Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Con Gái Trong Tường

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

1

Tôi nhìn thấy bức ảnh trên vòng bạn bè.

Người đăng là Tiểu Trương, hàng xóm cũ cùng tòa nhà, cũng là em họ xa của tôi, quan hệ rất tốt.

Tôi nhìn chằm chằm vào đường nét hình người trên bức tường trong ảnh, nhìn rất lâu.

Tôi càng nhìn mà lòng càng hoảng sợ bởi vì tôi nhớ ra có một lần con trai tôi giật mình tỉnh giấc vì ác mộng, miệng lầm bầm một câu: "Chị gái đang khóc trong tường…"

Khi đó, tôi nghĩ thằng bé chỉ là nhớ chị.

Nhưng ngay lúc này, khi kết hợp với bức ảnh kia, tôi chỉ thấy rợn tóc gáy.

Năm đó, con bé đột nhiên biến mất, chúng tôi lục tung cả khu dân cư cũng không tìm thấy chút manh mối nào.

Bây giờ thì có manh mối rồi.

Sở dĩ năm xưa chúng tôi không tìm thấy con bé, là vì… Con bé ở trong tường.

Giữa đêm khuya, toàn thân tôi nổi hết da gà.

2

Tôi lay vợ đang ngủ dậy rồi hỏi cô ấy: "Em nhìn bức ảnh này xem, đường nét trên tường đó giống cái gì?"

Cô ấy mắt nhắm mắt mở trả lời tôi: "Chẳng giống cái gì cả… Đó là vân tường mà… "

Tôi khựng lại một chút rồi vẫn nói ra tên con gái: "Em thấy có giống, Mộng Mộng không?"

Đôi mắt cô ấy lập tức tỉnh táo hẳn, ngừng một giây sau đó nhưng lại cáu kỉnh gắt lên với tôi: "Chỉ là vân tường thôi mà! Anh bị thần kinh à! Nửa đêm nửa hôm…"

Tôi ngây người, không ngờ em ấy lại phản ứng như vậy.

"Đừng nghĩ về chuyện đó nữa… Đã qua lâu lắm rồi… Có sức thì anh nên nghĩ cho con trai nhiều hơn đi…"

Cô ấy nói xong thì quay lưng lại với tôi, tiếp tục ngủ thiếp đi.

Tôi thở dài một tiếng.

Con trai của chúng tôi, Huy Huy, thằng bé đang điều trị.

Kết quả không mấy khả quan, chi phí cũng sẽ vét sạch túi tiền của gia đình.

Nhưng tôi lại nhớ tới… Sở dĩ năm đó tôi đợi Mộng Mộng ở dưới lầu cũng là vì vợ tôi.

Cô ấy ở trên lầu gọi tôi, bảo để Mộng Mộng tự xuống cầu thang cho quen.

Thế là tôi cứ đứng dưới đó ngốc nghếch chờ đợi.

Tôi nghĩ đến đây thì đầu óc rối bời.

Tôi quyết định phải làm rõ mọi chuyện.

Tôi phải đi tìm con gái tôi.

3

Sáng sớm hôm sau, tôi quay trở lại tòa nhà cũ.

Tôi cũng đã liên hệ với Tiểu Trương trước đó, cậu ta vẫn còn sống ở đây.

Là hộ dân cuối cùng của tòa nhà này và cũng chuẩn bị chuyển đi.

Cậu ta chụp ảnh đăng vòng bạn bè chỉ là để lưu giữ kỷ niệm từ biệt.

Khi tôi trở về dưới lầu, một cảm giác sợ hãi đột ngột dâng lên trong lòng.

Đôi chân tôi không tự chủ được mà ngừng lại.

Tôi đứng sững trước cầu thang.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/con-gai-trong-tuong/chuong-1.html.]

Bởi vì bảy năm trước, tôi đã đứng ở vị trí này chờ Mộng Mộng xuống.

Vị trí này là nỗi ám ảnh tâm lý cả đời của tôi…

May mắn thay, Tiểu Trương kịp thời xuất hiện đánh thức tôi: "Chào buổi sáng, anh Lưu.”

Tôi mới từ bừng tỉnh trở lại từ nỗi sợ hãi.

"Lên đây anh Lưu, bức tường anh nói ở trên lầu ấy."

Cậu ta quay người lên lầu, tôi vội vã đi theo sau.

Chúng tôi đến chỗ rẽ giữa tầng 4 và tầng 5, Tiểu Trương lại đưa tay chỉ vào: "Anh Lưu, anh nói là chỗ này phải không?"

Tôi ngẩng đầu nhìn lên…

Trên tường lộn xộn, khắp nơi đều là vân tường.

Quả thực có một chỗ, trông như một khuôn mặt.

Nhưng lại không giống mặt người như trong bức ảnh Tiểu Trương chụp, càng không giống Mộng Mộng.

Tôi thở phào một hơi.

Hóa ra là vì góc độ, ánh sáng và các yếu tố khác nên nó mới trông giống Mộng Mộng trong ảnh…

Hóa ra là tôi đã quá căng thẳng, nhìn lầm rồi.

Khoảnh khắc đó, tôi lại có chút thất vọng.

4

"Không sao đâu Tiểu Trương, cậu cứ về trước đi, cảm ơn cậu."

Tôi nhìn chằm chằm vào chỗ tường đó, cố gắng dùng trí tưởng tượng để ghép các vân tường thành hình dáng của Mộng Mộng.

Tôi nhớ con bé quá.

Tiểu Trương phía sau cũng đáp lại tôi: "Vậy em xuống pha trà, đã đến rồi, anh Lưu xuống uống chén trà rồi hãy đi nha!"

Cậu ta nói xong, tôi nghe thấy tiếng bước chân cậu ta quay người xuống lầu.

Tôi lại gần bức tường, đưa tay chạm vào vân tường đó…

Tôi cứ nghĩ sẽ có cảm giác đặc biệt nào đó nhưng cũng không có gì cả.

Nó chỉ là một bức tường bình thường, lạnh lẽo mà thôi.

Tôi lại thở dài một tiếng.

Nếu Mộng Mộng còn sống thì con bé cũng đã mười hai tuổi rồi, cũng đã lớn phổng phao, cũng nên vui vẻ tận hưởng cuộc sống rồi…

Tôi cúi đầu, quay người, chuẩn bị xuống lầu.

Thế nhưng, phía sau lại vang lên một giọng nói dịu dàng: "Bố, cuối cùng người cũng tìm thấy con rồi sao?"

Tôi như bị sét đánh trúng, đứng sững tại chỗ.

Giọng nói này, dù có hóa thành tro bụi tôi cũng không thể quên được.

Là Mộng Mộng, là giọng của con bé.

Tôi vội vã quay người lại nhưng không nhìn thấy gì cả.

Thế nhưng, vân tường trên bức tường, bức tường đó… lại đang nhẹ nhàng bong tróc.

Tôi đi tới, trong khe hở của bức tường còn vương chút bụi đất đang từ từ bong tróc, tôi nhìn thấy một thứ.

Tôi dùng sức cạy ra, mới phát hiện, đó là một chiếc kẹp tóc, một chiếc kẹp tóc màu hồng.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Con Gái Trong Tường
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...