì cả.

Alawn lập tức cởi áo khoác ra, khoác lên người tôi. Tức giận hét

lên: “Sao cậu mặc ít áo như vậy. Tại sao không đi tìm chỗ nào đó

kín gió để ngồi!”.

Tôi vất vả vượt qua nghìn sông vạn suốt, trăm khó vạn nguy để đếm

thăm cậu ấy, cậu ấy còn nổi giận với tôi, vậy là nước mắt hễ chảy

ra là có thể đóng băng ngay được.

Nhưng ngay giây sao đó, Alawn đã ôm chặt tôi vào lòng, có mùi

hương, và hơi ấm từ áo khoác của cậu ấy, tôi cảm thấy ấm lên, dần

dần không còn run bần bật nữa. Đám sinh viên đi qua đi lại bắt đầu

nhìn chúng tôi bằng ánh mắt lấy làm lạ. Tôi bắt đầu cảm thấy xấu

hổ.

Alawn hỏi tôi: “Sao không gọi điện thoại để tớ đi đón cậu?”.

“Người ta muốn cho cậu một điều bất ngờ mà.” Tôi lại bắt đầu cảm

thấy ấm ức.

Bấy giờ mới phát hiện ta, sau lưng Alawn còn có thêm hai nam sinh

nữ. Hai cậu bạn đang đứng nhìn chúng tôi cười nồng hậu. Thấy tôi

nhìn, bọn họ liền họi tôi là chị dâu, nói rằng chị dâu ơi, hai

người làm người khác quá cảm động rồi.

Mặt tôi đỏ hổng lên, cũng không dám hấp tấp trước mặt người lạ.

Alawn lại không nói gì, vui mừng hớn hở giữ chặt tôi trong lòng,

tâm trạng vui sướng không thể giấu đi đâu được. Sau đó, cậu ấy đưa

tôi đi ăn cơm.

Tôi và Alawn đi phía trước, hai cậu bạn cùng phòng thích xem trò

vui của Alawn đi theo phía sau thì thâmd bình phẩm không ngớt, thi

thoảng lại vang lên tiếng cười.

Tôi chảy nước mũi, cóng đến nỗi mặt mũi đỏ lựng, mái tóc bị gió

thổi tung, rối mùa tổ chim, toàn thân đầy bụi đất, lôi thôi lếch

thếch. Tôi khe khẽ hỏi Alawn: “Tớ còn giống một cô gái lung linh

xinh đẹp đến từ phương Nam nữa không? Tớ không làm cậu bị mất mặt

đấy chứ?”

Alawn không trả lời, nắm chặt lấy tay tôi, liên tục xoa bóp để giúo

tiiu ấn lên. Cậu ấy bọc tôi trong lớp áo khoác dày. Tôi tưởng tượng

ra hình ảnh của chúng tôi. Nếu nhìn từ xa phía sau lưng, chắc chắn

sẽ giống một người cao cao to béo, chậm rãi lắc lư đi trong ánh

nắng chói chang và trong suốt trên sân trường đại học B.

Alawn mời tôi ăn món tái dê. Tiệm ăn cách Đại học B không xa

lắm.

Liên tục có bạn học của Alawn, nam có, nữ có, giả vờ đi ngang qua,

thực chất là muốn tận mắt nhìn thấy phù thủy Gà Mên trong truyền

thuyết của Alawn. Đoàn người qua lại xem mặt tôi nườm nượp không

ngớt, cứ như đi xem khi trong vườn bách thú vậy. Hóa ra, cuộc sống

ở Đại học B cũng không rực rỡ phong phú như trong tưởng tượng, chỉ

một người bên ngoài mới đến dọa họ đến nỗi chân tay cuống quýt cả

lên.

Đám chiếm hữu của Alawn nói với tôi: “Alawn rất nổi tiếng trong

trường, các cô gái theo đuổi cậu ấy nhiều vô kể, nhưng cậu ấy nhất

định không chịu nhận bạn gái, lòng dạ kiên định như cao tăng nhập

thiền. Nhưng bọn tớ đều biết cậu, thường xuyên nghe Alawn nhắc đến

cậu, nói rằng cậu là một cô gái nhỏ rất đáng yêu, chúng tớ đã

ngưỡng mộ cậu từ lâu, hôm nay coi như là đã được gặp người thật

rồi”.

Lại khiến tôi ngớ đến một câu thoại: chị chỉ là một truyền

thuyết.

Vậy là tôi liền cuối đầu cười hì hì.

Alawn cho rằng tôi đang cười nhạo cậu ấy, đỏ mặt đánh mạnh vạo cậu

bạn vừa nói, nói rằng cậu luyên thuyên nhiều rồi đấy!

Có Alawn ở bên, tôi cũng không giữ kẽ, thêm vào đó tôi đang rất đói

nên ăn ngấu ăn nghiến một bàn đầy thức ăn. Sau đó, đám bạn tới xem

cuộc vui của Alawn liền nhìn thấy một cô gái úp mặt xuống đĩa thức

ăn mà ngấu nghiến, chốc chốc chỉ vào quyển thực đơn khua mây múa

tay nói “gọi món này, gọi món này”. Không còn hình tượng hì mà giữ

nữa. Alawn lại không hề để ý, liên tục tiếp thức ăn cho tôi, nói ăn

thêm một chút, ăn thêm một chút, sau đó cười hì hì ngồi nhìn tôi

ăn, khuôn mặt tràn ngập niềm vui sướng.

Buổi chiều, Alawn giúp tôi đặt một phòng ở khách sạn, đặt luôn cả

vé máy bay về ngày hôm sau. Đó cũng chính là nguyên nhân tại sao

tôi chỉ có ba trăm đồng mà dám đi một mình đi lên phương Bắc.

Buổi tối, ăn cơm xong, chúng tôi đi đến quán Karaoke chơi đến mười

giờ. Ký túc sắp đóng cửa, tôi giục cậu ấy mau về trường, nói tôi có

thể tự về khách sạn được.

Đám bạn thích xem trò vui đi theo sau lưng chúng tôi đã lục tục kéo

nhau về trường, chỉ còn lại mình Alawn, bám riết lấy tôi không chịu

quay về.

Cậu ấy đột nhiên hỏi tôi, nói phù thủy Gà Mên, tớ mời cậu đi ăn vịt

quay, tớ biết một cửa hàng vịt quay cực kỳ ngon! Cậu có dám uống

bai trong mùa đông không.

Tôi là người không chịu nổi sự công kích của người khác, lập tức

quên ngay việc quyết tâm phải giục Alawn quay về trường, hào hứng

đồng ý luôn. Alawn lại lắc đầu, đau khổ nói, phụ nữ tham ăn quả

nhiên dễ vị đàn ông lừa đi mất.

Chúng tôi đuổi đuổi đánh đánh trên đường phố vắng vẻ. Cơn gió đêm

mang theo những bông hoa tuyết, tung bay tung bay, tăng thêm chút

lãng mạn và phong tình của phương Bắc cho đêm đen.Tôi rất hiếm khi

nhìn thấy tuyết, vô cũng hưng phấn, cao giọng hét lên, chạy qua

chạy lại. Tôi mặc áo khoác của Alawn, quàng chiếc khăn trắng của

Alawn, cảm thấy ấm áp mà vừa ý. Alawn mặc áo nỉ dày, cậu ấy nói

không lạnh. Áo nỉ đó vốn là cặp áo tình nhân, năm ngoái Alawn tặng

tôi. Cậu ấy một chiếc, tôi một chiếc. Áo của cậu ấy to hơn một số,

bên ngoài áo có dòng chữ “Tôi chỉ rửa bát, không ăn cơm” áo của tôi

cỡ nhỏ hơn, trên áo có dòng chữ “Tôi chỉ ăn cơm, không rửa

bát”.

Tôi ngân nga câu đồng dao, cậu ấy khe khẽ phụ họa theo. Vô cùng ăn

ý. Tuyết rơi xuống tóc cậu ấy, người cậu ấy, lông mi cậu ấy nhưng

đều nhanh chóng tan ngay. Tôi nhón chân phủi tuyết giúp cậu ấy,

Alawn cười nói: “Cậu quả nhiên càng lớn càng lùn”.

Sau đó, một cậu nói đột nhiêu thốt ra từ miệng tôi, tôi nói: “Tớ

rất vui! Chúng ta không hôn nhau, cậu cần gì lo tớ lùn hay không

lùn.”Lời nói vừa ra khỏi miệng chợt gặp phải ánh mắt khác lạ của

Alawn đang chăm chú nhìn tôi.

Tôi cũng cảm thấy có chút thẹn thùng.

Hồi học cấp ba, chúng tôi có thể vô tư nói đùa kiểu như vậy, cũng

chẳng hề cảm thấy có chút gì bối rối.

Nhưng giờ đây, tại con phố mang đầy nét văn hiến, trên từng ngõ

ngách, trong đêm khuya với những bông tuyết trắng xóa lả tả bay,

trên ngả đường ngay cả đèn điện cũng khiến người ta cảm thấy lạ lẫm

và thê mỹ của nơi này, tại sao câu nói đùa đó lại khiến tôi nhìn

thấy ánh mắt phức tạp của cậu ấy. Tại sao ngay bản thân tôi cũng

không thể không chế được chú hươu nhỏ đang chạy loạn trong lồng

ngực.

Điều này có thể coi là nỗi phiển não đến cùng sự trưởng thành

không.

Dù rằng tôi bà Alawn, chẳng có câu gì là không nói được. Nhưng sự

thay đổi nhỏ nhoi này lại luôn giữ kín trong lòng, tuyệt đối không

thể tự chuốc lấy xấu hổ mà kể cho cậu ấy nghe được.

Món vịt quay mà Alawn đưa tôi đi ăn, quả là ngon như lời cậu ấy

miêu tả, hương vị độc đáo. Không khô bà cay như ở quê nhà, điều

đáng nói nhất là khi nuốt vào cổ họng còn mang theo chút vị ngòn

ngọt. Không khí giống như một chiếc tủ lạnh khổng lồ, bia cũng

thanh nhạt hơn ở quê nhà rất nhiều. Lạnh giá thấm buốt tim gan. Tôi

thậm chí còn cảm thấy uống loại bia này vào, tửu lượng của tô chắc

chắn sẽ cao hơn. Trong đêm mùa động lạnh giá, cả hàng mỗi lần đem

đồ ăn liền bước nhanh vào phòng hơ lửa giữ ấm.

Hai chúng tôi vừa ăn vừa chuyện phiếm, lời qua tiếng lại cười đùa

không làm mất đi vẻ thanh nhã. Mặc kệ gió trăng, tiếng cười của

chúng tôi truyền đi khắp phố, bay đi rất xa, hòa quyện, vấn vương

cùng những bông hao tuyết trong không trung.

Cuối cùng, chẳng chút nghi vấn gì, tôi lại để Alawn đưa tôi về

khách sạn

Hôm đó tôi ngủ rất sâu, mơ một giấc mơ dài, mơ thấy tôi và Alawn

thành những đứa trẻ con, cùng nhau ngủ trưa trên một chiếc giường,

cậu ấy vòng tay ôm tôi từ phía sau lưng, hồn nhiên không chút ngờ

vực, chũng tôi ngủ rất ngon lành.

Sáng sớm tỉnh dậy mới biết Alawn cũng ở lại trong khách sạn cùng

với tôi,chỉ có điều cậu ấy thuê riêng một phòng khác.

Tôi xoa xoa cái đầu còn đang mơ mơ màng màng, nói với cậu ấy rằng

tối qua tôi mơ thấy cậu ấy ôm tôi ngủ. Alawn trêu cười tôi lại có

thể mơ một giấc mơ xuân rồi. Nhưng đôi môi của Alawn nở một nụ cười

khác lạ, giống như một chú mèo vừa ăn vụng được cá.

Tôi càng nghĩ càng cảm thấy không đúng, bắt đầu nghi ngờ tính chân

thực giấc mơ đêm hôm qua. Tôi hỏi cậu ấy rốt cuộc ngủ ở phòng nào,

cậu ấy liền lập tức giơ tay lên trời thề rằng tuyêth đối không phải

trong phòng của tôi. Sau đó lại lặp lại luận điệu rằng tôi không có

ngực, không có mông, người như cọng giá đỗ, đầu óc như bã đậu phụ,

hẹn hò boeid tôi chỉ tội viêm cột sống cổ một cách không biết nhàm

chán.

Tôi cũng tin luôn. Vừa thầm nghĩ cậu ấy cũng còn có chút phong độ

của một quân tử, không lợi dụng vơ hội để hại người khác. Vừa nghi

ngờ liệu có phải cậu ấy phát dục tương đối muộn, cơ bản là không

hiểu gì về chuyện nam nữ. Tôi nhìn Alawn, khuôn mặt trẻ trung, nụ

cười vô tư, đang vừa xoay lưng lại vừa ngân nga câu hát trong bộ

phim hoạt hình Mạch đâu, “Hãy cho tôi thêm hai lồng bánh bao to

nữa, hãy cho tôi thêm hai lồng bánh bao nữa…”. Tôi nghĩ cậu ấy đúng

là một cậu bé trong sáng mà.

Buổi tối, về đến thành phố quen thuộc, chân tay mới ấm áp trở

lại.

Tối hôm đó, nhận được tin nhắn của Alawn cậu ấy nói: “Cậu, một cô

gái ngốc nghếch, từ nay về sau không được phép qua đêm với đàn ông

ở bên ngoài”.

Tôi trả lời cậu ấy: “Tớ thấy cậu vẫn chưa đủ phát dục, không đáng

coi là nguy hiểm nên mới yên tâm uống rượu qua đêm với cậu

mà”.

Alawn lập tức gọi điện tới, tôi tắt luôn máy, không nghe.

Tôi biết, cậu ấy không thể chịu được khi bị người khác chế giễu vào

lòng tự trọng của một người đàn ông, cậu ấy nhất định gầm rú lên

tức tối.

Vậy là tôi nở nục cười xảo quyệt. Núi cao, hoàng đế ở xa, chị không

nghe điện thoại của em thì em làm gì được chị nào?

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Có Duyên Nhất Định Sẽ Có Phận
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...