Mẹ tôi đang lau nước mắt, kinh ngạc ngẩng đầu lên, bố tôi đang an ủi mẹ cũng trợn tròn mắt.
“Cô giáo chủ nhiệm nói gì vậy, Trương Ngọc nhà tôi là một cô gái tốt, làm sao có thể yêu sớm được chứ.”
Giáo viên chủ nhiệm thở dài liên tục, nghĩ đi nghĩ lại vẫn quyết định kể ra những gì mình đã thấy.
“Trương Ngọc nhà chị đã bị tôi bắt gặp chơi điện thoại trong giờ học không chỉ một lần rồi. Tôi có xem qua lịch sử trò chuyện của em ấy, xưng hô cái gì mà ‘người yêu ơi’, chẳng phải là yêu sớm hay sao?”
“Hơn nữa thành tích học tập của em ấy cũng xuống dốc không phanh, lần thi trước thậm chí còn gian lận bị tôi bắt tại trận!”
Bố mẹ tôi tức điên lên, suýt chút nữa là động tay động chân với giáo viên chủ nhiệm.
Trong lòng họ, chị gái tôi là đứa con ngoan nhất thế giới, làm sao có thể làm ra những chuyện như vậy được chứ.
“Sao cô lại nói năng bừa bãi như vậy, cô có tin tôi đến chỗ hiệu trưởng tố cáo cô, để hiệu trưởng đuổi việc cô không?”
6.
Giáo viên chủ nhiệm đã làm giáo viên nhiều năm, đương nhiên đã đối phó với không ít các bậc phụ huynh bảo vệ con cái một cách mù quáng như bố mẹ tôi, chắc chắn đã có sự chuẩn bị.
Ngay lập tức, cô ấy cho bố mẹ xem những bức ảnh chụp lịch sử trò chuyện của Trương Ngọc và Giang Phong.
Nội dung trong đó còn quá quắt hơn nhiều, toàn là những câu như “chồng ơi, vợ ơi”.
Nhìn thấy cảnh đó, sắc mặt bố mẹ tôi đều tối sầm lại.
Sau đó, giáo viên chủ nhiệm còn mở camera giám sát phòng thi cho thấy Trương Ngọc gian lận, đến lúc này thì cả hai người đều câm nín.
Cuối cùng, bố tôi đập mạnh tay xuống bàn, chửi ầm lên.
“Con bé chec tiệt này không chỉ đua đòi yêu đương mà còn dám gian lận nữa, chúng ta tìm nó làm gì, cứ để nó ở ngoài quậy phá cho đã đi!”
Bố mẹ tôi liên tục xin lỗi giáo viên chủ nhiệm rồi tiễn cô ấy về.
Về đến nhà, bố mẹ tôi im lặng ngồi một bên, chắc là đang suy nghĩ về việc con gái ngoan của mình tại sao lại trở nên như vậy.
Lúc này tôi chắc chắn phải tận dụng cơ hội đổ thêm dầu vào lửa rồi.
Tôi cầm cốc nước tự rót nước một cách ngoan ngoãn, đổ thêm một thìa lớn tương ớt vào, khuấy đều rồi uống.
Mẹ tôi thấy vậy lập tức ngăn tôi lại.
“Con muốn chec à, uống cái này bị bệnh rồi lại phải đưa đi bệnh viện, con học những thói hư tật xấu này ở đâu ra vậy hả?”
Tôi chớp chớp mắt, cố nặn ra vài giọt nước mắt, đáng thương nói:
“Chị gái bảo con phải uống nước như vậy, chị ấy nói đây là bài thuốc bí truyền giúp con lớn nhanh, nếu không uống chị ấy sẽ đánh con.”
Mẹ tôi trợn tròn mắt.
“Con nói đây là do chị con dạy con sao?”
Tôi gật đầu.
“Chị ấy còn cho vỏ trứng vào cơm của con, nói là giúp bổ sung canxi, còn nói sữa hết hạn uống mới tốt cho sức khỏe, nhưng lần nào con ăn uống cũng thấy khó chịu, có phải do con ăn chưa đủ không?”
Sắc mặt bố mẹ tôi tối sầm đến cực điểm, một ngọn lửa giận vô danh sắp bùng phát.
Bố mẹ tôi lập tức lao vào phòng của Trương Ngọc.
Trước đây, cả hai người luôn tôn trọng Trương Ngọc nên chưa bao giờ vào phòng chị ta, đến mức chị ta còn không đặt mật khẩu máy tính.
Vừa mở máy ra, lịch sử duyệt web toàn là những trang web “đen” lung tung, tay mẹ tôi run rẩy khi rê chuột. Càng đọc xuống dưới, lòng càng lạnh.
“Làm thế nào để ngược đãi em gái ruột mà không bị phát hiện.”
“Làm thế nào để đuổi em gái ruột ra khỏi nhà.”
“Con gái 14 tuổi làm chuyện đó có đau không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dao-nguoc-nhan-sinh/chuong-3.html.]
Những từ khóa tìm kiếm này khiến cơ thể bố mẹ tôi lạnh toát, bố tôi hận không thể đập nát cái máy tính.
Mẹ tôi nắm chặt vai tôi, mắt đầy nước, run rẩy hỏi tôi:
“Khi bố mẹ không có nhà, chị con đã bắt nạt con như thế nào?”
Tôi suy nghĩ một lát rồi lắc đầu.
“Chị ấy không bắt nạt con, chị ấy chỉ chơi trò chơi với con thôi, nhưng con không thích làm chó, mỗi lần bò trên đất đầu gối con đều rất đau.”
Nghe tôi nói xong, mẹ tôi không kìm được nữa mà òa khóc, ôm tôi vào lòng không ngừng xin lỗi.
Bố tôi cũng nắm tay tôi và hứa rằng sau này sẽ không bao giờ để tình trạng này xảy ra nữa.
Trương Ngọc, kiếp trước chị cũng đã bôi nhọ tôi như vậy.
Kiếp này, tôi sẽ trả lại hết cho chị!
7.
Ngày hôm đó, bố mẹ tôi tức đến mức không ăn được cơm, lớn tiếng tuyên bố chỉ cần Trương Ngọc quay về, chắc chắn sẽ đánh gãy chân chị ấy.
Nhưng đã hai ngày trôi qua, Trương Ngọc vẫn không trở về.
Dù sao cũng là một người sống sờ sờ, sau khi bàn bạc, bố mẹ tôi vẫn quyết định đi báo cảnh sát.
Đương nhiên tôi không thể để họ đi.
Tôi lập tức giả vờ vô tình mò được cuốn sổ Trương Ngọc giấu dưới gầm giường.
Trương Ngọc luôn tin rằng mình là nữ chính trong một câu chuyện cứu rỗi, vì vậy bạn trai nhỏ của chị ta là một đứa trẻ mồ côi ở trại trẻ mồ côi.
Chị ta ngây thơ tin rằng Giang Phong sau này sẽ làm nên việc lớn, rồi chị ta có thể không cần làm gì mà vẫn được ngồi yên hưởng phúc.
Vì vậy, trong cuốn sổ này, tất cả đều ghi chép lại cách chị ta sẽ đối xử tốt với Giang Phong.
Edit bởi Ú nu phơi nắng, đứa nào reup sẽ bị ỉa chảy suốt đời!!!
Ở trang cuối cùng còn viết: “Vì anh, em nguyện hy sinh tất cả!”
Mẹ tôi nắm chặt cuốn sổ trong tay, cả người không ngừng run rẩy, như hận không thể xé nát nó.
“Tiểu Vy, lần trước con nói chị gái con muốn bỏ trốn với bạn trai là thật hay giả?”
Tôi hồi tưởng một lát rồi gật đầu.
“Vâng, chị ấy còn nói là không gì có thể chia cắt họ!”
Bố tôi đ.ấ.m một cú vào cửa.
“Con bé này, đã bỏ nhà chạy theo đàn ông thì vĩnh viễn đừng bao giờ quay về nữa!”
Sau đó, bố mẹ tôi khóa phòng của Trương Ngọc lại, không còn nghĩ đến chị ta nữa mà dồn mọi sự chú ý vào tôi.
Họ bắt đầu bù đắp lại tình yêu mà trước đây tôi chưa từng có.
Ngày nào bố tôi cũng đón đưa tôi đi học, mẹ tôi đi làm về thì vào bếp nấu cơm cho tôi.
Đã lâu lắm rồi tôi mới được cảm nhận tình yêu này.
Trong những năm tháng bị bọn buôn người hành hạ, tôi đã khao khát biết bao một cái ôm của bố mẹ, nhưng lần nào cũng chỉ là trong mơ.
Vừa định chạm vào thì đã bị đánh thức.
Vì mỗi ngày tôi chỉ được ngủ 5 tiếng, nên cơ thể tôi cực kỳ suy nhược, gần như không lớn lên chút nào trong mấy năm.
Còn bây giờ, sắc mặt tôi hồng hào, tinh thần tốt vô cùng.
Mà Trương Ngọc ở trong tay bọn buôn người thì lại đang sống những ngày tháng địa ngục.
--------------------------------------------------