Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Con Gái Trong Tường

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bức tường vừa bị đập ra, sẽ có cái mùi đó.

Mộng Mộng, cuối cùng con cũng đã trở về sao?

Tôi vẫn chưa chắc chắn nhưng nước mắt tôi lại không kìm được mà chảy xuống.

“Tiểu Trương, cậu đã trả Mộng Mộng về cho tôi, đúng không?”

Tiểu Trương vẫn muốn chối cãi: “Không không không, sao lại là em chứ? Rõ ràng là vợ anh làm mà! Chị ấy bị bệnh tâm thần mà!”

Tôi lắc đầu, nói: “Xin lỗi nhé, lúc đó vợ tôi không hề bệnh, bệnh của cô ấy bắt đầu từ khi mất Mộng Mộng, quả thật cô ấy bặt vô âm tín nhưng cho dù thế nào, tôi cũng chưa từng nghi ngờ cô ấy, tôi biết cô ấy yêu Mộng Mộng đến nhường nào. Tôi cũng sẽ mãi mãi yêu vợ tôi, cho dù thần trí cô ấy không tỉnh táo… Tôi vẫn mãi mãi tin tưởng cô ấy… Cô ấy không thể nào làm thế được…”

“Cái vòng bạn bè của cậu, là cố tình đăng cho tôi xem phải không? Là để thăm dò xem chúng tôi có biết gì không… Bởi vì tối hôm trước, cậu đã nhìn thấy vợ tôi mặc một bộ đỏ rực xuất hiện dưới tòa nhà này… Thế nên cậu mới sợ hãi, mới tạo ra cái vân tường đó, thu hút tôi đến đây…”

Rõ ràng Tiểu Trương đã ngây người ra.

19

Tôi nói xong thì thở dài một hơi.

Tôi thật sự chưa bao giờ nghi ngờ vợ mình.

Không thể nào là cô ấy, cô ấy yêu Mộng Mộng.

Thậm chí cô ấy còn đốt đồ cũ của Mộng Mộng, cũng là sợ tôi lún sâu vào đó phải không.

Cô ấy biết tôi cũng sẽ không thoát ra được.

Vì cô ấy đã không thoát ra được rồi, việc cô ấy bặt vô âm tín là thật.

Việc tôi không tìm thấy cô ấy cũng là thật.

Nhưng tôi vẫn luôn tin tưởng cô ấy.

Chiếc váy liền đỏ rực đó, là kiểu dáng Mộng Mộng thích nên cô ấy mới mặc.

Cô ấy quay về tòa nhà cũ, có lẽ đã cảm nhận được Mộng Mộng vẫn còn ở đây…

Giọng nói của Tiểu Trương phía sau, đột nhiên u ám hẳn: “Vòng bạn bè chắc chắn không thể bại lộ em… Anh Lưu, anh phát hiện ra thật sự từ khi nào?”

Tôi nghiến răng nói: “Hôm qua, khi tôi muốn đập tường, dụng cụ của cậu đã đầy đủ rồi.”

Tiểu Trương im lặng.

Đúng vậy, dụng cụ của cậu ta đầy đủ là vì cậu ta muốn làm một số chuyện.

Cậu ta vốn dĩ đã định đập tường vì tòa nhà cũ này sắp bị phá dỡ.

Và tất cả những gì tôi đã tạo ra, đã khiến cậu ta đi theo hướng này…

Nhân lúc đêm hỗn loạn này, chuyển hài cốt của Mộng Mộng, về nhà tôi để khớp với việc vợ tôi là hung thủ.

Tôi hỏi cậu ta: “Tại sao? Tôi có chỗ nào đối xử không tốt với cậu… Rốt cuộc là tại sao?”

Cậu ta lại cười lạnh một tiếng: “Không có tại sao cả, chỉ là không ưa anh được tốt, dựa vào đâu mà anh có năng lực lại có tiền? Lại còn cưới được vợ xinh? Dựa vào đâu mà anh có cả con trai lẫn con gái?”

“Thật ra ban đầu em cũng không định g.i.ế.c con bé, chỉ là thấy nó xuống lầu, kéo nó vào để hai người lo lắng một chút…”

“Thế nhưng không ngờ, thật ra trẻ con… Cũng rất thơm, rất mềm.”

Nhưng những lời đó như lưỡi lê, đ.â.m mạnh vào trái tim tôi.

Tôi bước đi xiêu vẹo, đi vào nhà vệ sinh.

Quả thật bên trong đã bị đập tan nát.

Trên sàn, còn đặt một cái túi ni lông màu đen.

20

Tôi quỳ xuống đất, ôm lấy cái túi.

Bên trong cứng ngắc, là xương cốt.

Tôi khóc càng dữ dội hơn.

“Mộng Mộng, bố đến rồi… Không phải sợ nữa… Bố đến rồi…”

Giọng nói của Tiểu Trương, cũng tiếp tục vang lên phía sau: “Con bé c.h.ế.t không đau đớn gì nhưng sau khi c.h.ế.t thì khá thảm.”

“Lúc đó không phải em đang lắp một cái bồn tắm sao, em đã đè con bé dưới bồn tắm để không ai phát hiện.”

“Sau này qua cơn sóng gió, mới dùng xi măng trát con bé lại.”

“Được rồi chứ anh Lưu, anh cũng đã tìm lại được con gái mình rồi… Chi bằng anh cùng con bé, trát vào trong tường luôn đi?”

“Dù sao thì chị Hồng đã gánh tội rồi, vợ anh cũng mất tích rồi, anh lại biến mất nữa, có lẽ cũng không thành vấn đề lớn đâu nhỉ?”

Tôi nghe thấy tiếng gậy sắt chạm vào tường.

Tiểu Trương rất cảnh giác, khi cậu ta chạy theo tôi lên đây, đã mang theo vũ khí rồi.

Tôi ôm chặt cái túi, đứng dậy.

Khi tôi quay người lại, cậu ta đang đứng ở cửa nhà vệ sinh.

Tôi nhìn cậu ta, hỏi ngược lại: “Cậu vẫn không hiểu sao? Chị Hồng ấy, làm sao có thể?”

Nụ cười trên mặt Tiểu Trương, lập tức biến mất.

“Hơn nữa, cảnh sát điều động một vụ lớn như vậy… Mà chỉ có mỗi lão Từ, cậu nghĩ đó là thật sự đi điều tra sao?”

Cậu ta bắt đầu có chút hoảng sợ.

“Nếu không giúp cậu tìm một hung thủ… Cậu sẽ không trả con bé về cho tôi…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/con-gai-trong-tuong/chuong-7-full.html.]

Tôi ôm chặt Mộng Mộng.

Đúng lúc này, trong phòng khách xuất hiện một luồng sáng.

Lão Từ đến rồi, kèm theo đó là giọng nói thô ráp của ông ấy: “Quỳ xuống! Giơ tay lên! Đặt hai tay lên đầu!”

Tiểu Trương ngớ người.

Cây gậy sắt trong tay, cũng rơi xuống đất.

Nhưng mọi chuyện vẫn chưa kết thúc.

Bởi vì ngay lúc này… Từ ban công, đột nhiên xông ra một bóng dáng màu đỏ!

21

Tôi trợn mắt há hốc mồm.

Lão Từ cũng trợn mắt há hốc mồm.

Bóng dáng đỏ rực đó, lao thẳng về phía Tiểu Trương.

Tiểu Trương thấy vậy, cũng la hét lên: “A! Cái quái gì thế?”

Tôi nhận ra rồi, không phải cái quái gì cả, là vợ tôi.

Hóa ra cô ấy cũng đã quay về.

Hơn nữa, cô ấy còn mang theo một con dao.

Khi cô ấy lao vào Tiểu Trương, đã đ.â.m một nhát.

Tiểu Trương lại gào lên: "Á á á! Đau quá! Cứu mạng, cứu mạng với!"

Lão Từ đứng ở cửa vẫn còn sững sờ.

Tiểu Trương bò lết trên đất.

Còn vợ tôi tiếp tục đ.â.m d.a.o vào lưng cậu ta.

Mỗi nhát đâm, tiếng kêu của Tiểu Trương lại càng thêm thảm thiết.

Thậm chí cậu ta còn bắt đầu khóc lóc van xin.

"Cứu tôi... Cứu mạng với... Làm ơn tha cho tôi... Cứu tôi..."

Lão Từ vẫn sững sờ, còn tôi thì lạnh lùng nhìn tất cả.

Vợ tôi cũng khóc.

Nhưng cô ấy vẫn không ngừng đ.â.m Tiểu Trương xối xả.

Từ lưng, đến eo và đến đùi.

Cô ấy cứ thế đâm, cứ thế đâm.

Bên ngoài trời vẫn mưa như trút nước và vẫn còn sấm chớp.

Tiếng của Tiểu Trương dần bị tiếng ồn át đi...

Hay nói đúng hơn, cậu ta không còn kêu lên được nữa.

Cậu ta cũng không bò nổi nữa.

Cậu ta cứ thế nằm trên đất, vươn tay ra, như thể vẫn muốn sống.

Nhưng cậu ta đã chết.

Vợ tôi cũng ngồi sụp xuống đất, khóc òa lên.

Lão Từ đã không còn sững sờ nữa.

Ông ấy rút bộ đàm ra, tôi chỉ nghe được vài chữ: "Quá đột ngột... Kết thúc quá nhanh... Mau đến xử lý thi thể..."

Tôi bế Mộng Mộng đi ra, đi đến bên cạnh vợ tôi.

Tôi ngồi xuống rồi ôm lấy cô ấy và cùng khóc với cô ấy.

22

Sau đó, chúng tôi đều không gặp rắc rối gì.

Một lần, con trai tôi giật mình tỉnh giấc từ cơn ác mộng, miệng lẩm bẩm một câu: "Không bao giờ nữa..."

Dù sao đi nữa, Tiểu Trương cũng là một kẻ sát nhân.

Cậu ta cũng cầm hung khí, định tấn công tất cả mọi người có mặt tại hiện trường.

Mặc dù lão Từ cần phải tự kiểm điểm vì đã không kịp thời ngăn cản vợ tôi phản kháng Tiểu Trương.

Nhưng cho dù là phòng vệ quá mức cũng không sao.

Vợ tôi đã đi giám định tư pháp, xác nhận vẫn là bệnh nhân tâm thần nặng.

Mọi chuyện cứ thế kết thúc.

Sau khi vợ tôi ổn định hơn, chúng tôi cùng nhau an táng Mộng Mộng.

Chúng tôi vẫn khóc.

Huy Huy cũng khóc, thằng bé cũng nhớ chị gái.

Chúng tôi chọn một khu mộ có tầm nhìn rất đẹp, để con bê vẫn có thể ngắm nhìn thế giới rộng lớn, cũng có thể tắm mình trong ánh nắng, sẽ không bao giờ bị giấu trong bóng tối nữa.

Hết

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Con Gái Trong Tường
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...