8
Ngày hôm sau, tôi lại quay trở lại gần tòa nhà cũ.
Tôi đi lại khắp nơi, cuối cùng dừng bước tại một trạm phế liệu.
Tôi có ấn tượng với trạm phế liệu này, đã tồn tại hơn mười năm rồi.
Bà chủ tên là chị Hồng, nhiều năm không gặp, chị ấy lại già đi.
Rất kỳ lạ là chị ấy có thể nhận ra tôi.
"Chẳng phải đây là Tiểu Trương à? Sao cậu lại về đây? Lâu lắm rồi không gặp nhỉ…"
Thậm chí nhìn thấy tôi, chị ấy còn rất nhiệt tình.
Vừa hay tôi muốn tìm lão già nhặt ve chai đó, mà chị ấy chắc chắn quen thuộc tình hình xung quanh hơn tôi.
Thế nên tôi cũng tiến tới chào hỏi: "Chị Hồng, là tôi đây, không ngờ chị còn nhận ra… Làm ăn phát đạt quá nhỉ."
Chúng tôi hàn huyên vài câu, sau đó tôi đổi giọng, hỏi thăm chị ấy về lão già nhặt ve chai kỳ lạ đó.
Chị ấy lập tức lộ vẻ khó xử, ấp úng một lúc rồi mới thốt ra một câu: "Người đó, đó không phải lão già nhặt ve chai… Đó là chồng tôi."
Tôi ngây người, vội vàng hỏi chuyện gì đã xảy ra.
Chị Hồng thở dài một tiếng, rồi mới nói: "Ông ấy bị thần kinh không bình thường, nhiều năm nay rồi, cũng không chịu đi khám bác sĩ…"
Tôi đang cân nhắc xem có nên hỏi nguyên nhân và chuyện "trẻ con mất tích" mà chồng chị ấy nói là sao.
Thế nhưng tôi lại đột nhiên nhìn thấy…
Trạm thu mua phế liệu của chị Hồng rất lớn.
Ngoài sân trước để tiếp khách và ngôi nhà nhỏ này, phía sau còn có một khu vực rộng lớn được rào bằng lưới thép, dùng để chất đống phế liệu.
Bên trong rất rộng, một số thứ còn chất đống rất cao, che khuất tầm nhìn.
Cứ như thể bên trong có thể chứa đựng bất cứ thứ gì, giấu kín bất cứ điều gì, huống chi là trẻ con.
Vì vậy, tôi không hỏi thêm về chuyện của chồng chị ấy, cũng không hỏi chuyện gì về trẻ con.
9
Tôi chỉ hỏi chị ấy một câu: "Chị Hồng, chị có thiếu tiền không?"
Chị ấy ngây người.
Biểu cảm trên mặt cho tôi biết có lẽ công việc kinh doanh của chị ấy cũng không mấy thuận lợi.
Không lâu sau, tôi từ biệt chị ấy, quay trở lại hướng tòa nhà cũ.
Từ trạm phế liệu đi bộ về tòa nhà cũ, chỉ mất ba phút.
Ba phút, thật sự quá gần.
Tôi loáng thoáng nhớ lại, năm đó sau khi Mộng Mộng mất tích, cảnh sát cũng từng lục soát trạm phế liệu của chị Hồng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/con-gai-trong-tuong/chuong-3.html.]
Nhưng tôi thì chưa từng lục soát.
Bởi vì đó là địa điểm riêng tư, chỉ cảnh sát mới được vào, tôi không vào được.
Lúc đó tôi đã chọn tin tưởng cảnh sát.
Nhưng bây giờ, cộng thêm sự điên loạn của chồng chị Hồng, cộng thêm câu nói mà ông ta đã nói…
Tôi hơi không tin nữa.
Khi tiếp tục lang thang, tôi thấy trên con đường phía trước tòa nhà cũ này đã lắp thêm vài camera an ninh.
Những camera này ghi hình 24/7 và yêu cầu tối thiểu phải lưu trữ dữ liệu trong một tháng.
Trên đó có số hiệu, tôi đều đã ghi lại.
Sau đó tôi gửi qua WeChat cho lão Từ, nói với ông ấy: "Giúp tôi xem nội dung của mấy camera giám sát này, chủ yếu là xem phía trước trạm phế liệu và phía trước tòa nhà cũ này."
Một lát sau, lão Từ cũng trả lời tôi: "Anh vẫn còn quậy phá à?"
Tôi không giải thích mà gửi một câu: "Ông nợ tôi."
Lão Từ là cảnh sát điều tra vụ án của Mộng Mộng năm đó, ông ấy đã cam đoan với tôi rằng ông ấy sẽ tìm thấy Mộng Mộng.
Ông ấy nói đó là chuyện nhỏ, một đứa trẻ năm tuổi lớn như vậy, lại không rời khỏi tòa nhà đó, làm sao có thể mất tích được?
Vì vậy ông ấy đã lơ là, vì vậy ông ấy nợ tôi.
Trước khi ông ấy gửi tin nhắn cho tôi, tôi đã tiếp tục loanh quanh gần tòa nhà cũ cả một ngày.
Thế nhưng cũng không có bất kỳ phát hiện nào, thậm chí cũng không gặp được chồng chị Hồng.
Hoàng hôn lại buông xuống.
Cuối cùng lão Từ cũng gửi tin nhắn cho tôi: "Có phải đây vợ anh không?"
Hình ảnh chậm hơn tin nhắn một chút, khi hình ảnh tải xong, tôi cũng kinh ngạc.
Tôi nhìn thấy vợ tôi đứng trước tòa nhà cũ.
Cô ấy mặc một chiếc váy đỏ rực, đứng sững sờ trước tòa nhà cũ như một bóng ma.
10
Tôi ngây người một lúc lâu.
Mặc dù ảnh chụp từ camera giám sát không rõ nét lắm nhưng tôi sẽ không nhận nhầm vợ tôi.
Chiếc váy đỏ rực đó, tôi cũng sẽ không nhận nhầm, nó đang treo trong tủ quần áo nhà tôi và dấu thời gian là vào hơn một giờ đêm ba ngày trước.
Lúc đó tôi đã ngủ rồi.
Tin nhắn của lão Từ cũng tiếp tục gửi tới: "Trạm phế liệu cũng không có gì bất thường, có vấn đề chỉ có hình ảnh này, người trong đó là vợ anh phải không?"
Tôi nghĩ một lát, không trả lời mà gọi một cuộc điện thoại.
Lão Từ nhanh chóng bắt máy, tôi đi thẳng vào vấn đề: "Tôi còn cần ông giúp tôi một việc nữa…"
--------------------------------------------------