Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Có Duyên Nhất Định Sẽ Có Phận

Chương 16

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mùa xuân của năm hai mươi hai tuổi ấy, đã xảy ra không ít

chuyện.

Chuyện thứ nhất, chính là Duyệt Duyệt đã có thai rồi, chàng kỵ sĩ

của cô ấy đã nhân cơ hội đó cầu hôn với Duyệt Duyêt. Duyệt Duyệt

mặc dù không muốn bị trói buộc vào chuyện gia đình sớm như vậy,

nhưng không thể cưỡng lại sự nhõng nhẽo quấy rầy của em bé và bố

của nó, đành vác bụng bầu tiến vào lễ đường để cử hành hôn lễ. Đêm

tân hôn của Duyệt Duyệt, cô ấy cùng tôi ngồi ôn lại những chuyện

thú vị đã qua của thời sinh viên. Cô ấy nói rằng, lần đầu tiên nhìn

thấy tôi là lúc tôi đang nói chuyện một mình với bồn hoa, cô ấy đã

cảm thấy tôi là một người kỳ lạ. Tôi nói với cô ấy rằng, lần đầu

tiên tôi nhìn thấy cô ấy đã thề rằng không thể chơi với con người

này, vì tôi không thích chơi với cô gái nào xinh đẹp hơn tôi. Tôi

lại nói, lần đầu tiên chúng tôi đặt nền móng cho tình bạn thân là

khi cùng nhau bỏ học tiết học đầu của giờ học buổi chiều, sau đó,

cô ấy còn hồi tưởng về thời tiết khi ấy nóng bức như thế nào... Mặc

dù đã là một bà bầu nhưng Duyệt Duyệt vẫn hoạt bát nhanh nhẹn như

bốn năm về trước, như khi tôi mới quen cô ấy, mỗi lần kể đến đoạn

gì đó kích thích, cô ấy còn hứng chí vỗ đùi, dùng đầu lưỡi liếm

liếm mép rồi lại kể tiếp. Đến hai giờ sáng, chồng của Duyệt Duyệt

đến yêu cầu tôi trả lại cô dâu để về động phòng, tôi và Duyệt Duyệt

mới ôm nhau cùng cười, rồi lại gục lên vai nhau thút thít khóc. Khi

tôi cầm tay Duyệt Duyệt trao cho chồng cô ấy, trái tim tôi vô cùng

trống rỗng, cảm thấy chỉ cần tôi buông tay ra, những thứ tôi từ

biệt, cũng giống như khi tôi từ biệt tuổi thanh xuân, sẽ không bao

giờ lấy lại được nữa. Nhưng Duyệt Duyệt lại đang cười, cô ấy nhìn

chồng cười một cách vô tư. Vậy là tôi đã phấn chấn trở lại, mừng vì

người bạn tốt của mình đã tìm được một hướng đi mới.

Chuyện thứ hai, sau khi An Lương biết rằng mấy con cá vàng cậu ấy

tặng tôi đã chết, tôi đã rất đau lòng, bèn tặng tôi hai con rùa Ba

Tư, nói rằng giống rùa này có thể chịu đựng được điều kiện khắc

nghiệt. Tôi nuôi chúng trong một bình thủy tinh trong suốt, hàng

ngày ngắm nhìn chúng lười biếng bò qua bò lại một cách chậm chạp,

từ từ thò chân rụt cổ, tham lam ăn mồi, trông rất ngộ nghĩnh. Tôi

rất thích chúng.

Chuyện thứ ba, chính là tôi đã gặp lại Alawn rồi. Ngay từ ánh mắt

đầu tiên khi nhìn thấy Alawn, tôi đã phải cố gắng hết sức mới có

thể kiềm chế bản thân không chạy ngay đến để hỏi cậu ấy rằng "Cậu

biết là tớ đang đợi câu, đúng không?".

Tôi chưa từng nói với bất kì ai, nhưng ông trời biết, tôi nhớ Alawn

biết bao. Một người ngây ngô ngu muội như tôi đã dồn hết toàn hy

vọng lên người anh họ của Alawn, coi anh ấy là cây cầu nhảy, tự

nguyện làm người tình, làm vợ bé của anh ấy chỉ để có thể được gặp

Alawn. Nhưng ông trời đã không chiều lòng người.

Sau này, tôi mới hiểu ra rằng, trước đây, không cần cây cầu nhảy

nào, tôi vẫn có thể tùy ý được nhìn thấy cậu ấy là bởi vì cậu ấy tự

nguyện ở bên tôi; còn cho dù tôi có gần gũi với người thân của cậu

ấy bao nhiêu đi nữa nhưng vẫn không thể gặp được cậu ấy là bởi vì

cậu ấy không muốn xuất hiện.

Bốn năm xa cách, khi tôi cuối cùng đã nhận ra và thừa nhận sự thật

đó, sau khi tôi đã rũ bỏ cây cầu nhảy rồi, đồng thời khi tôi đã

nghĩ rằng sẽ không thể nào gặp lại Alawn được nữa, cậu ấy lại xuất

hiện trước mắt tôi.Tôi không thể không cảm khái rằng ông trời quả

nhiên không để cuộc sống của một người trở nên quá bình lặng, bèn

chốc chốc lại nổi giận công kích người ta, thêm vào một chút dông

tố, rồi lại rắc vào một ít gió mưa.

Bối cảnh để gặp lại Alawn đơn giản đến mức rất đời thường, đó là

trong dịp họp mặt bạn học cũ thời trung học. Khi lớp trưởng của lớp

cấp ba thông báo với tôi về buổi họp lớp, tôi cảm thấy rất nhạt

nhẽo vô vị. Địa điểm họp mặt được bố trí ở một khu nghỉ dưỡng trên

đỉnh núi. Để tìm lại hứng thú của cuộc sống thời học sinh, mọi

người quyết định sẽ đi bộ leo núi lên đến đỉnh, nghỉ ở đó một đêm,

sau đó mới quay về.

Tôi biết Alawn nhất định sẽ không đến, bởi vì trong những lần họp

lớp hồi tiểu học và trung học cơ sở, cậu ấy đều lấy những lý do rất

vụng về để vắng mặt. Trước đây, tôi chỉ chơi thân với Alawn, cậu ấy

không đi, nhất định tôi sẽ cảm thấy chẳng vui vẻ gì. Nhưng An Lương

lại muốn đi, bởi vì, phần lớn bọn con trai lớp tôi đều là chiến hữu

của cậu ấy, tình bạn nảy sinh sau những trận đánh lộn. Lớp trưởng

nói, rất hoan nghênh sự có mặt của An Lương. Có An Lương cùng đi,

tôi mới lấy lại được một chút hứng khởi.

Đường đến nơi tập trung có một đoạn bị tắc, khi tôi và An Lương đến

được địa điểm dưới chân núi, mọi người đều đã đến đông đủ cả.

Danh tiếng của An Lương thời còn học trung học cũng không nhỏ, bản

thân cậu ấy cũng có ảnh hưởng to lớn của riêng mình. Vì vậy, mặc dù

là buổi họp mặt của lớp khác, nhưng khi An Lương đứng dựa vào chiếc

BMW của mình cất tiếng chào mọi người, ai nấy đều không coi cậu ấy

là người lạ, đều không bài xích cậu ấy. Không cần qua màn tự giới

thiệu bản thân, An Lương đã có thể nhanh chóng hòa nhập với mọi

người một cách vui vẻ. Ngược lại, tôi lại có phần mất tự nhiên

hơn.

Thoạt nhìn, tôi đã nhận ra Lý Như ngay. Cô ấy đã thay đổi rất

nhiều, cách ăn mặc, trang điểm đều rất thời trang. Thấy tôi đến, cô

ấy nhiệt tình chạy tới nắm tay tôi, tôi cũng rất vui mừng, tôi hỏi

cô ấy cảm thấy thế nào khi được làm ngôi sao, Lý Như sảng khoái vỗ

vỗ vào vai tôi và nói, đừng có châm biếm cô ấy nữa. Sau đó, chúng

tôi cùng cười vang, nụ cười vui vẻ mà không cần kiêng dè gì.

Bởi vì chúng tôi đã cùng nhau lớn lên, cùng nhau cảm nhận sự trong

sáng và ướt át của thời thanh xuân. Thứ tình cảm thân thiết nồng

nhiệt đó, cho dù bao nhiêu năm không gặp lại, cho dù gặp lại ở bất

kỳ nơi nào, đều không thể thay đổi được.

Lúc đó, một giọng nói quen thuộc đủ làm đau màng nhĩ của tôi vang

lên: "Thế này có được coi là đem người nhà đi theo không?" Chính là

Alawn.

Cậu ấy đang ngồi trong đám bạn trên bậc thềm, vì vậy, ban nãy tôi

không nhìn thấy. Lúc này, cậu ấy đột nhiên xuất hiện như từ trên

trời rớt xuống, trong niềm hân hoan tôi lại có chút lo lắng, không

biết làm thế nào.

Đã nhiều năm trôi qua như vậy, từ chờ đợi đến thất vọng, rồi lại

đến tuyệt vọng, đến chuẩn bị lãng quên. Tôi cho rằng, trái tim tôi

đã như dòng nước bị chặn lại, như dòng nước chết, dòng nước đóng

băng mà chết, không thể gợn được một cơn sóng nhỏ nào nữa. Tôi nghĩ

rằng, tôi đã có thể điềm tĩnh như trúc, kiên định như tùng, nhưng

khi Alawn đến, trước mặt Alawn, tôi chỉ là một ngọn cỏ nhỏ nhoi,

thậm chí không cần gió thổi tới, đã tự lắc lư không ngừng

rồi.

Bốn năm không gặp, cậu ấy đã cao thêm một chút, trở nên rắn rỏi hơn

xưa, cũng không còn đen như hồi còn nhỏ nữa. Vẫn đôi mắt sáng long

lanh ấy, nay phát ra những tia nhìn trí tuệ chỉ có ở người đàn ông

trưởng thành. Áo khoác da màu nâu nhạt và chiếc quần bò càng khiến

cậu ấy càng thêm từng trải. Vẫn mái tóc ngắn, chỉ có điều đã thay

màu hung vàng ngày xưa bằng màu đen thẫm, cũng không còn đội chiếc

mũ lưỡi trai là vật bất li thân từ ngày xưa nữa. Đôi mắt sâu thẳm

của cậu ấy không còn ánh lên những tia vui vẻ giản đơn như hồi nhỏ,

động tác khoa chân múa tay cũng không còn lỗ mãng cộc cằn như thời

niên thiếu, hoàn toàn thể hiện được nét đường hoàng và sự chín chắn

của người đàn ông trưởng thành. Cậu ấy cũng đã biết hút thuốc, hai

ngón tay kẹp điếu thuốc đưa lên môi rít một hơi đến hết nửa điếu

một cách lão luyện. Thứ duy nhất không thể thay đổi, đó là đôi môi

của câu ấy, dày dặn mà gợi cảm, khóe môi hơi xếch lên, giống như

cười mà lại không phải đang cười. Tôi nhớ lại nụ hôn đầu của năm

năm về trước, nhớ lại nụ hôn đê mê cùng đôi môi ấy trong đêm Noel

của bốn năm về trước.... Không nói được nguyên nhân vì sao, chỉ khẽ

liếc nhìn qua cậu ấy một lượt, khuôn mặt tôi đã ửng đỏ cả lên. Tâm

trạng đang trào dâng trong lòng, không biết là ngạc nhiên hay mừng

rỡ nữa.

Bốn năm xa cách, cậu ấy đã không còn là cậu bé đứng dưới ánh chiều

tà thô lỗ kéo vạt áo lên lau mồ hôi như ngày xưa; còn tôi, cũng

không phải là cô bé hồn nhiên nhảy nhót như ngày xưa nữa rồi.

Nhờ bàn tay của An Lương đang đặt trên vai tôi một cách tự nhiên,

mà khi toàn thân tôi run lẩy bẩy, cậu ấy dù không lên tiếng nhưng

lại có sức mạnh giúp tôi ổn định lại.

Tôi nghĩ, ngay cả bản thân cũng không ý thức được rằng, tôi lại né

tránh bàn tay của An Lương như một phản xạ có điều kiện. Sau đó cố

gắng khởi động lại bộ não đang bị đình trệ của mình.

Tôi và Alawn nhìn nhau. Tôi dùng ánh mắt để chất vấn, chất vấn cậu

ấy năm xưa sao không từ biệt mà vội vã ra đi, chất vấn cậu ấy tại

sao không tin tôi. Cậu ấy chỉ nhìn tôi một cái, nước mắt đã ngân

ngấn đầy khóe mắt tôi. Khi bốn mắt nhìn nhau, tôi có thể nhận thấy

sự run rẩy xúc động trong ánh mắt của cậu ấy. Tôi cứ ngỡ phút giây

ấy kéo dài hàng nghìn năm. Nhưng thực tại, chỉ một giây sau đó, cậu

ấy đã thay đổi hướng nhìn, hằn học rít một hơn thuốc, rồi lại dụi

tắt điếu thuốc. Tiếp sau đó, Alawn đặt một tay lên vai An Lương,

đưa cho cậu ấy một điếu thuốc, nói, "Người anh em, bốn năm không

gặp rồi, càng đẹp trai hơn nhỉ." An Lương xua xua tay nói rằng mình

không hút thuốc. Sau đó, Alawn lại tự châm cho mình một điếu, rít

một hơi thật mạnh, quay sang nói với lớp trưởng: "Sao không nói sớm

là có thể đem người nhà đi chứ!".

Mọi người đều không biết chuyện tôi và Alawn đã tuyệt giao, cứ nghĩ

rằng chúng tôi vẫn giữ nguyên mối quan hệ thân thiết như hồi học

phổ thông, vậy là đều hét lên đầy hưng phấn: "Alawn, nếu cậu có thì

cũng có thể đem theo mà! Đưa đến đây so thử xem bạn gái xinh hơn

hay bạn thân xinh hơn nào!" Lại có người hòa theo nói: "Alawn hồi

đó nhất định đã thầm yêu Lạc Lạc Tô nhà người ta rồi, người mù cũng

có thể nhận ra được, nhưng lại bị An Lương nhanh tay cướp đi mất,

đánh nhau bao nhiêu trận thế mà vẫn không ngăn được An Lương hạ độc

thủ đối với Lạc Lạc Tô!".

"Thôi! Thôi! Đừng lôi tớ ra làm trò đùa nữa, hồi nhỏ có hiểu chuyện

gì đâu, toàn hành xử lung tung thôi mà."

Alawn dường như chẳng có chút phản ứng gì trước sự kích động đó,

không còn nóng nảy bộp chộp như thời niên thiếu nữa. Cậu ấy chỉ

nghiêm sắc mặt lại và nói với lớp trưởng, "Có thật là được phép đem

theo không? Bạn gái tớ cứ nằng nặc đòi được đi cùng, tớ cứ nghĩ là

không ai đem theo người thân cả, vì vậy không cho cô ấy đi theo.

Nhưng đã có người mở ra tiền lệ rồi mà! Tớ bảo tài xế đưa cô ấy tới

nhé?".

Lớp trường đồng ý. Khi nói lời đó, không hiểu vì sao Alawn lại nhìn

về phía tôi.

Alawn gọi điện thoại cho tài xế riêng của gia đình, bảo tài xế đưa

một cô gái tên là Đình Đình đến thẳng khu nghỉ dưỡng ở trên đỉnh

núi...

Tôi quay người lại, nói chuyện với An Lương, An Lương hỏi tôi, hôm

nay thời tiết rất đẹp, có cho mấy chú rùa Ba Tư ra ngoài tắm nắng

không. Tôi trả lời, đúng rồi, sớm biết thế này thì mặc thêm ít quần

áo. An Lương lại hỏi tôi sáng nay đã ăn gì, chốc nữa leo núi sẽ rất

tốn sức, rất mau đói. Tôi trả lời quên không mang ô, bố tôi nói

chắc trời sẽ không mưa.

Nhận thức được sự mất tập trung của mình, tôi vẫn luống cuống đến

nỗi không biết phải che giấu như thế nào. Chỉ đành lảng tránh ánh

nhìn từ đôi mắt lá răm tinh tường của An Lương.

Tôi hướng ánh mắt bất lức của mình về phía ngọn núi to lớn trước

mặt. Tháng tư rồi, đã không còn lạnh nữa. Hôm nay mặc dù trời

thoáng đãng nhưng mặt trời vẫn chần chừ chưa chịu ló dạng, cứ ẩn

nấp mãi trong mấy tầng mây kia, chỉ chiếu rọi cho những đám mây ấy

trở nên trong sáng. Ngọn núi hùng vĩ sừng sững ngay trước mắt,

không thể nhìn rõ được dòng suối chảy lững lờ bên trong, không thể

nhìn rõ được trăm hoa đang thi nhau khoe sắc, không thể nhìn rõ

được bầy chim và những con thú nhỏ. Chỉ là một ngón núi xanh lạnh

lẽo, bị phủ kín bởi những cây tùng dày đặc khoe những tán lá như

cái kim nhọn hoắt, lộ rõ vẻ thần bí và uy nghiêm, không thể xâm

phạm.

An Lương đau lòng liếc nhìn tôi, đưa tay ra nắm lấy tay tôi. Tôi

lại hoảng loạn từ chối.

Giờ phút này, trái tim tôi thực sự đã bị từ "bạn gái" của Alawn làm

chấn động đến rụng rời tan nát. Yếu ớt đến mức không thể chịu nổi

một đòn như tôi lúc này, rất cần có người an ủi, vỗ về. Nhưng tôi

thà để trái tim tan vỡ rồi chết đi, cũng không muốn Alawn nhìn thấy

thân thể tôi bị người đàn ông khác chạm vào. Dù rằng lúc nào đây,

Alwn dường như không hề để ý tới sự tồn tại của tôi.

Bạn đang đọc truyện tại kenhtruyen.wap.sh

Tham dự lần họp lớp này có tất cả hai mươi chín người, thêm thầy

giáo chủ nhiệm lớp hồi đó nữa thành ba mươi người, Thời phổ thông

trung học là ba năm chúng tôi giành nhiều sức lực nhất trong đời để

tranh đua, vì vậy cũng là ba năm đáng nhớ nhất trong cuộc đời của

mỗi người. Sau này, thi thoảng trong một vài giấc mơ nào đó, chúng

tôi lại mơ thấy mình vẫn đang đi thi, vẫn đang hồi hộp lo lắng, vẫn

đang học lớp Mười hai.

Mọi người ai nấy đều rất trân trọng tình cảm thời phổ thông, vừa

leo núi vừa nhiệt tình nhớ lại những kỷ niệm đã qua.

Bọn họ bắt đầu thảo luận xem ai ít thay đổi, ai thay đổi nhiều hơn.

Nói rằng An Lương chẳng hề thay đổi, vẫn khôi ngô tuấn tú, áo quần

bảnh bao như xưa. Nói Alawn thay đổi rồi, trở nên đàn ông hơn. Sau

đó, mọi người đồng loạt cho rằng, người thay đổi nhiều nhất chính

là tôi, nói tôi ngày xưa hay điên loạn, hay cười đùa như thế nào,

bây giờ lại trở nên trầm ngâm ít nói rồi. Tôi đáp lại với một vẻ

mặt không chút biểu cảm, thế ư.

Khi nói những lời đó, tôi đưa mắt liếc nhìn Alawn một cái, cậu ấy

đang đưa tay lên trán che ánh nắng, mắt nhìn về phía đỉnh núi, phải

chăng đang nhìn về hướng có bạn gái của cậu ấy.

Thi thoảng có người lại đem chuyện đồn thổi về tôi và Alawn ngày

xưa ra để nói, Alawn đều nghiêm nét mặt lại ngăn cản: "Đừng đem

những chuyện từ hồi trẻ con chưa biết gì ra làm trò đùa nữa! An

Lương người ta đang ở đây đấy! An Lương mới chính là mối tình đầu

của Lạc Lạc Tô cơ mà!".

Cậu ấy đã đem tất cả những gì từng có giữa chúng tôi hồi đó, gói

gọn trong những từ: trẻ con chưa biết gì. Tôi chỉ cảm thấy khóe mắt

càng ngày càng cay, mượn cớ trời nắng, che mặt lại hướng lên trên

trời chớp chớp mắt.

Alawn vẫn là người hoạt bát nhanh nhẹn. Cậu ấy đeo ba lô giúp thầy

chủ nhiệm, giúp những bạn gái nhát gan phủi sạch đám sâu bọ trên

người, nói cười với người bạn đã từng ngồi cùng bàn với tôi, hồi

tưởng lại những kỉ niệm thú vị khi chơi bóng đá với An Lương. Với

bất kì ai, cậu ấy đều nói cười vui vẻ, chỉ trừ một mình tôi.

Cậu ấy chỉ không hề nói gì với riêng tôi, một câu thôi cũng chưa

từng nói. Dường như hôm nay tôi không đến, dường như tôi là một

người không tồn tại. Đương nhiên, tôi cũng không chủ động tìm cậu

ấy để nói chuyện. Mọi người dường như bắt đầu đoán ra giữa tôi và

Alawn đã xảy ra chuyện gì đó, vì vậy đã thầm hiểu ý nhau, không lôi

chúng tôi làm chủ đề bàn luận nữa.

Tôi không thể leo núi một cách thản nhiên vô tư như không có chuyện

gì xảy ra được, bởi vì người đàn ông khiến tôi quên ăn quên ngủ bao

nhiêu năm qua, đang hiện diện ở đây.

Cậu ấy đang hiện diện ở đây.

Đồ Đểu Alawn, anh đang tránh em, là bởi vì trong lòng anh còn có

em, đúng không vậy không, hả?

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Có Duyên Nhất Định Sẽ Có Phận
Chương 16

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 16
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...