Đến khi ta tỉnh lại, trên giường chỉ còn lại một mình ta. Vừa định trèo dậy. Ngoài cửa truyền đến một trận ồn ào, có người như một cơn gió lốc xông vào.
Ta hoảng loạn, nhanh chóng nhảy lên giường. Túm chặt chăn trùm kín đầu.
Ngoài chăn truyền đến giọng nói lanh lảnh của Bùi Uyên:
“Yêu nữ nào dám dụ dỗ đại ca ta!”
Hắn muốn vén chăn. Ta nắm chặt không buông. Cả hai đều dùng sức, cuối cùng nghe thấy một tiếng “roẹt” giòn tan, chiếc chăn bị xé thành hai mảnh.
Ta lộ ra trước tầm mắt của mọi người. Bùi Tiềm, Bùi Uyên và Lý Tự Ngọc đều ngẩn người, kinh ngạc nói:
“Tiểu Tạ đại phu?”
Ta cười gượng: “He he, trùng hợp quá mọi người.”
Mọi người nhìn nhau. Không khí dường như đông cứng lại, ai nấy đều có chút lúng túng.
Đang bế tắc. Sau lưng truyền đến giọng nói lạnh lùng của Bùi Sóc.
“Ai cho các ngươi vào?”
Chàng nhanh chóng đi đến, cuộn ta vào trong chăn, ôm vào lòng mình.
“Tất cả cút ra ngoài cho ta!”
Hành động che chở này khiến Lý Tự Ngọc mắt đỏ hoe. Bùi Tiềm, người luôn im lặng, đột nhiên bùng nổ.
“Đại ca huynh còn là người không? Tự Ngọc vì huynh mà đỡ tên trên chiến trường, suýt chút nữa mất mạng, vậy mà huynh không biết ơn, lại ở cùng với con quái vật xấu xí này, huynh có xứng đáng với Tự Ngọc không?!”
Bùi Sóc mạnh mẽ tát hắn một cái, giọng nói lạnh lẽo thấu xương.
“Xin lỗi.”
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Ta vội vàng giảng hòa. “Không sao, khuôn mặt ta quả thực không đẹp, Bùi Tiềm cũng không nói sai.”
Bùi Sóc nâng cao giọng, nghiêm khắc nói.
“Bùi Tiềm, xin lỗi!”
Bùi Tiềm phẫn nộ trừng mắt nhìn ta một cái, nghiến răng nghiến lợi nói.
“Ngươi có g.i.ế.c ta, ta cũng sẽ không xin lỗi!”
Nói rồi hắn tức giận rời đi, Lý Tự Ngọc vội vàng đuổi theo. Sắc mặt Bùi Sóc tái mét.
Bùi Uyên đảo mắt, đột nhiên nói với ta.
“Tỷ là A Từ tỷ tỷ đúng không?”
Ta đã tê liệt rồi. Hắn lại đắc ý, cười hì hì nói.
“Ta đâu phải tên ngốc chỉ có sức mạnh như Bùi Tiềm, chỉ cần động não một chút, nhiều năm như vậy, người có thể khiến đại ca ta phát điên, chỉ có A Từ tỷ tỷ mà thôi.”
“Ta mới là người thông minh duy nhất trong nhà họ Bùi.”
Những ngày tiếp theo. Mỗi lần gặp Lý Tự Ngọc ta lại như mèo gặp chuột, không hiểu sao có chút xấu hổ, cứ lẩn tránh nàng ấy. Nhưng cuối cùng vẫn bị Lý Tự Ngọc chặn lại.
“Tiểu Tạ đại phu, ngài là ân nhân cứu mạng của ta, không nợ ta gì cả, thật sự không cần phải lẩn tránh ta. Thật ra ta và chủ công không có bất kỳ quan hệ gì, chỉ là ta thầm yêu mến chàng mà thôi, chàng hoàn toàn không hay biết.”
Nàng ấy nháy mắt với ta, giọng nói có chút kiêu hãnh.
“Thứ không thuộc về ta, ta sẽ không cần.”
Ta thở phào nhẹ nhõm, nịnh hót một cách thô thiển.
“Quả nhiên là nữ tướng quân, làm được mà buông được, quả là tấm gương cho thế hệ chúng ta!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dao-do-ruc-lieu-ru-to/8.html.]
Lý Tự Ngọc bị ta chọc cười.
“Tiểu Tạ đại phu là một người rất sống động, khó trách chủ công thích ngài, ta cũng thích ngài, ta luôn cảm thấy sau này chúng ta sẽ trở thành bạn tốt.” Nói rồi chúng ta cùng nhìn nhau cười.
Lại ba năm trôi qua. Quân Sở thu phục toàn bộ các thế lực dưới gầm trời.
Dưới sự thỉnh cầu liên tục của các quần thần, Bùi Sóc lên ngôi hoàng đế, ta được lập làm hoàng hậu.
Ngụy Trường Phong cũng nhờ ta mà “gà chó lên trời”, trở thành tân quý của triều đình, được phong Ngụy quốc công.
Hắn triệt để trở thành một kẻ lãng tử, cả ngày nhàn rỗi, được mai mối không ít tiểu thư quý tộc, nhưng không thành với ai.
Bùi Sóc quan tâm đến chuyện hôn sự của hắn nhất. Ta rất khó hiểu.
“Chàng đâu phải cha hắn, bận tâm chuyện này làm gì?”
Bùi Sóc vẻ mặt thâm trầm, lại liếc nhìn ta một cách u uẩn, thở dài không nói gì, lần sau lại tiếp tục tích cực quan tâm đến đại sự hôn nhân của hắn.
Chàng thậm chí còn muốn se duyên bậy bạ. Nối tơ hồng cho Lý Tự Ngọc và Ngụy Trường Phong. Khiến hai người họ phải bỏ trốn khỏi kinh thành để tránh họa.
Cùng lúc đó, Bùi Tiềm, người đã được phong làm Ung Vương, cũng bỏ đi cùng.
Ngoài việc quan tâm đến hôn sự của Ngụy Trường Phong, Bùi Sóc còn rất quan tâm đến vết sẹo trên mặt ta.
Từ một năm trước, chàng đã mời thần y đến để giúp ta xóa sẹo. Ta cố tình làm khó chàng, tức giận lên tiếng tố cáo.
“Chàng có phải chê ta xấu xí không?”
“Tuyệt đối không có.”
Bùi Sóc cuống cuồng đi tới đi lui.
“Ta thấy nàng thường xuyên nhìn gương mà buồn bã, nên mới tìm thần y đến.”
Ta bịt tai lại. “Ta không nghe! Rõ ràng là chàng chê ta xấu xí không xứng với chàng, còn muốn đổ lỗi cho ta!”
Bùi Sóc ôm chặt lấy ta. Một nơi nào đó cứng rắn bên dưới người chàng cọ vào ta đau nhói, không thể nào phớt lờ.
“Nó đã sống động như vậy rồi, còn cần chứng minh không?”
Ta đỏ mặt đẩy chàng ra. “Hừ, vô sỉ!”
Cuối cùng vẫn là chàng dịu dàng dỗ dành ta.
Thần y không chỉ chữa lành vết sẹo trên mặt ta, mà còn nhận ta làm đệ tử cuối cùng.
Giờ đây, vết sẹo trên mặt ta đã biến mất hoàn toàn, làn da láng mịn như mới, khôi phục lại vẻ đẹp ngày xưa.
Dưới sự chỉ dạy của thần y, y thuật của ta tiến bộ vượt bậc, liền mở một y quán trong dân gian, mỗi tháng sẽ dành ra một nửa thời gian ra khỏi cung để khám bệnh miễn phí cho người dân.
Bách tính đều nói ta là Bồ Tát chuyển thế, lập miếu đúc tượng vàng cho ta.
Hôm đó, khi ta khám bệnh xong cho một bệnh nhân. Vô tình nhìn ra ngoài cửa, thấy một cỗ xe ngựa giản dị mà sang trọng dừng lại.
Rèm xe vén lên, một nam tử tuấn tú bước xuống xe, đi về phía ta. Bùi Sóc dịu dàng cười với ta, đưa tay ra nói:
“Cảnh xuân đang đẹp, phu quân đến đón phu nhân cùng đi thưởng ngoạn.”
Ta mỉm cười. Đặt tay vào lòng bàn tay chàng, mười ngón đan chặt.
Chúng ta chầm chậm tản bộ dọc bờ sông. Một cơn gió nhẹ thoảng qua.
Trong không khí tràn ngập hương đất tươi mới.
Đào đỏ rực, liễu rủ tơ, sắc xuân ngập tràn Giang Nam.
(Toàn văn hoàn)
--------------------------------------------------