Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

ĐÍCH TRƯỞNG NỮ MẶC KỆ RỒI!

Chương 14

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhưng ta không sợ hắn, nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng trầm trầm: "Bây giờ, ta có thể vào không?"

Chỉ đối đầu trong chốc lát, Lưu Quảng Chi đã đưa ra quyết định.

Hắn bước sang một bên cho ta vào, còn trước đó gọi hết gia nhân trong phòng mẫu thân ra ngoài.

Khi ta bước vào phòng, mẫu thân đang ngồi trước gương hoa lê, thất thần không biết đang nghĩ gì.

Thấy ta đột ngột xuất hiện, bà theo bản năng giật mình, đồ vật trong tay rơi xuống chân ta.

Ta cúi xuống nhặt lên, phát hiện đó là cây trâm bạc mà trước đây bà đã tặng ta. Không ngờ khi ta đem cầm cây trâm đó, bà vẫn giữ lại một chiếc.

Ta bước vài bước lên trước, nhẹ nhàng đặt cây trâm vào tay bà, sau đó quỳ thẳng xuống.

"Ngọc nhi... con đang làm khó mẫu thân..." Giọng mẫu thân run rẩy, ta ngẩng đầu, thấy bà nhắm mắt lại đầy đau khổ.

"Phải, nhưng suốt đời con đều sống trong sự khó khăn. Trước đây con nghĩ rằng những khó khăn đó sẽ khiến mẫu thân hiểu được sự tin tưởng và ủy khuất của con, để chia sẻ chút tình thương với con. Đến nay, con không dám mong những điều đó nữa."

Nói xong, ta cúi xuống, lòng bàn tay đặt lên đất, dập đầu trước mẫu thân: "Con chỉ có một nguyện vọng, con muốn sống, mẫu thân!"

Khi gọi mẫu thân một tiếng, ta nhấn mạnh, bà cũng run rẩy, như tỉnh mộng, mặt mày lẫn lộn giữa hoang mang và mơ hồ.

Cuối cùng, bà nói với giọng không nỡ: "Những năm qua ta đã nợ con nhiều, hôm nay con đi cùng Hạc Bội với ta lên xe. Sau chuyện này, coi như... con không có người mẹ này."

Ta cúi đầu bái lạy, lâu lắm không dám đứng dậy.

Cuối cùng, mẫu thân gọi Vương bà bà đến trang điểm lại cho ta, bà nói: "Dù sao cũng là tiểu thư của phủ, vào cung phải có thể diện."

Vương bà bà hiểu ý, tiến lên gỡ tóc ta ra, trang điểm lại.

"Hạc Bội theo ta lâu nhất, ta luôn tin tưởng tay nghề của bà ấy." Mẫu thân nhìn ta qua gương, nói đầy cảm khái: "Những năm qua không nhìn kỹ, giờ nhìn kỹ lại, mới thấy Ngọc nhi giống ta hồi trẻ thật."

Vương bà bà cũng phụ họa: "Người ta nói, khi phu nhân sinh ra tiểu thư, đã dạo qua Quỷ Môn Quan một lần, nên tiểu thư hiểu chuyện, là đến báo ơn, tự nhiên là giống phu nhân."

Câu nói này như chạm đến nỗi đau của mẫu thân, bà quay đi, lấy khăn tay lau nước mắt.

Một lúc sau, bà mới kéo tay ta: "Đi thôi, đến giờ rồi."

Trước đó phụ thân gọi người đến mời mẫu thân, bà nói bị đau đầu, bảo phụ thân đi trước.

Giờ phụ thân không có ở phủ, bà đưa ta ra ngoài cũng thuận lợi.

 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞  蘭

 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 﫶

 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Khi xuống xe ở cổng cung, vừa gặp các xe của các quý tộc và quan lại đến, nhưng không thấy thiếu nữ trẻ nào xuống xe.

Nghe mẫu thân thở dài một hơi, rồi bà tự đi vào yến tiệc.

Không biết bà thở dài cho tương lai của ta, hay lo lắng cho tình cảnh của mình khi đối diện phụ thân sau này.

Khi ta cũng theo người dẫn đường đi vào, bị một giọng nói lạnh lùng gọi lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/dich-truong-nu-mac-ke-roi/chuong-14.html.]

Một người không quen đứng trước mặt ta.

"Lưu Vân Ngọc, ngươi dám đến thật sao? Coi như người phủ Thái Sư còn có chút khí phách." Tống Như Chi sau khi quan sát ta vài giây liền nói.

Vì hận Lưu Uyển Tình, nàng ta cũng rất ghét ta, người luôn bị Lưu Uyển Tình kéo vào cuộc và phải dọn dẹp hậu quả cho nàng. Trong mắt nàng ta, ta và Lưu Uyển Tình cùng một ruộc, những lần gặp trước đây nàng ta chưa bao giờ dành cho ta một nét mặt tốt.

Vào thời khắc ấy, nàng vẫn ngẩng cao đầu khi nói chuyện với ta, trong giọng nói có vài phần châm chọc.

14

"Cuộc sống ở Tây Lăng khắc khổ, lễ Phật càng dễ khiến người ta gầy gò, cô không sợ phí hoài tuổi xuân sao?" Ta đã quen với gương mặt cố ý lấy lòng của Lưu Uyển Tình, dáng vẻ sắc sảo của Tống Như Chi ngược lại có phần đáng yêu.

"Sợ? Ta có gì phải sợ." Tống Như Chi nghe xong câu này, ngẩng cao đầu hơn. Ta nhận thấy nàng ta luôn giữ thẳng lưng, sự kiêu hãnh hiện rõ trên mặt.

Nàng nói: "Những quyền quý ở kinh thành này, đồ dùng, trang phục trên người, chẳng phải đều từ sự cung dưỡng của dân chúng sao? Không có lao động của dân chúng, nói gì đến cái gọi là thời gian tốt đẹp? Đây vốn là việc mà quý tộc phải làm. Ta khác với những kẻ rùa rụt đầu kia."

Nói xong, nàng ta hùng hổ bỏ đi.

Ta bị nàng ta nói trước một câu, chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu theo sau.

Khi ta vội vàng đến cổng cung, lại gặp những nam nhân đang đi từ phía đối diện.

Trong số đó, có cả phụ thân của ta.

Khi ánh mắt ông dừng lại trên người ta, sắc mặt ông trầm xuống.

Ông khẽ ra hiệu cho người bên cạnh, hạ nhân của phụ thân lập tức tiến lên định bắt giữ ta đưa đi.

Ta lùi lại vài bước, ánh mắt nhìn phụ thân đầy căm hận.

Sự phản kháng chưa từng có này càng khiến phụ thân giận dữ.

Ông nhanh chóng tiến đến gần ta, giơ cao tay, mặt hiện rõ vẻ ác ý.

Những gia nhân bao quanh ta, thấy tình thế không thể tránh khỏi, nhưng đúng lúc này, tình thế đột ngột thay đổi.

"Đây chẳng phải là tỷ tỷ của Lưu gia sao? Bình thường không ra khỏi cửa, hôm nay lại đến? Nhanh đến ngồi cùng ta, chúng ta có nhiều chuyện muốn nói với tỷ."

Giọng của Tống Như Chi vang lên từ cổng, giọng cao vút, khiến nửa số người trong phòng nhìn về phía này.

Nàng ta xem như không thấy những hạ nhân, trực tiếp đẩy họ ra, khoác tay ta.

Mấy cô bạn của nàng ta cùng đi theo, vây quanh ta, kéo ta vào chỗ ngồi.

Giữa mùi hương của đám thiếu nữ, ta ngoái lại nhìn, thấy phụ thân vẫn đứng nguyên tại chỗ nhìn ta ngồi xuống, gương mặt lạnh lẽo dưới ánh đèn ngày càng u ám.

"Này, ngươi đang ngẩn ngơ gì vậy? Đừng nói là bây giờ mới hối hận, muốn làm kẻ rùa rụt đầu đấy chứ?" Tống Như Chi dùng khuỷu tay đẩy ta, thấy ta vẫn u ám, liền nói: "Lưu Vân Ngọc, đừng để ta khinh thường ngươi!"

Nói xong, nàng ta quay sang bàn bạc với mấy cô bạn.

Mẫu thân ngồi ở bàn đối diện, trò chuyện với các phu nhân quan lại, từ lúc ta vào cung, bà không nhìn ta lấy một lần.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
ĐÍCH TRƯỞNG NỮ MẶC KỆ RỒI!
Chương 14

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 14
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...