Không khí càng lúc càng quỷ dị. Ta cười gượng hai tiếng, cố gắng phá vỡ sự im lặng.
“Chỉ là trò chuyện vài câu, Sở Hầu có muốn tham gia không?”
Bùi Sóc mặt không biểu cảm nhìn chúng ta một lúc. Rồi quay đầu rời đi.
Tần Vọng xoa xoa cánh tay. “Sao ta lại cảm thấy có một luồng sát khí nhỉ? Tiểu Tạ đại phu, ngươi có cảm thấy không?”
Ta trở về lều của mình. Bên trong lều tối đen, nhưng ta lại tinh tường nhận ra có người.
Lòng ta chợt siết lại, nhanh chóng rút cây trâm trên đầu xuống, đ.â.m thẳng tới. Người đó giật lấy cây trâm của ta, ghé vào tai ta nói nhỏ.
“Là ta.”
…Là Bùi Sóc. Hơi thở ấm nóng, ẩm ướt phả vào vành tai ta. Toàn thân ta nổi lên một luồng điện. Bất ngờ đẩy chàng ra, quay người thắp nến lên.
“Đêm hôm khuya khoắt, Sở Hầu đến lều của ta có chuyện gì?”
Bùi Sóc im lặng, một lúc sau mới nói. “Vì sao phó tướng Lý vẫn chưa tỉnh lại?”
Hóa ra là đến hỏi tội. Ta có chút không vui, giọng nói đột nhiên trở nên lạnh lùng.
“Sở Hầu nghi ngờ ta?”
“Y giả hiểu lầm rồi.”
Bùi Sóc dừng lại một chút, giải thích:
“Đại quân đã trì hoãn vài ngày, cần phải trở về kinh thành, tình trạng của phó tướng Lý có thể di chuyển được không?”
“Có thể.”
Chuyện cần nói đều đã nói xong, Bùi Sóc vẫn đứng yên tại chỗ, ta cố nặn ra một nụ cười.
“Sở Hầu còn chuyện gì nữa không?” Bùi Sóc nhìn chằm chằm ta một lúc. Bỗng nhiên nói một câu chẳng liên quan gì.
“Tần Vọng, hắn không thích tắm rửa.”
“Hả???”
Sắc mặt chàng hơi đỏ lên, tiếp tục nói.
“Hơn nữa, khi ngủ hắn ngáy rất to, cực kỳ ồn ào.”
Ở phía bên kia, Tần Vọng hắt xì liên tiếp mấy cái. Hắn “suỵt” một tiếng:
“Đêm hôm ai đang nói xấu ta đấy?”
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Bên này, ta lại có chút ngẩn người. Đầy nghi hoặc nhìn Bùi Sóc.
Đôi mắt đen láy của chàng lặng lẽ liếc nhìn ta, dường như mang theo một chút ấm ức, trong phút chốc lại khiến ta nhìn thấy bóng dáng của bảy năm về trước, khi ta bắt nạt chàng, chàng luôn nhìn ta như vậy.
“Vậy thì sao?”
Chàng há miệng, nhưng cuối cùng không nói gì thêm. Hất rèm lều rời đi. Ta nhìn bóng lưng chàng rời đi, có chút khó hiểu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dao-do-ruc-lieu-ru-to/4.html.]
Tần Vọng không tắm rửa, thích ngáy to thì liên quan gì đến ta?
Lẽ nào chàng muốn ta chữa bệnh ngáy ngủ cho Tần Vọng?
Nhưng cái này ta cũng đâu có sở trường!
Lý Tự Ngọc chưa khỏi hẳn, ta cũng buộc phải theo quân lên đường.
Đại quân chưa đến nửa tháng đã đến Dĩnh Đô của nước Sở.
Bùi Tiềm và Bùi Uyên đều từ thiếu niên nhỏ bé trưởng thành thành thanh niên oai vệ bất phàm, biết được ta đã cứu Lý Tự Ngọc, bọn họ lần lượt hành lễ với ta, trịnh trọng cảm tạ.
Giống như Bùi Sóc, bọn họ cũng không nhận ra ta. Khi ta khám bệnh cho Lý Tự Ngọc, hỏi thăm về phu nhân Bùi. Lý Tự Ngọc thần sắc bi thương.
“Phu nhân qua đời bảy năm trước rồi.”
Ta có chút sững sờ. Phu nhân Bùi sức khỏe không tốt, quanh năm uống thuốc, nằm liệt giường.
Khi đó ta vì muốn tán tỉnh Bùi Sóc, thường làm đồ ăn mang đến cho bà, qua lại vài lần chúng ta trở nên thân thiết, bà rất quý ta, mỗi lần gặp ta đều cong đôi mắt cười hình trăng lưỡi liềm, vô cùng hiền từ.
Nương ta và bà cũng trở thành bạn thân. Sau này nương ta bệnh cũ tái phát, trước khi mất, đã gửi gắm ta cho phu nhân Bùi, trước khi ta đi Lạc Dương có gặp bà một lần, không ngờ, đó lại là lần cuối cùng.
Dù sao cũng là bảy năm. Bể dâu thay đổi, thời gian có thể phá hủy rất nhiều thứ.
Trong cung tổ chức tiệc chiêu đãi đại quân, các quan có thể mang theo gia quyến cùng tham dự.
Ta cũng có mặt, bên trái là Tần Vọng đã cạo râu, bên phải là Lý Tự Ngọc. Tần Vọng vừa mời rượu ta, vừa tán thưởng tửu lượng của ta không ngớt.
“Tiểu Tạ đại phu, không ngờ ngươi lại có tửu lượng lớn như vậy.”
Không có râu che khuất, hắn lại đẹp trai đến bất ngờ, mày đậm mắt to, ngũ quan đoan chính, khiến không ít tiểu thư quý tộc trong yến tiệc lén lút nhìn trộm, nhưng hắn lại hoàn toàn không hay biết.
Các tiểu thư quý tộc hận hắn là một tảng đá, liền tức giận trừng mắt nhìn ta. Ta đẩy đẩy hắn.
“Tránh xa ta ra một chút, ta không muốn bị coi là bia sống.”
Lúc này, trên đài cao có một ánh mắt đột nhiên xuyên tới. Khiến người ta khó lòng phớt lờ.
Ta trước hết đón lấy ánh mắt đó và Bùi Sóc nhìn nhau, rồi lại quay đầu nhìn Lý Tự Ngọc bên cạnh.
Nàng ấy hiển nhiên cũng cảm nhận được, ánh mắt cụp xuống, gò má ửng hồng. Ta đột nhiên cất tiếng hỏi.
“Lý tướng quân, ngươi thích Sở Hầu đúng không?”
Lý Tự Ngọc giật mình, mặt càng đỏ hơn, nàng ấy luống cuống phủ nhận.
“Tiểu Tạ đại phu đừng trêu ta, chủ công anh minh thần võ, ta nào dám có vọng tưởng.”
Ồ, vậy là thích rồi. Ta nâng ly rượu, lại uống thêm một ly. Không biết bản thân đang uống rượu hay uống dấm, nói chung là chua lè, trong lòng vừa bực vừa ấm ức.
Cái nơi quỷ quái này ta thật sự không muốn ở lại nữa. Dù sao vết thương của Lý Tự Ngọc cũng đã khỏi hẳn, đêm nay vẫn nên tìm cơ hội chuồn thôi.
Đang tính toán, ta nghe thấy có nội quan vào điện thông báo.
Ngụy quốc quân chủ Ngụy Trường Phong đến.
--------------------------------------------------