Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

ĐẢO NGƯỢC NHÂN SINH

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chị gái tôi mê mẩn tiểu thuyết mạng, tin tưởng vững chắc rằng mình là nữ chính trong một câu chuyện cứu rỗi.

Để cứu vớt bạn trai nhỏ đang chịu khổ ở cô nhi viện, chị ta giả vờ dẫn tôi đi chơi rồi bán tôi cho bọn b/u/ô/n người.

Khi bố mẹ đau khổ tột cùng vì tôi bị b/ắ/t c/ó/c, chị ta lại dắt bạn trai nhỏ về nhà:

“Bố mẹ à, hai người hãy nhận Giang Phong làm con nuôi đi, như vậy hai người sẽ không còn buồn vì chuyện của em gái nữa.”

Tôi bị bọn b/u/ô/n người đánh gãy chân, c/h/ọ/c mù mắt, rồi ném ra đường ăn xin.

Cuối cùng, vì không xin được tiền, tôi sống sờ sờ bị đánh chec.

Khi mở mắt ra lần nữa, tôi trở về đúng lúc chị gái chuẩn bị bán tôi cho bọn b/u/ô/n người.

1.

Tiếng ồn ào xung quanh khiến tôi mở bừng mắt.

Cơn đau thấu xương từ những trận đòn roi như vẫn còn hiện hữu. Tôi vội vén tay áo lên, thấy những vết sẹo trên người đã biến mất.

Nhìn quanh, chị gái tôi đang thì thầm to nhỏ với một người phụ nữ trung niên.

“Đây là em gái cháu, đảm bảo bán được giá hời. Lát nữa dì cứ trực tiếp đưa nó đi là được.”

Lời này khiến tôi giật mình.

Tôi chợt nhận ra, mình đã sống lại vào đúng ngày chị gái bán tôi cho bọn b/u/ô/n người.

Edit bởi Ú nu phơi nắng, đứa nào reup sẽ bị ỉa chảy suốt đời!!!

Và người phụ nữ trung niên đó chính là dì Trần, một trong số chúng.

Những ký ức kinh hoàng của kiếp trước ùa về. Sau khi tôi bị bọn buôn người đưa đi, chị gái Trương Ngọc đã dẫn theo bạn trai nhỏ Giang Phong của mình về nhà.

Chị ta ngang nhiên bịa đặt nói xấu tôi trước mặt bố mẹ, bảo tôi ở trường hay b/ắ/t n/ạ//t người khác, thậm chí còn trốn học.

Bố mẹ dần dần chán ghét tôi.

Cùng với việc Giang Phong thường xuyên tỏ vẻ hiểu chuyện, tạo ấn tượng tốt trước mặt bố mẹ, hai người dần chấp nhận sự thật rằng tôi sẽ không trở về.

Họ thậm chí còn coi Giang Phong như con ruột.

Còn tôi thì sống những ngày tháng đen tối triền miên trong tay bọn b/u/ô/n người, ngày nào cũng bị đánh đập.

Có một ngày, tôi bị đ/á//n/h gãy chân rồi ném ra đường ăn xin, tình cờ nhìn thấy bố mẹ dắt Giang Phong và chị gái đi dạo phố mua sắm, cả gia đình bốn người vui vẻ hòa thuận.

Tôi cố gắng cất tiếng gọi để bố mẹ chú ý, nhưng chị gái tôi lại là người đầu tiên phát hiện ra tôi.

Chị ta lườm tôi một cái đầy ghét bỏ, rồi kéo bố mẹ đi nơi khác.

Mà tôi vì không chịu ngoan ngoãn tuân thủ quy củ nên bị bọn buôn người chọc mù mắt, cuối cùng vì không xin được tiền nên bị đánh đến chec.

Nghĩ đến đây, tôi quay người định bỏ chạy.

Kiếp này, tôi tuyệt đối không thể để chị ta thực hiện được âm mưu.

Nhưng một đứa bé 8 tuổi như tôi, làm sao chạy thoát được chị gái 14 tuổi?

Chị ta túm chặt lấy tôi.

“Tiểu Vy ngoan, chị đi mua kẹo mút cho em. Em chơi với dì này một lát nhé, lát nữa chị quay lại đón em.”

Giọng Trương Ngọc đặc biệt dịu dàng, nhưng ánh mắt lại lóe lên một tia hằn học.

Tôi lập tức từ chối:

“Chị ơi, em không muốn ăn kẹo mút, em muốn về nhà. Mẹ đã dặn không được nói chuyện với người lạ mà.”

Tôi cố tỏ ra bình tĩnh, dùng giọng trẻ con đáp lại.

Dì Trần lập tức tiến lên, nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi.

“Dì đâu phải là người lạ, con không nhớ sao? Hồi con mấy tháng tuổi dì còn bế con mà. Dì với mẹ con là bạn thân. Con cứ chơi với dì ở đây một lát, lát nữa chị con sẽ quay lại ngay thôi.”

“Nếu con nhớ được chuyện hồi mấy tháng tuổi thì chẳng phải là thần đồng sao? Dì đang đùa con đấy à?”

Dì Trần và chị gái tôi đều thoáng sửng sốt, không ngờ tôi lại không mắc bẫy.

Tôi nhân cơ hội ra sức giãy giụa.

“Chị ơi chúng ta về nhanh đi, mẹ sắp tan làm rồi. Mẹ mà thấy chúng ta không có ở nhà chắc chắn sẽ mắng đấy.”

Tôi định dùng mẹ để uy h.i.ế.p Trương Ngọc, nhưng Trương Ngọc lại dứt khoát đẩy tôi vào lòng dì Trần.

Tôi định la lên nhưng người phụ nữ trung niên đã bịt chặt miệng tôi lại.

Một đứa bé 8 tuổi như tôi làm sao chống lại được sức của bà ta? Lẽ nào tôi lại phải đi theo vết xe đổ của kiếp trước sao?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dao-nguoc-nhan-sinh/chuong-1.html.]

Không, tôi không muốn!

Tôi giãy giụa như một con cá, dì Trần rõ ràng không giữ được tôi.

Tôi lập tức cắn mạnh vào tay bà ta, dồn hết sức lực khiến vị m.á.u tanh nồng lập tức lan tràn trong miệng.

Người phụ nữ trung niên cũng đau đớn kêu lên rồi đá tôi ngã lăn ra đất.

“Con m* mày, dám cắn bà mày à!”

Thấy cảnh tượng này, chị gái tôi đứng bên bụi cỏ, vui vẻ gọi điện cho bạn trai Giang Phong.

“Yên tâm, mọi thứ đều nằm trong kế hoạch, chúng ta sẽ sớm được ở bên nhau thôi.”

Tôi nhìn thấy những kẻ mai phục đằng sau đang cầm bao tải từ từ tiến đến, liền nhanh trí bật thốt:

“Dì ơi, dì bắt cóc một đứa trẻ con như cháu thì cùng lắm chỉ để ăn xin kiếm tiền thôi. Nhưng chị cháu đã 14 tuổi rồi, là con gái lớn, chị ấy chắc chắn hữu dụng hơn cháu nhiều!”

2.

Đôi mắt người phụ nữ trung niên chợt sáng lên, sắc mặt chị gái đứng cách đó không xa bỗng tái mét.

Chị ta lập tức chạy đến véo tai tôi.

“Mày nói linh tinh gì thế hả? Dì này là bạn của mẹ mà. Mày đi chơi với dì ấy một lát thì có sao đâu.”

Tôi hừ lạnh một tiếng, rồi nói thẳng với chị ta.

“Bà ta không phải bạn của mẹ gì cả, chị chỉ muốn bán em thôi!”

Trương Ngọc không thèm giả vờ nữa, lộ rõ bộ mặt thật.

“Mày đã biết rồi thì tao cũng không giấu làm gì nữa. Mày ngoan ngoãn theo bọn họ đi, nếu không cũng chỉ tự chuốc lấy khổ thôi.”

Tôi mặc kệ chị ta, túm chặt lấy đùi dì Trần.

“Dì ơi, dì xem, cháu chỉ là một đứa con gái bé tẹo, từ nhỏ sức khỏe đã không tốt, nhỡ đâu trên đường cháu chec mất thì sao. Nhưng dì nhìn chị cháu xem, vừa xinh đẹp, dáng người lại chuẩn, nhìn qua đã biết là mỹ nhân tương lai rồi.”

Chị gái tôi từ nhỏ đã thích làm đẹp, lên cấp hai thì càng điệu đà hơn, ngày nào cũng phải trang điểm mới ra ngoài.

Hơn nữa, chị ta mặc toàn đồ bốc lửa, hai đôi chân dài miên man lộ ra ngoài. Dì Trần đưa mắt nhìn chị gái tôi từ trên xuống dưới, trên mặt nở một nụ cười gian xảo.

“Con bé này nói không sai, đúng là mỹ nhân tương lai. Kiểu người như mày được rất nhiều đại gia thích đấy.”

Trương Ngọc sợ hãi liên tục lùi lại, nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh.

“Dì đừng nghe con bé này nói linh tinh, mau đưa tiền cho cháu đi, bạn trai cháu còn đang đợi ở gần đây.”

Chị ta thực sự sợ rồi, hai chân không tự chủ được mà run lẩy bẩy.

Tôi lập tức vạch trần chị ta:

“Dì ơi, dì đừng nghe chị ấy nói bậy, bạn trai chị ấy căn bản không có ở ngoài này đâu. Hơn nữa, dì cứ để chị ấy đi như vậy, không sợ chị ấy sẽ báo cảnh sát sao?”

“Chị ấy đã nhìn rõ mặt dì rồi, đến lúc đó khắp đường phố sẽ dán đầy ảnh dì, dì và bọn họ còn trốn đi đâu được nữa.”

“Biết đâu lúc này điện thoại chị ấy đang ghi âm thì sao.”

Tôi càng nói, sắc mặt Trương Ngọc càng đen lại, chỉ hận không thể xé xác tôi ra

Nụ cười hiểm độc trên mặt dì Trần càng lúc càng lớn, bà ta từ từ tiến về phía Trương Ngọc.

Trương Ngọc bị dọa cho run rẩy:

“Dì đừng nghe nó nói hươu nói vượn, cháu ghec nó nhất, chỉ mong nó chec đi thôi, sao có thể đi báo cảnh sát được.”

“Hơn nữa, điện thoại cháu cũng không hề bật ghi âm.”

Tôi vội vàng la lên:

“Đừng tin chị ấy, vừa rồi chị ấy đã gọi điện thoại, nói không chừng đã sớm báo cảnh sát rồi!”

Dì Trần xông lên đoạt lấy điện thoại của Trương Ngọc, quả nhiên mò được lịch sử gọi điện.

Trương Ngọc sợ đến mức cả người đổ mồ hôi lạnh, liên tục xua tay, cầu xin dì Trần hãy tin mình.

“Nếu cháu muốn tố cáo các người thì sao lại mạo hiểm bản thân như vậy chứ? Đừng để con khốn ranh ma này lừa gạt. Mau đưa tiền cho cháu đi, cháu đi ngay đây. Cháu thề là tuyệt đối sẽ không nói ra đâu, chúng ta coi như chưa từng gặp nhau đi.”

Vừa nói, Trương Ngọc vừa giơ tay thề thốt. Dì Trần thoáng chút d.a.o động.

Nhưng tôi không thể để Trương Ngọc trốn thoát được.

Những đau khổ kiếp trước tôi đã chịu, chị ta nhất định phải nếm trải một lần!

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
ĐẢO NGƯỢC NHÂN SINH
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...