Không khí yên tĩnh đến ngột ngạt, cảm giác áp bức mạnh mẽ ập tới. Ngụy Trường Phong cười nhạt.
“Sở Hầu đây là ý gì?”
Bùi Sóc coi như không nghe thấy hắn, mạnh mẽ đưa tay nắm chặt cổ tay ta, lôi ta ra khỏi lòng Ngụy Trường Phong, ôm ta nhảy lên ngựa, nắm dây cương phi thẳng.
Cả quá trình trôi chảy như nước chảy mây trôi. Đến khi ta phản ứng lại, ta đã trở lại Dĩnh Đô.
Bùi Sóc ôm ta về thẳng Sở cung. Ta vùng vẫy muốn đẩy chàng ra.
“Thả ta ra! Sở Hầu xin hãy tự trọng!”
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
“Tự trọng?”
Bùi Sóc cúi đầu nhìn ta, đột nhiên bật cười. Cảm xúc trong đáy mắt cuộn trào điên cuồng, dường như là đau khổ, phẫn nộ, điên cuồng… và một chút yếu đuối vì mất rồi lại được.
“Bảy năm trước nàng dụ dỗ ta lên giường, sao không nói tự trọng?”
Đầu óc ta ong lên một tiếng. Như có từng tiếng sấm rền “ầm ầm” nổ tung. Bùi Sóc cũng nhận ra ta rồi?!
Lòng ta chột dạ, cắn chặt răng, giãy dụa lần cuối.
“Sở Hầu nhận lầm người rồi, ta không biết ngài đang nói gì.”
“Không biết nói gì?”
Chàng cười khẽ một tiếng, trong tiếng cười không chút ấm áp:
“Cần ta nhắc lại cho nàng không? Đêm ở trấn Vĩnh An bảy năm trước, là ai cưỡi trên eo ta—”
“Dừng! Dừng lại!”
Ta bịt miệng chàng lại, xấu hổ giận dữ cắt lời, mặt nóng bừng.
“Thừa nhận rồi?”
“Vậy hôm nay nàng vì sao lại không từ biệt mà đi? Nếu ta không phát hiện và đuổi theo kịp thời, có phải chúng ta lại phải cách biệt bảy năm, thậm chí là cả đời không thể gặp lại nhau nữa?”
Mắt Bùi Sóc đã đỏ hoe, đôi mắt đen nhánh lấp lánh một tầng nước, giọng nói khàn đặc, nghẹn ngào gần như tan vỡ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dao-do-ruc-lieu-ru-to/6.html.]
“Tiết Từ, nàng rốt cuộc còn muốn vứt bỏ ta bao nhiêu lần nữa?”
Ta cắn môi, tim nhói đau, giả vờ vô ý chuyển chủ đề.
“Chàng nhận ra từ khi nào?”
“Cái nhìn đầu tiên khi gặp lại.”
“…”
Sao hết người này đến người khác lại dễ dàng nhận ra như vậy?
Cứ tưởng bản thân với thân phận mới này kín kẽ không tì vết, nào ngờ trong mắt bọn họ đã sớm trở thành người trong suốt.
Khi ta từ Tạ Phù trở lại thành Tiết Từ. Ta bỗng nhiên không dám nhìn thẳng vào mắt Bùi Sóc, che mặt tự giễu:
“Xấu lắm đúng không?”
“Nói bậy, A Từ của chúng ta là tiên nữ.”
Bùi Sóc run rẩy đưa tay, vô cùng nhẹ nhàng vuốt ve vết sẹo gớm ghiếc trên mặt ta, đầu ngón tay lạnh buốt chạm vào da thịt, khơi dậy một trận rùng mình. Nỗi đau trong ánh mắt chàng lộ rõ như vậy.
“Đau không?”
“Đau lắm, suýt chút nữa thì c.h.ế.t rồi.”
Năm đó một lòng dũng cảm báo thù, sự chật vật khi bị truy sát, sự dứt khoát khi nhảy vực, nỗi đau nằm trên giường nửa năm, giờ đây tất cả đều hóa thành nước mắt tủi thân. Không báo trước tuôn ra.
Bùi Sóc ôm ta vào lòng, sức mạnh lớn đến nỗi như muốn nhào nặn ta vào tận xương m.á.u chàng.
“Xin lỗi A Từ, xin lỗi nàng.”
Chàng không nói gì thêm, chỉ ôm chặt lấy ta, vỗ nhẹ lưng ta từng chút một.
Giống như nhiều năm trước ở trấn Vĩnh An, mỗi khi ta chịu uất ức, chàng đều làm như vậy, lặng lẽ ở bên cạnh bầu bạn và an ủi.
Thời gian dường như trùng lặp lại ở khoảnh khắc này. Khóc không biết bao lâu. Cảm xúc dần bình ổn lại.
Ta ngẩng đầu ra khỏi lòng chàng, mắt sưng húp, có chút ngại ngùng.
--------------------------------------------------