Ngụy Trường Phong đến để quy phục Bùi Sóc.
Năm nay quân Sở quét ngang thiên hạ, thế như chẻ tre, các thế lực lớn quy phục thì quy phục, bị đánh bại thì bị đánh bại, mà nghe đồn Ngụy quốc quân chủ là một kẻ lãng tử vô năng, nên hành động này của hắn cũng không có gì đáng ngạc nhiên.
Nhưng hắn cũng đưa ra một điều kiện. “Nghe nói Tạ thần y ở trong Sở cung, ta cơ thể suy nhược, cần được điều dưỡng, Sở Hầu có thể nhường lại thần y cho ta không?”
Ngụy Trường Phong mặc y phục màu đỏ tươi, diễm lệ rêu rao, đôi mắt đào hoa mang theo ý cười nhìn về phía ta. Giống hệt một con hồ ly tinh.
Nhớ lại năm xưa vừa đến Lạc Dương, chính Ngụy Trường Phong đã đón ta ở cổng thành. Lúc đó hắn cũng như bây giờ, đôi mắt đào hoa mang theo ý cười, có chút trêu ghẹo nói với ta.
“Cuối cùng cũng đợi được muội muội đến rồi, ta là huynh trưởng của muội.”
Sau này đến Ngụy Vương phủ. Ta và hắn từ việc cảnh giác lẫn nhau đến kết thành đồng minh, cùng nhau liên thủ gần như diệt sạch Ngụy Vương phủ, ta hiểu rõ hắn không hề vô hại như vẻ ngoài, cũng không vô năng như lời đồn.
Ta nhàn nhạt nhìn Ngụy Trường Phong. Thầm đoán trong bụng hắn đang tính toán điều gì. Bên tai lại nghe thấy giọng nói lạnh lẽo thấu xương của Bùi Sóc từ trên đài cao truyền đến.
“Không thể.”
Ngụy Trường Phong cũng không kiên trì. Hắn nhún vai, dáng vẻ dễ tính.
“Nếu Sở Hầu không muốn, vậy thôi vậy.”
Sáng sớm ngày hôm sau, cổng thành vừa mở, ta liền vác hòm thuốc bỏ trốn.
Xe ngựa phi như bay. Chẳng mấy chốc lại đột ngột dừng lại. Ta ngã lăn quay, tức giận vén rèm xe lên, chưa kịp nổi nóng, đã thấy Ngụy Trường Phong chặn trước xe ngựa, hôm nay hắn lại thay một bộ y phục màu tím đậm, cười tủm tỉm nhìn ta.
“Muội muội định đi đâu vậy? Cho huynh trưởng đi cùng nhé.”
Cũng không đợi ta trả lời, hắn đã tự mình trèo lên xe ngựa, cúi người chui vào trong khoang xe, tiện tay cầm lấy chiếc bánh đậu đỏ ta đã chuẩn bị từ trước mà ăn.
Ta: “…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dao-do-ruc-lieu-ru-to/5.html.]
Không phải! Ai cho hắn ăn bánh đậu đỏ của ta! Ta giật lấy, nhét vội vào miệng mình.
Ngụy Trường Phong nhướng mày, nụ cười có chút bất lực.
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
“Không gặp nhau nhiều năm, muội muội vẫn rất hay giữ đồ ăn.”
Ta mặt không biểu cảm nhai nhai nhai.
“Ta đã bị hủy dung thành cái dạng quỷ này rồi, sao ngươi lại nhận ra?”
Ngụy Trường Phong đột nhiên ghé sát vào ta, đôi mắt nhìn chằm chằm vào vết sẹo trên mặt ta. Ta cau mày.
Hắn bỗng nhẹ nhàng ôm lấy ta.
“Nàng là muội muội của ta mà, chỉ là vài vết sẹo thôi, dù nàng có bị đốt thành tro, ta cũng nhận ra.”
Mắt ta nóng lên, vẫn cứng miệng.
“Đừng dùng mấy lời dỗ nữ nhân đó để dỗ ta.”
“Trong lòng huynh, muội vĩnh viễn là nha đầu nhỏ.”
Mũi ta cay xè, cổ họng nghẹn lại, liền gục đầu vào vai hắn không nói gì. Đang im lặng ôm nhau.
Một tiếng vó ngựa dồn dập từ xa đến gần. Xe ngựa lại một lần nữa dừng lại.
Rèm xe bị vén lên mạnh bạo, lộ ra một gương mặt mày mắt lạnh lùng.
Là Bùi Sóc. Chàng không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm ta và Ngụy Trường Phong.
Đôi mắt đen như được tẩm băng.
--------------------------------------------------