Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

ĐÍCH TRƯỞNG NỮ MẶC KỆ RỒI!

Chương 17

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hắn thực sự là một thương nhân bẩm sinh, khi bán hàng, lời lẽ như rót mật vào tai.

Hắn bán mực tơ sen với giá ta không dám nghĩ tới.

Ta tưởng rằng với sự tinh ranh của Tiêu Thành Nghiệp, hắn sẽ lấy phần lợi nhuận từ đó, nhưng hắn lại không lấy một đồng, toàn bộ tiền bán được đưa hết cho ta.

Trước đây, ta không hiểu hành động của hắn, ban đầu tưởng rằng hắn muốn giảm giá một hai lần để hợp tác lâu dài với ta, sau này thấy nhiều lần, lại nghĩ hắn thấy ta sống kham khổ hơn các quý tộc khác, nên đồng cảm với ta.

Giờ nghĩ lại, hóa ra là hắn đang chăm lo cho chuyện chung thân đại sự của mình.

Tiêu Thành Nghiệp thấy ta lâu không nói, có vẻ hơi bối rối.

Dưới ánh nhìn trêu chọc của Tiêu Tông, hắn nâng ly uống cạn, vừa mới dũng cảm đối diện với nụ cười của ta, lại trở nên lúng túng.

“Vân Ngọc tiểu thư, ý Tiêu mỗ là…”

“Ta biết.” Ta nhẹ nhàng tiếp lời: “Không ngờ lại có thể kết duyên với đại công tử từ đó, những ngày qua đại công tử nghĩa hiệp tương trợ, Vân Ngọc ghi nhận trong lòng, đương nhiên hiểu rõ lòng dạ của đại công tử.”

Nghe vậy, Tiêu Thành Nghiệp rõ ràng thở phào nhẹ nhõm. Ta không kìm được bật cười trong lòng, thương nhân thường ngày mồm mép như thoa dầu, giờ lại lúng túng thế này.

Chỉ là trong lòng ta vẫn có khúc mắc, nghĩ tới nghĩ lui, mới mở lời: “Vân Ngọc vượt qua phụ mẫu để hứa hôn với đại công tử, vốn đã không hợp lễ, hiện giờ đi Tây Lăng phải hai năm, không biết đại công tử có…”

 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞  蘭

 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 﫶

 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

“Chuyện này không sao cả!” Tiêu đại công tử đột nhiên phấn khích, đứng phắt dậy, khiến ta và vài a hoàn đều giật mình.

“Khụ khụ!” Tiêu Tông bên cạnh lại ho khẽ hai tiếng.

Tiêu Thành Nghiệp mới nhận ra, vội vàng ngồi xuống, giải thích: “Tiêu mỗ vốn thường xuyên đi lại buôn bán, thêm một hai năm cũng không sao, coi như để tích lũy thêm… tích lũy thêm…” Nói đến đây, hắn ngại ngùng, nhìn chằm chằm vào tách trà trên bàn, đôi mày cương nghị lại hiện lên vẻ xấu hổ, cười gượng hai tiếng: “Tích lũy thêm chút tiền cưới vợ.”

“Phụt, khụ... khụ khụ...” Tiêu Tông lần này thật sự bị nước trà làm sặc, có lẽ chưa bao giờ thấy đại ca của mình lại ngớ ngẩn như vậy. Hắn có vẻ hơi xấu hổ, lấy quạt che nửa mặt, nhìn quanh một lượt rồi mới chắp tay xin lỗi ta: "Đại ca ta vui mừng đến mức lú lẫn rồi, mạo phạm tiểu thư, mong tiểu thư lượng thứ."

Sợ Tiêu Đại vui quá trên đường về, lần này Tiêu Nhị đích thân sắp xếp xe ngựa đưa ta trở về.

Khi xe ngựa vừa tới cửa phủ Thái sư, ta lại thấy cảnh náo nhiệt mới.

Mấy ngày gần đây, Lưu Uyển Tình thực sự gặp xui xẻo, vừa bị ta dạy dỗ xong lại gặp ngay đòn của lão phu nhân nhà Tiêu gia.

Chỉ thấy bà ta thuê bốn phu kiệu què, khiêng một chiếc kiệu bằng vải xanh cũ kĩ trang trí bằng hoa, lại còn gọi hai mụ mối xấu xí, đến trước cửa phủ Thái sư bắt đầu lớn tiếng gọi nhị tiểu thư phủ Thái sư ra kiệu qua cửa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/dich-truong-nu-mac-ke-roi/chuong-17.html.]

Tiếng ồn ào đến mức phụ thân đang nghỉ ngơi ở nhà cũng phải bước ra, mặt mày xanh mét nhìn mấy mụ mối gọi cửa, hỏi chuyện gì xảy ra.

“Chuyện gì à? Đương nhiên là chuyện vui lớn rồi lão gia, chủ mẫu nhà ta nói, nhị tiểu thư nhà họ Lưu đã tiêu hết sính lễ chuẩn bị cho nàng, vậy thì có thể trực tiếp qua cửa rồi.” Mụ mối nói năng hớn hở, xung quanh những người xem náo nhiệt cũng bật cười.

Chưa kịp để phụ thân lên tiếng, mụ mối khác đã nhanh chóng chen vào: “Đúng thế lão gia, đặc biệt là chủ mẫu nhà ta thấy ngày tháng nhà ngài khó khăn, nhị tiểu thư phải đến tìm công tử nhà ta xin ăn mặc, nên miễn cho nhà ngài của hồi môn, đây quả là song hỷ lâm môn!”

Nghe xong câu này, mặt phụ thân không còn chỗ nào để giấu.

Trong đám đông xem náo nhiệt không biết ai dẫn đầu hô hoán, lúc này cũng đồng loạt reo hò gọi nhị tiểu thư ra cửa lên kiệu hoa.

Phụ thân tức giận đến mức chỉ có thể quay người tìm kiếm bóng dáng Lưu Uyển Tình trong đám nha hoàn bà tử.

Thấy có trò hay để xem, ta không vội xuống xe, vén rèm nhìn theo ánh mắt của phụ thân.

Lưu Uyển Tình trốn trong cửa, chưa từng thấy cảnh tượng này bao giờ, mặt mày trắng bệch vì sợ hãi.

Dưới ánh mắt nghiêm khắc của phụ thân, nàng bị đưa ra trước mặt mọi người.

“Ta hỏi con, có phải con đã tiêu hết tiền của đại công tử nhà Tiêu gia không?” Phụ thân hạ giọng quát hỏi, mặt mày đanh lại.

“Con… con…” Lưu Uyển Tình lắp bắp, chưa kịp nói hết câu.

Một mụ mối bên cạnh bất ngờ kêu lên một tiếng, bước tới chỉ vào váy của Lưu Uyển Tình mà lớn tiếng nói: “Đây chẳng phải là loại vải dệt từ sợi ngọc trai mà công tử nhà ta mới đặt làm ở tiệm vải phía nam thành sao? Nhanh như vậy đã làm thành y phục, công tử nhà ta thật là yêu chiều cô nương, trăm năm hạnh phúc, trăm năm hạnh phúc!”

Lưu Uyển Tình run rẩy, liền lắc đầu cố gắng giải thích, lời vừa thốt ra đã bị mụ mối khác ngắt lời: “Cô nương cài trâm trên đầu, đó là báu vật gia truyền của nhà họ Tiêu, đã đeo đồ rồi thì mau lên kiệu, chúc cô nương và công tử hạnh phúc, hòa hợp.”

Hai mụ mối nói xong, liền đồng loạt ra tay kéo Lưu Uyển Tình vào kiệu.

“Đủ rồi!” Phụ thân hét lớn ngăn lại màn kịch này.

Ông trừng mắt nhìn hai mụ mối, họ lập tức buông tay ra.

Lưu Uyển Tình khóc lớn chạy vào đám nha hoàn bà tử của Lưu phủ, thút thít trốn sau lưng tỳ nữ của nàng.

“Nếu lão phu nhân nhà họ Tiêu đã không muốn hôn sự này, thì cứ từ hôn, nhưng các ngươi thật quá đáng, coi phủ Thái sư không người, dám xông đến cửa phủ làm loạn!”

Hai mụ mối nghe vậy, liền liếc nhau, mặt đầy khinh miệt: “Vậy xin lão gia dạy con gái mình cho tốt, đừng có ngày ngày đi xin tiền nam nhân. Rốt cuộc thì tiểu thư nhà ngài suốt ngày than thở với công tử nhà ta, nói rằng bị phủ các ngài đối xử tệ bạc, chủ mẫu nhà ta muốn đón cô ấy về, là có lòng tốt cứu cô ấy ra khỏi cảnh nước sôi lửa bỏng đấy.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
ĐÍCH TRƯỞNG NỮ MẶC KỆ RỒI!
Chương 17

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 17
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...