Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Có Duyên Nhất Định Sẽ Có Phận

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hôn rồi thì nhất định sẽ yêu nhau ư?

Mối quan hệ giữa tôi và Alawn lại không theo khuôn sáo tẻ nhạt đó,

bởi vì nụ hôn bất ngờ ấy chẳng làm thay đổi điều gì. Tôi luôn tâm

niệm rằng, phải là tiếng sét ái tình thì mới có cảm giác yêu đương,

trong khi tôi và Alawn vĩnh viễn không thể có điều đó được. Người

ta thường nói, nếu gặp người mình yêu sẽ có cảm giác tê dại như bị

điện giật. Ngoài việc bị Alawn ba hoa làm cho ghê rợn thì tôi cũng

chẳng có cảm giác tê dại nào khác cả. Còn theo quan sát của tôi,

Alawn cũng chỉ có chút ngượng ngùng khi chiếm đoạt nụ hôn đầu của

tôi thôi, những lúc khác, đối với tôi cậu ấy cũng chẳng có chút cảm

giác như bị điện giật nào cả.

Vì vậy, tôi càng có thể khẳng định rằng, giữa tôi và Alawn là một

tình cảm bạn bè thuần khiết hiếm có. Suốt ngày kề vai sát cánh, hùa

nhau làm bậy, thi thoảng cãi cọ nhưng cũng nhởn nhơ tự tại.

Nhưng mối tình đầu không thể quay lại ấym cũng không phải hoàn toàn

không có điểm tốt, nó cũng thành công khi thôi thúc tôi giảm béo

hiệu quả.

Năm ngoái, thầy chủ nhiệm cho chúng tôi một đòn phủ đầu rằng, tất

cả những thí sinh đại học dưới trướng của thầy đều phải rèn luyện

khổ cực một cách toàn diện, ai cũng sẽ giảm ít nhất năm cân. Nhưng

người ta thường nói, người vô tư thường dễ béo. Một người dễ ăn dễ

ngủ như tôi không những gầy đi lại còn béo lên, mặt mũi đẫy đà hồng

hào hơn trước. Điều này khiến tôi vô cùng rầu rĩ.

Vốn nghĩ cơ thể mình có thể chịu đựng được mọi khó khăn, gian khổ

nhưng ai ngờ cuối cùng tôi vẫn bị nỗi đau khổ của việc thất tình

đánh gục.

Để dứt bỏ hẳn mối tình đầu, tôi cắt phăng mái tóc dài, đổi thành

một kiểu tóc ngắn. Tóc tôi vốn xoăn tự nhiên nên mọi người đều nói

rằng kiểu tóc ngắn rất hợp với tôi. Chỉ mỗi Alawn lắc đầu tỏ vẻ

tiếc nuối.

Một hôm, tôi bất chợt gặp An Lương ở hành lang trong trường, khi đi

ngang qua nhau, cậu ấy nói một câu rất khách khí: “Lạc Lạc Tô, cậu

xinh lên nhiều quá”. Alawn cảnh giác đứng chắn trước mặt tôi, tôi

lại chẳng buồn để ý đến An Lương, bước đi như một chú mèo cao

ngạo.

Nhưng vừa về đến lớp học, tôi liền hét với Alawn: “Ai da! Thật là

vui quá!”. Alawn gõ mạnh vào trán và nói tôi thật ngốc. Năm học

cuối cùng của cấp ba là những chuỗi ngày kìm nén mà vấn vít. Chúng

tôi vừa bị bài tập và đề thi đại học làm cho thở không ra hơi, vừa

giử gắm trái tim vào những rung động nhạy cảm một cách phản nghịch,

từ đó giúp giải phòng trái tim nhỏ bé vốn không thể đảm nhận nhiệm

vụ nặng nề. Ngày nào chúng tôi cũng phải thoi thóp hơi tàn trong

không khí nặng nề của việc đè nén tinh thần. Mỗi ngày, năm giờ sáng

chũng tôi đã phải dạu sơm học thuộc bài khóa môn tiếng Anh, đến hai

giờ sáng hôm sau chúng tôi còn ngậm bút, chống mí mắt lên trong

ngổn ngang bài vở của trận chiến học đêm. Chúng tôi còn phải tranh

thủ thời gian nói chuyện yêu đương dưới con mắt đầy soi mói của

thầy, cô giáo và các bậc phụ huynh. Chúng tôi giống như chú ếch đồ

chơi màu xanh cõng trên lương một dây cót, nhảy mãi nhảy mãi mà

không biết mệt mỏi. Chúng tôi cũng biết lo sợ, lo rằng bước ngoặt

đầu tiên trong cuộc đời lại bị đóng lên con dấu thất bại.

Rất nhiều năm sau, mỗi lần nhớ lại học kỳ hai của năm học cuối cấp

ba, tôi vẫn cảm thấy đó là một giấc mơ bị đầu độc, một giấc mơ mà

bên trong đầy mưa thét gió gào. Chúng tôi giống như những mầm xanh

nhỏ bé mới nhú lên từ kẽ đất, cố gắng chịu đựng gió dập mưa vùi đến

khi mưa qua nắng tới, tranh thủ thời cơ, khoe khuôn mặt thích tươi

cười dưới cầu vòng cong cong nơi chân trời.

Trong lớp, chỉ duy nhất một mình Lý Như không phải chịu áp lực nặng

nề từ việc thi đại học. Cô ấy sớm đã có dự định, sau khi tốt nghiệp

phổ thông trung học sẽ học tại Học Viện Âm nhạc.

Lực học của Lý Như chỉ ở trên mức trung bình, nhưng diện mạo thanh

tú, lại là cây văn nghệ của lớp chúng tôi, nếu xét về phương diện

thanh nhạc, cô ấy sở hữu một chất giọng đẹp, một chất giọng trời

phú có một không hai. Ước mơ lớn nhất của Lý Như là một ngày nào đó

tình cờ được một công ty tìm kiếm tài năng bắt gặp trên phố, trở

thành một ngôn sao ca nhạc và ra album.

Nhưng những người tìm kiếm tài năng vẫn không thấy đâu khiến đại

tiểu thư họ Lý không ngừng ôm ngực than vãn: “Bản cô lương vốn là

một thiên lý mã nhưng sao Bá Nhạc1 chẳng thấy, ôm nỗi đau của người

tài mà chưa gặp thời, còn nỗi đau khổ nào hơn thế nữa!”.

Chính như vậy, một Lý Như suốt ngày trong bộ dạng đáng thương, nho

nhã , yếu ớt ấy lại có một khí phách khinh người khi quyết định con

đường đi tiếp theo của mình, nguyện vọng một của cô là Học viện Âm

nhạc ở tỉnh ngoài.

Trong tâm trí chúng tôi, trước khi vào đại học, ngoài học ra cũng

chỉ có học, mọi năng khiếu khác đều chỉ là sở thích, chỉ để giải

trí trong chốc lát, nhưng Lý Như lại dám nhìn thẳng vào cái mình

yêu thích, kiên quyết dùng con đường phía trước để đạt được.

Tôi nói với cô ấy: “Bình thường, trong các buổi thi văn nghệ ở

trường, gào thét một chút khoe giọng là được rồi, dù sao tiền đồ

phía trước vẫn quan trọng hơn. Hơn nữa, nếu đã là vàng thì chắc

chắn sẽ tỏa sáng, nếu cậu là một chút thiên lý mã thì chỉ cần học ở

một trường đại học bình thường tất cũng sẽ có Bá Nhạc tới đào ba tấc đất lôi

cậu lên mà!”.

Lý Như lại nói: “Sinh mệnh của thiên lý mã đều là bắt đầu tự việc

phi nước đại mà kết thúc

Cũng ở việc phi nước đại, đứng mãi một chỗ há miệng chờ Bá Nhạc

không phải là thiên lỹ mã mà là một chú lừa”.

Mỗi người một chí hướng. Tôi, bề ngoài tuy ca cẩm nhưng cũng vô

cùng khâm phục dũng khí quyết tâm theo đuổi lý tưởng của cô

ấy.

Bố mẹ của Lý Như cũng rất cởi mở, khuyên nhủ con gái không nghe,

thấy con gái cương quyết làm theo ý của mình cũng đành chấp

thuận.

Học viện Âm nhạc mà Lý Như chọn chẳng qua cũng chỉ là một chuyên

khoa, với sức học của mình, cậu ấy thừa sức thi đỗ.

Vậy là suốt ngày Lý Như mặt hồng hào nhìn tôi chìm nổi, giãy đạp

trong biển bài tập, đề thi. Lúc thì hí hửng khi mấy người gặp nạn,

lúc lại xót thương, thông cảm.

Ngày thi đại học cận kề. Tần suất mà thầy chủ nhiệm tìm tôi và

Alawn để nói chuyện ngày càng nhiều, đương nhiên, nội dung của mỗi

buổi nói chuyện không giống nhau.

Alawn được tìm vì cậu ấy thường xuyên rủ bọn con trai lớp đanh nhau

với đám con trai lớp bên. Nhà trường đã thi hành kỷ luật nhưng

chuyện vẫn đâu vào đó. Còn lý do để tìm tôi nói chuyện càng đơn

giản hơn, thành tích học tập của tôi ngày càng đi xuống. Từ chỗ

đứng trong top năm hồi đầu cấp ba, giờ đây tôi tụt xuống trình độ

trung bình trong lớp. Với thành thích học tập nhưu vậy, muốn đõ

trường Đại học B e rằng cũng khó.Mấy ngày thi đại học là mấy ngày trời vừa oi vừa nóng nhưng cô bạn

gái hàng thật giá cả phải chăng của An Lương, đang đứng đợi ngoài

cổng trường kia còn làm tổn thương trái tim tôi nhiều hơn cả ánh

nắng mặt trời. Tôi biết tầm quan trọng của kỳ thi đại học, cho dù

tôi không muốn nghĩ tới những chuyện tình yêu nam nữ nhưng ông trời

quả là kông chiều theo ý nguyện của con người. Tôi chỉ là một cô

gái bình thường, còn cô gái đang chờ ngàoi cổng trường kia kiều

diễm và thời trang biết bao. Cô ấy mới chính là bạn gái của An

Lương. Liệu có ai đem câu chuyện ngu ngốc của tôi kể cho cô ấy nghe

không, liệu có ai đang thầm cười nhạo tôi không? Ban nãy, lúc tôi

đi ngang qua, dường nhưu khóe môi cô ấy cong lên có vẻ châm biếm.

Cô ấy đang cười nhạo tôi không biết lượng sức mình?

Sau mỗi buổi thi, bố mẹ đều chạy đến bên tôi như mèo thấy cá, hỏi

han ân cần, muốn biết kết quả bài làm của tôi nhưng lại sợ động đến

những câu hỏi nhạy cảm. Thấy bố mẹ ngập ngừng muốn hỏi xem tôi có

làm được bài hay không nhưng lại không dám hỏi mà tôi tự cảm thấy

mình bất hiếu, bèn chủ động khai báo. Tuy nhiên, tôi nói dối: “Con

làm được bài”.

Chỉ đến khi ở trước mặt Alawn, tôi mới ảo não, mềm nhũn như đống

bùn nát: “Tớ thi trượt mất rồi”.

Hai bà mẹ của hai nhà đối diện là mẹ tôi và mẹ Alawn bắt đầu so bì

với nhau. Mẹ tôi hỏi: “Bà thông gia này, Lạc Lạc nhà chúng tôi nói

rằng nó làm bài rất tốt, còn Alawn bên đó thế nào?”.

“Ôi chao, đừng nhắc đến nữa. Cu cậu nhất quyết không cho tôi hỏi.

Thi xong một cái là cả ngày chẳng thấy mặt thấy mũi đâu, chắc là

làm bài kém quá không dám nhìn mặt mẹ nữa rồi.”

Sau đó, mẹ tôi liền vui vẻ chắc mẩm rằng, lần này con gái yêu quý

của bà chắc chắn sẽ hơn hẳn Alawn cho mà xem.

Nhưng khi có kết quả thi, mẹ tôi đã phải tuyệt vọng. Kết quả thi

của tôi vừa đủ để xét nguyện vọng hai của trường Đại học C, còn

Alawn lại trúng tuyển vào Đại học B với kết quả xuất sắc. Suốt mấy

ngày hôm đó, mẹ tôi suốt ngày nói bóng nói gió rằng bia mộ tổ tiên

không được ngay ngắn.

Thực ra, không cần hỏi tôi cũng biết Alawn chắc chắn không thể làm

kém được. Đầu óc cậu ấy vốn là loại dùng để học tập mà. Nhưng đứng

trước một bại tướng trong kỳ thi đại học mà không hề có chút tức

giận như tôi, một người nhanh nhẹn như cậy ấy cũng không biết phải

dùng lời nào để an ủi nên đành phải chuyển chủ đề khắc để nói như:

“Anh họ tớ ở Pháp sắp về nước rồi, tớ dẫn cậu đi chơi nhé?”, “Bọn

mình đi bơi đi?”, “Buổi tối đi hát karaoke nhé!”.

Mặc dù chẳng có chút hứng thú nào nhưung tôi vẫn gật đầu đồng ý, vì

tôi thực sự không muốn ở nhà để đối diện với khuôn mặt sa sầm, rầu

rĩ của mẹ.

Hôm đó, người nhà Alawn rất đông, phần lớn là người trẻ tuổi. Khi

dẫn tôi vào phòng, Alawn giới thiệu tôi là Phù thủy Gà Mên với mọi

người. Tôi vẫn buồn phiền vì thất bại của kỳ thi đại học nên cũng

nhọc mỉm cười với mọi người rồi ôm chiếc gối tựa lưng, ngây người

ngồn cuộn tròn vào góc sô pha, một cách quen thuộc. Tất cả mọi

người đều đang cười, họ rất hứng khởi. Trong đó có một chàng trai

cao gầy, xinh đến nỗi khiến đám con gái trên thế giới này không

biết chốn vào đâu. Mặc dù miêu tả về một chàng trai như vậy có phần

hơi nữ tính, nhưng ấn tượng đầu tiên về chàng trai đó trong đầu tôi

chính xác là từ xinh đẹp! Điều bất ngời nhất là chàng trai xinh

xắn, gọn gàng đó lại là con lai! Một đôi mắt xanh biếc như mắt mèo.

Tôi chưa bao giờ nhìn thấy một người con trai có đôi mắt trong veo

như vậy. Mái tóc xoăn màu vàng, nước da trắng mịn cùng cặp lông mi

dày. Anh ấy mặc một chiếc áo sơ mi trắng tinh, hàng cúc áo tinh xảo

màu xám nhạt thể hiện rõ gu ăn mặc tinh tế của chủ nhân, quần bò

hiệu CK1 cổ áo sơ mi trắng sạch sẽ đế nỗi không thể

tìm thấy bất kỳ một vết bẩn nhỏ nào. Trước đây tôi đã từng nói

rằng, tôi thích người đàn ông sạch sẽ, mặc áo sơ mi trắng nhưng

Alawn thường không buồn để ý đến chuyện ấy, cậu ấy nói rằng đó là

thú đội lột người, nói xong liền kéo vạt áo phông đang mặc trên

người lau mồ hôi trên mặt.

Cho dù tôi cũng có một sự miễn dịch nhất đối với nhữung anh chàng

đẹp trai những vẫn không kìm chế được mà đưa mắt liếc anh chàng đó

vài lần. Có lần bắt gặp anh nhìn của tôi, anh ấy liền mỉm cười một

cách lịch sự.

Nụ cười đó đã nâng bổng cả trái tim đang rục rịch lo sợ, tâm hồn

bao la cảu tôi lại như hoa nở trong tiết xuân ấm áp.

Alawn khoác vai chàng trai con lai đó đến trước mặt tôi, hào hứng

nói: “Phù thủy Gà Mên, đây là anh họ tớ, Leo, là con lai Trung –

pháp, đẹp trai đấy chứ!”

Tôi đạp: “ Không ngờ cậu còn có họ hàng nước ngoài”.

“Đúng vậy. Bác gái tớ lấy chồng người Pháp rồi định cư bên đó. Lần

này, Leo về nước là để chuẩn bị phát triển sự nghiệp tại Trung

Quốc.” Điệu bộ đắc ý của Alawn cứ như chính cậu ấy kết hôn ở hải

ngoại xa xôi vậy.

“Hi, my name is Lạc lạc Tô. How do you do…” Tôi đưa tay ra, dùng

vốn tiếng anh méo mó của mình tự giới thiệu thì một bàn tay to khỏe

đã nắm chặt tay tôi.

“Xin chào, Lạc Lạc Tô. Anh nói được tiếng Trung.” Anh ấy dùng tiếng

phổ thông trả lời tôi một cách lưu loát.

“ Phù thủy Gà Mên, nói thật nhé, anh họ tớ nói giọng Bắc Kinh còn

chuẩn hơn cậu. Xi cậu đấy từ lôi vốn tiếng Anh méo mó không đạt

chuẩn cảu cậu ra nữa, tớ nghe mà chỉ muốn khóc thôi.” Trước mặt anh

anh đẹp trai mà Alawm cũng không quên chế giễu tôi. Tôi nhoẻo cười

với Leo rồi yểu điệu bước tới, giẫm một cái thật mạnh lên chân

Alawn, day đi day lại vài cái khiến cậu ấy ôm chân hét toáng lên

một cách đầy khoa trương. Leo mỉm cười nói: “Hai đứa thú vị thật.

Lạc Lạc Tô, Alawn thường kể về em cho anh nghe. Em là bạn gái của

Alawn phải không?”.

“Không phải” Tôi lắc đầu xua tay nói.

“Không phải!” Alawn cũng hét toáng lên.

Lúc đó, tôi và Alawn lại có sự hòa hợp hiếm thấy.

Nụ cười của Leo lại càng thâm túy. Đó là sự kết hợp giữa ánh mắt vô

tội và nụ cười giảo hoạt. Đôi đồng tử mà xanh nhạt của anh ấy giống

như biển khơi trong xanh khiến người ta rất dễ rơi vào, lặn sâu

xuống đáy rồi bị mê hoặc, chìm đắm.

Nhưng tôi không phải là kẻ si tình, tôi thích nhưng anh chàng đẹp

trai nhưng chưa từng bị mê muội. Sau khi tự giới thiệu xong, tôi về

chỗ, tiếp tục ngồi ngây ra như tượng.

Đến bữa cơm trưa, tôi ngồi cạnh Alawn. Alawn, anh chàng con lai –

Leo – ngồi đối diện tôi. Anh không hề tỏ ra lạ lẫm với những món ăn

Trung Quốc và cả việc cầm đũa, anh ấy không kén ăn, món gì cũng ăn

được. Điều này khiến tôi rất mãn nguyện vì tôi thích những người

đàn ông ăn khỏe. Cũng có thể là do người trong nước thường hiếu kỳ

với những người da trắng mắt xanh nên tôi cũng không kìm nén được,

thi thoảng lại liếc nhìn anh ấy một cái. Mỗi lần như vậy, tôi lại

bắt gặp anh ấy đanh nhìn mình. Đôi mắt anh ấy thật đẹp, lại còn đôi

môi gợi cảm kia nữa. Mỗi lần thấy tôi nhìn, anh ấy liền tặng tôi

một nụ cười thân thiện. Hôm đó có rất nhiều người lạ. Tính tôi vốn

nhút nhát khi gặp người lạ nên rất kiệm lời, thi thoảng mới thốt

lên vài ba câu nhưng tôi có thể cảm nhận rõ rằng cạp đồng tử xanh

biếc của Leo chăm chú gắn chặt vào mình. Điều này khiến tôi cảm

thấy hơi ngượng ngùng.

Tôi là người ăn xong đầu tiên, Khi buông đũa xuống, Alawn bảo tôi

ăn thêm bát nữa nhưng tôi lắc đầu từ chối. Leo đưa muôi múc canh ra

trược mặt nói tôi ăn thêm một bát canh nữa. Tôi liền ăn thêm như bị

mai xui quỷ khiến. Tôi nghĩ, trong lời nói của anh ấy vồn đã có sẵn

khí phách áp đảo trời ban rồi, chẳng thế mà một cô gái luôn cho

rằng mình là một người mạnh mẽ nhưu tôi cũng phải tình nguyện nghe

theo sự sắp đặt ấy.

Tôi có thói quen ngủ trưa nên vừa ăn cơm xong tôi đã bắt đầu ngáp

ngắn ngáp dài, mắt mũi díp lại. Ngựa quen đường cũ, tôi cứ thế đi

thẳng về phía phòng ngủ của Alawn, mượn chiếc giường cảu cậu ấy để

ngủ một giác.

Khi miên man trong một giấc mơ đẹp, tôi bị ai đó lay dậy. Mở đôi

mắt đang ngái ngủ của mình, tôi nhìn thấy cặp đồng tử màu xanh

biếc, là Leo.

“Tiểu Lạc Lạc, đã ba giờ rồi, đến giờ dậy rồi. Em xem này, cúc áo

sơ mi của anh đã bị rơi mất, em tìm giúp anh một chiếc cúc rồi khâu

lại giúp anh nhé.”. Tôi nhấn mạnh rằng chiếc cúc tôi tìm cho anh có

khả năng sẽ không giống với những chiếc cúc khác trên áo nhưng anh

ấy nói không có vấn đề gì. Dù gì Leo cũng lớn lên ở Pháp nên cách

nói tiếng phổ thông gần như gần như không có dấu của anh ấy khiến

tôi vừ thẹn thùng vừa vui. Vậy là tôi lập tức nhận lời.

Đại khái rằng, ở đó lúc ấy, tôi là đại diện duy nhất cảu phái yếu

nên những việc liên quan đến khâu vá, tôi là người đầu tiên mà Leo

nghĩ tới. Anh ấy chắc chắn đã không biết việc Alawn bình luận như

thế nào vầ tài nữ công gia chánh của tôi nên tôi kín đáo nói với

anh ấy rằng tôi may vá không khéo lắm. Leo mỉm cười, lộ rõ hàm răng

trắng bóng, đều đặn nói rằng anh ấy tin ở tôi. Ngay lúc đó, bản

năng của người phụ nữ trong tôi chỗi dậy, tôi chạy khắp nơi để tìm

cúc áp.

Tôi về nhà, lục tìm khắp các ngăn kéo, tủ kệ, sau một hồi lục lọi,

cuối cùng tôi tìm thấy một loại cúc gỗ gần giống vớichiêvs áo sơ mi

của Leo trên một chiếc áo sơ mi mới mua.

Việc khâu cúc áo là chuyện vặt nhưng Leo lại ngồi bên cạnh chăm chú

theo dõi, kiên nhẫn chờ đợi tôi. Dù việc xâu kim cũng tiêu tón của

tôi những mười phút nhưng anh ấy vẫn không giục, không hỏi. Tôi mãi

mãi không bao giờ quên được mùa hè năm mười bảy tuổi đó. Trong căn

phòng ngủ được dán giấy dán tường màu vàng rơm của Alawn, thời tiết

không nóng lắm, cánh cửa màu trắng, chàng trai có đôi mắt xanh biếc

ấy đang mặc chiếc áo phong màu trắng của Alawn, chốc chốc lại chớp

hàng mi dày cong veo, ngoan ngoãn ngồi bên cạnh tôi. Cho dù tôi và

anh ấy đều lặng yên không nói nhưng không khí không hề có chút

ngượng ngùng, khó xử. Tôi tin rằng anh ấy cũng có cảm nhận giống

mình bởi mỗi lần ngẩng đầu lên tôi lại được anh tặng một nụ cười

thân thiện.

Khi tôi khâu xong cúc áo với những đường chỉ vụng về và một nút

thắt thô kệch, khuôn mặt anh lộ rõ vẻ vui mừng rồi nói cảm ơn. Sau

đó, ngay trước mặt tôi, anh ấy cởi chiếc áo phong đang mặc ra, mặc

ngay áo sơ mi của mình vào. Mặc dù chơi với Alawn từ nhỏ, tôi cũng

đã không biết bao nhiều lần hình ảnh cậu ấy cởi trần cởi truồng

(tất nhiên là lúc còn nhỏ), ngay cả việc thay quần áo trước mặt tôi

như ban nãy cũng có nhưng anh ấy không phải là Alawn mà! Vì vậy,

vừa nhìn thấy phần cơ thể của một người đàn ông trưởng thành như

Leo. Khuôn ngực rắn chắc, tôi sợ đến nỗi vội vàng che mắt lại, mặt

mũi bắt đầu đỏ lựng.

Leo tỏ ra rất tự nhiên, mặc áo xong liền cảm ơn tôi một lần nữa,

sau đó cúi đầu xuống, dùng tay xoa xoa lên tóc tôi một cách rất

tình cảm, giống như đang vuốt ve chú mèo nhỏ, miệng nói: “Em khác

xa so với miêu tả của Alawn, em quả là một cô gái điềm tĩnh”.

“Anh có biết chuyện điềm tĩnh nghĩa là gì không?” Tôi hỏi một cách

đầy hoài nghi.

“Ha ha, vốn tiếng Trung Quốc của anh không kém như em nghĩ

đâu”.

Tôi vốn than thầm về sự cởi mở của người phương Tây vừa giật mình

bởi lần đầu tiên có ngời khen tôi điềm tĩnh. Thực ra chỉ là do tâm

trạn và cú sốc quá lớn từ kỳ thi đại học nên tôi mới trầm lặng ít

nói như vậy.

Leo lớn hơn tôi những mấy tuổi, anh ấy khoẳng hai sáu, hai bảy tuổi

gì đó. Hoặc giả trong mắt anh ấy, tôi vẫn chỉ là một cô bé chưa

tưởng thành mà thôi.

Chợt nghĩ ra điều gì đó, tôi ngẩng đầu lên hỏi anh: “Alawn tả về em

như thế nào với anh?”.

“Cậu ấy nói..” Leo bỗng bật cười thành tiếng, mình xuất hiện mấy

vệt đen sì.

Từ hôm đó, tôi thường xuyên thấy Leo mặc cái áo sơ mi trắng có

chiếc cúc gỗ ấy. Mỗi lần nhìn thấy cái cúc bằng gỗ màu sắc hơi khác

được đơm lên áo bằng nút thắt thô kệch, trong lòng tôi bỗng cảm

thấy ấm áp, cảm thấy mình là chiếc cúc áo đó, gắn lên người anh.

Mọi lúc mọi nơi.

Tôi bắt đầu trầm ngân suy nghĩ, sau đó hỏi Alawn nên dùng câu gì để

hình dung mối quan hệ huyền diệu có nội dung “Chiếc cúc trên áo anh

ấy là do chính tôi đơm tặng” này. Alawn nghĩ hồi lâu rồi nói: “Sợi

chỉ của em chỉ đơm trên chiếc áo sơ mi của anh?”.

“Tục!” Tôi lườm cậu ấy một cái.

Sau đó, cậu ấy lại suy nghĩ tiếp: “Chỉ trong tay mãnh nữ, áo trên

người anh họ?”

“Alawn, cậu nghiêm túc một chút có được không!”

“Vậy thì… áo có muôn nghìn kết nối?”

“Kết nối trái tim ư?”

“Chỉ cái thắt nút.”

“Cút!!!”

Ánh mặt trời lén lút len lỏi vào phòng, chiếu lên mái tóc màu vàng

hung của Alawn, chiếu lên đôi mắt sáng tinh nghịch của cậu ấy,

chiếu lên tuổi thanh xuân dại ngờ của chúng tôi.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Có Duyên Nhất Định Sẽ Có Phận
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...