Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Con Gái Trong Tường

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

5

Tôi xuống lầu, vào nhà Tiểu Trương.

Tôi vờ như không có chuyện gì, ngồi trò chuyện dăm ba câu chuyện thường ngày với cậu ta.

Rồi tôi mới biết, hóa ra tòa nhà cũ này sắp bị phá dỡ rồi.

Thế nên cậu ta mới phải chuyển đi, thực ra cậu ta cũng rất luyến tiếc.

Tôi vòng vo hỏi cậu ta, sau khi tôi chuyển đi thì ở đây có từng sửa sang gì không.

Đặc biệt là khu vực công cộng.

Tiểu Trương suy nghĩ một lúc lâu rồi mới nói: "Sau khi gia đình anh chuyển đi thì có một lần sửa chữa tường… Thời gian cụ thể thì em cũng không nhớ rõ nữa…"

Đầu óc tôi như bị đứng hình.

Bởi vì lúc đó tôi chỉ có thể nghĩ đến một chuyện…

Mộng Mộng đã bị nhốt vào trong tường.

Tiểu Trương vẫn đang nói gì đó nhưng tôi đã không còn nghe lọt tai.

Tôi uống xong một cốc trà, quay đầu hỏi cậu ta: "Tiểu Trương, cậu có thể giúp tôi một việc không?"

Cậu ta cau mày, hỏi tôi: "Anh Lưu nói vậy là khách sáo rồi, có chuyện gì cứ nói thẳng ra đi ạ."

Tôi muốn nói tôi phải tìm thấy Mộng Mộng.

Cho dù là hài cốt, tôi cũng phải tìm thấy con bé.

Chỉ khi tìm thấy con bé, tôi mới có thể báo cảnh sát một lần nữa, mới có thể…

Tìm ra kẻ đã sát hại con bé năm đó.

Nhưng tôi sợ Tiểu Trương sẽ không hiểu.

Vì vậy tôi đã thay đổi cách nói: "Đi cùng tôi đập bức tường đó, đừng hỏi tại sao."

6

Đó là một tòa nhà cầu thang bộ rất cũ, không có ban quản lý.

Đúng lúc này cũng không còn hộ dân nào khác nên việc đập tường diễn ra cực kỳ thuận lợi.

Nhưng mọi việc lại khiến tôi thất vọng.

Dọc theo vân tường bị nứt, chúng tôi đã đập một lỗ lớn.

Suýt nữa thì đập xuyên qua bức tường.

Nhưng bên trong vẫn chỉ có bê tông và gạch, hoàn toàn không có bất kỳ thứ gì khác.

Đừng nói là hài cốt của Mộng Mộng, ngay cả một mảnh quần áo cũng không tìm thấy.

Cuối cùng Tiểu Trương cũng mở miệng hỏi tôi: "Anh Lưu… Rốt cuộc anh đang tìm gì vậy? Chúng ta không thể tiếp tục đập nữa đâu phải không?"

Tôi gật đầu. Hóa ra, tôi vẫn phán đoán sai, Mộng Mộng hoàn toàn không ở trong tường. Vậy chiếc kẹp tóc đó là sao? Còn câu nói kia nữa, là ảo giác của tôi sao?

Sau khi dọn dẹp xong đồ đạc, tôi chuẩn bị rời khỏi tòa nhà cũ.

Lúc đó đã là hoàng hôn, trên đường gần như không có người đi bộ. Thế nhưng tôi lại nhìn thấy một ông lão ăn mặc rách rưới, giống như lão già nhặt ve chai.

Tóc ông ta rối bời, râu rất dài, đến nỗi tôi không nhìn rõ mặt ông ta.

Ông ta cứ nhìn chằm chằm vào tôi, tôi không thể nhận ra mình có quen ông ta không, cho đến khi chúng tôi đi lướt qua nhau, tôi nghe thấy ông ta lẩm bẩm một câu: "Mỗi năm đều có… Trẻ con mất tích… Mỗi năm đều… Mất tích…"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/con-gai-trong-tuong/chuong-2.html.]

Tôi dừng bước, định hỏi ông lão ông ta đang nói gì. Nhưng ông ta lại nhe răng, lộ ra hàm răng vàng ố và xấu xí, cười một cách đáng sợ.

Tôi nhất thời ngây người, còn ông ta thì cười quái dị rồi nhanh nhẹn chạy đi.

"Hề hề… Ha ha… Hề hề hề…"

Tốc độ nhanh đến mức tôi muốn đuổi theo cũng không kịp.

Tôi nhìn bóng lưng ông ta dần biến mất mà cau mày.

Người này là ai?

Cái gọi là "trẻ con mất tích" mà ông ta nói, liệu có liên quan đến Mộng Mộng không?

7

Tối về đến nhà, vừa bước vào cửa, tôi đã nghe thấy tiếng vợ lải nhải: "Anh lại chạy đi đâu rồi? Cả ngày hôm nay anh không đi thăm Huy Huy à? Cứ chạy đi chạy lại mãi, có kiếm được đồng nào không?Chữa bệnh tốn bao nhiêu tiền… Anh nói xem phải làm sao đây…"

Tôi ngồi xuống ghế sofa, chỉ thấy thái dương nhức nhối âm ỉ.

Những lời của lão già nhặt ve chai, càng nghĩ càng thấy có liên quan đến Mộng Mộng.

Nếu lần này tôi không làm rõ, có lẽ cả đời này cũng không thể làm rõ được.

Tôi nghĩ một lúc rồi mở miệng nói với vợ: "Căn nhà cũ đó sắp bị phá dỡ rồi, hôm nay anh về xử lý, có lẽ còn mất vài ngày nữa, có thể sẽ được chia rất nhiều tiền."

Mắt vợ tôi sáng lên ngay lập tức: "Thật ư? Vậy thì tốt quá… Tốt quá rồi…"

Cuối cùng cô ấy cũng không lải nhải nữa.

Đêm xuống, tôi ngủ không được yên giấc cho lắm.

Trong mơ màng, tôi mơ thấy Mộng Mộng, mơ thấy cầu thang dài dằng dặc đó cùng bức tường lở loét đó.

Tôi đi dọc cầu thang lên trên, tìm kiếm con gái trên tường.

Nhưng trên tường không còn xuất hiện đường nét của con bé nữa.

Ngược lại, trong vân gỗ của tay vịn lại nhô ra nửa khuôn mặt người.

Tôi giật mình, lùi lại mấy bước, suýt chút nữa thì ngã cầu thang.

Cùng lúc đó, trong cầu thang dài dằng dặc, đồng thời vang lên tiếng móng tay cào xé chói tai…

Tôi bỗng giật mình tỉnh giấc.

Khi tôi hoàn hồn lại, tôi phát hiện vợ không có trên giường.

Tôi thức dậy, nhìn thấy ánh sáng ở phía ban công.

Vợ tôi đang ngồi xổm ở đó, dùng một cái chậu sắt đốt gì đó.

Tôi nhẹ nhàng đi tới rồi mới thấy cô ấy đang đốt quần áo.

Là những bộ quần áo của Mộng Mộng khi còn sống, tôi không nỡ vứt đi, vẫn luôn giữ lại.

Tôi không làm phiền cô ấy, thậm chí cũng không hỏi cô ấy tại sao.

Bởi vì tôi lại nhớ tới chuyện đó…

Năm đó khi Mộng Mộng một mình đi xuống cầu thang, vợ tôi đang ở nhà trên tầng sáu.

Tim tôi đập thình thịch.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Con Gái Trong Tường
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...