Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

ĐẢO NGƯỢC NHÂN SINH

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bố tôi trực tiếp giơ nắm đ.ấ.m đánh một cú vào mặt Giang Phong, mẹ tôi cũng bước tới giẫm gót giày lên bụng Giang Phong.

Tiếng rên la của hắn ta suýt nữa làm thủng màng nhĩ tôi.

Viện trưởng trại trẻ mồ côi thấy cuối cùng cũng có người đến nhận con nuôi, cũng không dám tiến lên nói nhiều, chỉ có thể kéo họ ra.

Trong lúc giằng co, Giang Phong vô tình đẩy ngã tôi, tôi nhanh chóng thuận thế ngả về phía Tiểu Tuyết.

Tiểu Tuyết theo bản năng ôm lấy tôi, dịu dàng hỏi tôi:

“Em gái nhỏ, em không sao chứ?”

Tôi lập tức nắm lấy tay chị ấy, nhìn chị ấy bằng ánh mắt biết ơn.

“Cảm ơn chị đã bảo vệ em, mẹ ơi, con muốn chị ấy làm chị gái của con.”

Bố mẹ tôi cũng đều nhìn thấy cảnh tượng vừa rồi, hơn nữa Tiểu Tuyết nhìn qua đã biết là người điềm đạm, bố mẹ tôi cũng không nói gì nhiều mà đồng ý luôn.

Tiểu Tuyết ngơ ngác nhìn tôi, tôi lè lưỡi làm mặt quỷ với chị ấy.

“Chị Tiểu Tuyết, từ nay chị là chị gái ruột của em rồi nhé.”

Rõ ràng đã lâu không có ai đối xử dịu dàng với chị ấy như vậy, Tiểu Tuyết nhất thời không thích nghi kịp, chỉ có thể gượng gạo nặn ra một nụ cười với tôi.

11.

Bố mẹ tôi trước tiên sắp xếp cho Tiểu Tuyết ở phòng khách, dù sao vẫn chưa rõ tính cách của chị ấy như thế nào, nếu có bất kỳ điều gì không ổn sẽ lập tức đưa về trại trẻ mồ côi.

Tiểu Tuyết dường như cũng biết điều này nên làm việc gì cũng rất cẩn thận.

Chị ấy thường dậy sớm làm bữa sáng, sau đó giúp tôi lấy cặp sách và đưa tôi đi học.

Sau một thời gian, bố mẹ tôi hoàn toàn chấp nhận chị ấy, bị sự chân thành của chị ấy làm cảm động.

Chị ấy không như Giang Phong của kiếp trước, không cố gắng gây ấn tượng trước mặt bố mẹ tôi, mà lặng lẽ làm những việc của mình.

Tôi càng ngày càng thương chị ấy.

Đáng lẽ chị ấy phải sống một cuộc sống như tiểu thư, nhưng giờ lại sống một cách thận trọng.

Nếu không phải tôi đưa chị ấy về, chị ấy sẽ sớm bị bắt nạt đến mù một bên mắt.

Edit bởi Ú nu phơi nắng, đứa nào reup sẽ bị ỉa chảy suốt đời!!!

Tôi nắm tay chị ấy, nghiêm túc nói:

“Đừng tự coi mình là người ngoài, chị chính là chị gái ruột của em, sau này chúng ta cùng nhau lớn lên nhé.”

Gió đêm thổi qua, làm tóc chúng tôi bay bay, Tiểu Tuyết cũng nghiêm túc gật đầu.

Sau đó, chúng tôi trở thành thân thiết như chị em, tôi cũng thực sự cảm nhận được tình yêu của một người chị là như thế nào.

Ngày hôm đó, tôi đề nghị cả gia đình chúng tôi ra ngoài ăn mừng sinh nhật Tiểu Tuyết.

Cả gia đình bốn người chúng tôi vui vẻ nắm tay nhau ra ngoài.

Trên bàn ăn, bố mẹ đều đã chuẩn bị quà sinh nhật cho Tiểu Tuyết. Tôi cũng nhẹ nhàng tặng chị ấy con búp bê thủ công do chính tay tôi làm.

Chị ấy xúc động ôm chặt vào lòng, giống như nó một báu vật quý hiếm.

Trước đây tôi cũng từng tặng một món tương tự cho Trương Ngọc, nhưng chị ta lại chê bai mà ném vào thùng rác.

“Tao không cần cái thứ đồ rẻ tiền này đâu.”

Con người với con người sao lại khác biệt đến vậy chứ.

Ăn xong, cả gia đình bốn người chúng tôi cùng nhau đi dạo phố mua sắm.

Chính lúc đó, tôi chợt nhìn thấy một người quen ở gần thùng rác.

Đó là Trương Ngọc với khuôn mặt bầm tím.

Lúc này, chị ta không thể nói được, một bên mắt đã mù, ngay cả chân phải cũng bị đánh gãy.

Chị ta nhìn thấy tôi thì không ngừng bò trên mặt đất để thu hút sự chú ý.

Tôi trừng mắt nhìn thẳng vào chị ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dao-nguoc-nhan-sinh/chuong-5.html.]

Ánh mắt Trương Ngọc lóe lên 1 tia sáng,dường như lúc này tôi là một tia sáng trong bóng tối của chị ta.

Nhưng dưới ánh mắt cầu xin của chị ta, tôi đã quay người dẫn theo bố mẹ đi khỏi nơi đó, giống hệt như chị ta của kiếp trước.

Tôi nghe thấy âm thanh khàn đặc phát ra từ cổ họng Trương Ngọc, chị ta còn không ngừng dùng bát gõ xuống đất, hy vọng tôi sẽ quay lại.

Nhưng chỉ thấy dì Trần từ trong bóng tối xông ra đánh cho Trương Ngọc một trận.

“Mẹ kiếp, còn dám cầu cứu à, để xem tao có đánh chec mày không!”

Trương Ngọc, cuối cùng chị cũng trải nghiệm được sự tuyệt vọng của tôi ở kiếp trước rồi sao?

12.

Sau một năm, Tiểu Tuyết đã hoàn toàn trở thành thành viên trong gia đình chúng tôi.

Dưới sự chỉ dạy của Tiểu Tuyết, thành tích học tập của tôi cũng ngày càng tốt hơn.

Đúng lúc chúng tôi chuẩn bị đi học, điện thoại của mẹ tôi bỗng reo lên, là cảnh sát gọi đến.

Trương Ngọc đã được tìm thấy.

Tôi nghe mà giật mình, sao lại nhanh như vậy?

Nhưng tôi không để lộ sơ hở nào mà theo bố mẹ đến sở cảnh sát.

Mẹ tôi vừa đến sở cảnh sát liền tát Trương Ngọc một cái, rồi chửi rủa xối xả.

“Con nhóc này, mày bỏ trốn theo đàn ông đi đâu, còn biết đường quay về à, sao không chec quách ở ngoài luôn đi!”

Lúc này, Trương Ngọc mặt mày tái nhợt, người đầy vết thương, gầy như một con khỉ.

Chị ta không nói được lời nào, chỉ há miệng không ngừng khoa tay múa chân, bấy giờ mẹ tôi mới phát hiện ra điều bất thường.

Cảnh sát bên cạnh liền tiến lên kể lại sự việc cho mẹ tôi.

“Con gái cô được chúng tôi giải cứu từ tay bọn buôn người, nhưng bọn buôn người đã chạy thoát. Cô mau đưa con bé đi kiểm tra toàn thân đi, xem cái chân này còn cứu được không.”

Mẹ tôi mặt đầy hoài nghi.

“Không phải con bỏ trốn theo bạn trai sao?”

Trương Ngọc liên tục xua tay, thấy tôi đứng phía sau liền lao đến muốn túm lấy tôi, Tiểu Tuyết lập tức che chắn cho tôi.

Thấy Tiểu Tuyết, Trương Ngọc càng tức giận hơn, phát điên không ngừng cào cấu sàn nhà bằng móng tay.

Cảnh sát lúc này mới lấy giấy bút ra cho chị ta viết.

Trương Ngọc viết: “Con không bỏ trốn theo trai, là Trương Vi đã bán con cho bọn buôn người!”

Sở cảnh sát bỗng chốc im lặng, mọi người đều không thể tin nổi nhìn tôi.

Tôi lập tức tỏ vẻ đáng thương nói:

“Chị ơi chị viết linh tinh gì vậy, em chỉ là một đứa trẻ con, làm sao có thể bán chị được chứ!”

Bố tôi cũng đứng cạnh bênh vực tôi.

“Đúng vậy, điều này quá hoang đường, một đứa trẻ 8 tuổi thì biết gì chứ.”

Các cảnh sát cũng đều tỏ vẻ không tin, nhưng Trương Ngọc lại phát điên không ngừng lặp lại câu đó trên giấy, thậm chí còn cắn nát đầu ngón tay bắt đầu viết huyết thư.

Trạng thái này thực sự khiến mọi người sợ hãi, mẹ tôi lúc này cũng không nói được lời nào.

Bố mẹ tôi chỉ có thể đưa Trương Ngọc đến bệnh viện kiểm tra trước, kết quả là đôi mắt, giọng nói và chân vì bị thương quá lâu nên đều không thể chữa khỏi.

Chỉ có thể chữa lành vết thương ngoài da.

Lúc này tâm trạng bố mẹ tôi cũng rất phức tạp, không biết nên nói gì với Trương Ngọc.

Hơn nữa cảnh sát cũng cho biết đã có dấu vết của bọn buôn người, đợi bắt được bọn buôn người thì mọi chuyện sẽ rõ ràng.

Lòng tôi bắt đầu lo lắng bồn chồn. Trương Ngọc sao lại được cứu rồi?

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
ĐẢO NGƯỢC NHÂN SINH
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...