Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Con Gái Trong Tường

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Về đến nhà Tiểu Trương, ánh đèn sáng trưng mới khiến tôi phần nào yên lòng.

Vợ tôi biến mất một cách kỳ lạ, quả thật tôi đang bó tay không biết làm sao, tôi thật sự cần một chút giúp đỡ.

Tiểu Trương rất phù hợp, hôm qua cậu ta còn cùng tôi đập một bức tường.

Cậu ta chẳng hỏi gì cả, cũng không một lời oán than.

Thế nên khi cậu ta pha trà, tôi cũng nói ra suy nghĩ của mình: “Tôi, tôi gặp một chút vấn đề…”

Tiểu Trương không chút do dự trả lời tôi: “Anh Lưu cứ nói đi! Ngày trước nếu không có anh và chị dâu chiếu cố, em còn không giải quyết được công việc, có chuyện gì cứ nói!”

Tôi thở dài một hơi, kể hết cho cậu ta nghe chuyện tại sao hôm qua lại đập tường và hôm nay vợ tôi bỏ nhà đi…

Tiểu Trương nghe xong, cũng nhíu mày suy nghĩ rất lâu.

“Thì ra chị dâu bệnh nặng đến vậy à, thảo nào mấy lần em nói muốn đến thăm thì anh chị đều không có thời gian…”

Tôi cũng chỉ có thể tiếp tục thở dài.

Tiểu Trương ngẩng đầu lên, nghiêm túc hỏi tôi: “Anh Lưu, lúc đó Mộng Mộng… Con bé thật sự đã xuống lầu rồi sao?”

Tôi sững sờ.

Suy nghĩ tôi cũng bắt đầu dần quay trở lại.

“Lúc đó, tôi đợi mãi không thấy Mộng Mộng dưới lầu, hỏi chị dâu cậu thì cô ấy nói Mộng Mộng đã xuống lầu rồi nên tôi tin, sau đó… Chúng tôi đã đi từng nhà hỏi thăm, tìm kiếm nhưng không ai nhìn thấy Mộng Mộng cả… Chỉ có tôi là không tìm kỹ nhà mình.”

14

Tiểu Trương cũng im lặng.

Rất lâu sau, cậu ta mới thốt ra một câu: “Thế nhưng, chị dâu, tại sao lại…”

Tôi kịp thời cắt ngang, hỏi ngược lại cậu ta: “Cậu có biết trạm phế liệu gần đây không?”

Tiểu Trương cũng nhíu mày hỏi ngược lại tôi: “Của chị Hồng mở, quy mô rất lớn, hình như kiếm được nhiều tiền lắm, dù sao thì chị ấy cũng khá giàu… Nhưng mà chị ấy có liên quan gì đến chuyện của chúng ta sao?”

Tôi nghĩ một lát, mới tiếp tục nói: “Có thể công việc kiếm tiền của chị ấy không phải là thu mua phế liệu… Chồng chị ấy bị điên cậu có biết không?”

Tuy Tiểu Trương gật đầu nhưng vẫn không hiểu hỏi ngược lại: “Biết thì biết nhưng… Sẽ không thật sự liên quan đến chuyện của chúng ta chứ?”

Tôi cũng kể lại chuyện xảy ra dưới lầu khi tôi rời đi hôm qua.

Tiểu Trương càng thêm nghi ngờ: “Gì cơ? Ông ta, nhắc đến trẻ con mất tích… Có khi nào là ông ta ra tay không? Dù sao thì ông ta cũng là một kẻ điên?”

Tôi cũng lắc đầu, giải thích: “Không phải, tôi nghi ngờ là chị Hồng. Trạm phế liệu đó có một khoảng sân sau để đồ lớn đến mức bất thường, thứ gì cũng có thể giấu được, đừng nói là trẻ con… Còn chồng chị ấy sở dĩ phát điên… Có thể là vì đã phát hiện ra điều gì đó nên mới bị ra tay độc ác.”

Tiểu Trương kinh ngạc: “Cái này, cái này không đến mức đó chứ? Hơn nữa, trạm phế liệu… Thật sự có khả năng đó sao?”

Tôi lấy từ trong túi ra một chiếc kẹp tóc, khẳng định trả lời: “Rất có thể, cậu nhìn cái này xem, chuyện bắt cóc trẻ con, nhất định sẽ để lại dấu vết.”

Cậu ta vẫn nhíu mày, hỏi: “Nhưng mà, chuyện của Mộng Mộng lúc đó, đáng lẽ chị dâu là người bị nghi ngờ nhiều nhất chứ? Sao lại liên quan đến trạm phế liệu rồi…”

Tôi lắc đầu nói: “Tôi chỉ là không tìm kỹ nhà mình ngay từ đầu thôi, đêm hôm đó tôi đi khắp nơi tìm Mộng Mộng, chị dâu cậu đều ở nhà cả đêm, cô ấy chỉ cần mất mười phút bế Mộng Mộng đi là được rồi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/con-gai-trong-tuong/chuong-5.html.]

Tiểu Trương lập tức hiểu ra: “Vì là mẹ nên đứa bé cũng sẽ không khóc… Bây giờ, chị dâu đang trốn ở trạm phế liệu sao? Bị chị Hồng khống chế rồi sao?”

Tôi tiếp tục nói: “Giúp tôi, tôi muốn vào trạm phế liệu.”

Tiểu Trương ngẩng đầu lên.

Vẻ mặt tôi kiên định.

Cậu ta chỉ đành gật đầu.

15

Bên ngoài vẫn mưa như trút nước nhưng đây cũng là thời cơ tốt để đột nhập.

Tiếng sấm tiếng mưa sẽ che giấu tiếng chúng tôi lẻn vào.

Chúng tôi đội mưa, chuẩn bị đi vào từ hàng rào lưới sắt bên cạnh.

Vì thế Tiểu Trương còn mang theo một chiếc kìm cắt dây sắt.

Cậu ta dễ dàng cắt ra một lỗ hổng, chúng tôi trèo vào.

Bên trong giống như một phế tích tận thế.

Những hạt mưa to như hạt đậu rơi xuống kim loại, tiếng ồn ào vang lên liên tục.

Nước rỉ sét chảy ngoằn ngoèo dưới chân, mùi hôi thối đến cả nước mưa cũng không rửa trôi được.

Chúng tôi không dám bật đèn, chỉ có thể dựa vào những tia chớp chốc lát để dẫn đường.

“Cậu nhìn kìa, bên kia có một căn nhà nhỏ!”

Không lâu sau, cuối cùng chúng tôi cũng tìm thấy một căn nhà gỗ nhỏ giữa đống phế liệu.

Không lớn hơn mấy cái nhà vệ sinh di động bên đường là bao.

Tiểu Trương cắt ổ khóa lớn.

Tôi đẩy cửa ra, mới phát hiện.

Đây là lối vào hầm ngầm.

“Quả nhiên có vấn đề.”

Vì căn nhà gỗ che mưa, ngưỡng cửa được nâng cao nên bên dưới sẽ không bị ngập nước.

Bắt đầu đi xuống, tôi bật đèn pin.

Bên dưới là một hầm ngầm bình thường, hơn nữa còn trống rỗng.

Tiểu Trương cũng rất nghi hoặc: “Tại sao nơi này lại trống không?”

Tôi trực tiếp đưa ra kết luận: “Trên mặt đất có nhiều phế liệu như vậy, bình thường không thể nào bỏ trống một nơi tốt như thế này… Trừ phi, chỉ là bây giờ không đặt đồ gì mà thôi.”

Tiểu Trương càng kinh ngạc hơn: “Đây, là nơi giam giữ người sao?”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Con Gái Trong Tường
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...