Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

ĐÍCH TRƯỞNG NỮ MẶC KỆ RỒI!

Chương 19

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trừng phạt có thể không nặng, nhưng giọng ta nghe thực sự ghê rợn, ta cảm nhận được Lưu Uyển Tình đang run rẩy dưới tay ta. Ta buông tay xuống, vỗ nhẹ lên vai nàng: “Đừng chọc ta tức giận, nhé?”

Cuối cùng ta cũng đưa Liên Nhi thuận lợi ra khỏi phủ, Liên Nhi nhất quyết muốn tiễn ta, nói rằng nhìn thấy ta xuất phát mới yên tâm.

Ta lo Lưu Uyển Tình sau này sẽ trả thù nàng, dặn nàng sau khi ta rời đi hãy đến nương nhờ nhà họ Tiêu.

 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞  蘭

 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 﫶

 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Còn những tiểu nha hoàn khác ta cũng đã sắp xếp ổn thỏa, giờ viện của ta trong phủ thái sư đã trống không.

Ta nắm c.h.ặ.t t.a.y Liên Nhi, người đang cầm tay áo ta mà khóc không ngừng, khẽ an ủi vài câu rồi quay lưng rời đi.

Khi ta lên xe, đột nhiên có cảm giác quen thuộc, dường như có ánh nhìn từ xa đang dõi theo ta.

Ta quay lại nhìn, thấy Tiêu Thành Nghiệp đang đứng ở đầu đường vẫy tay với ta.

Chàng cười rạng rỡ, miệng mấp máy những lời không nghe rõ, dường như muốn dặn ta không cần lo lắng về mọi thứ ở đây.

Lòng ta chợt nhẹ nhõm, mỉm cười đáp lại, rồi vén màn xe lên an tâm ngồi vào chỗ.

Tống Như Chi đã ngồi trong xe từ trước, lúc này nàng đang tựa cằm nhìn ra ngoài cửa sổ.

Nàng nghe thấy ta vào, cũng chỉ thờ ơ quay đầu nhìn, rồi lại quay đi nhìn ra ngoài cửa sổ, để lại cho ta một dáng vẻ đầy ngượng ngùng.

Suốt đường đi nàng vẫn giữ thái độ đó, lặng lẽ ngẩn ngơ, nàng không nói chuyện với ta, ta cũng không chủ động nói chuyện với nàng.

Trên đường đi ta suy tính kế hoạch sau khi đến Tây Lăng Tự.

Nương nương chỉ ở Tây Lăng Tự hai tháng, nếu ta có thể biểu hiện đủ thành tâm trong hai tháng này, để nương nương nhớ đến ta nhiều hơn, sau này khi rời khỏi chùa, ta có thể nhờ nương nương ban hôn cho ta và Tiêu Thành Nghiệp, nếu thành công, thì mọi việc sau này sẽ chắc chắn.

Đến lúc đó, nếu các nha hoàn còn muốn theo ta, thì vẫn có thể ở lại làm của hồi môn của ta, nếu đã có ý trung nhân, ta sẽ nhận họ làm nghĩa muội, tự tay lo liệu hôn sự cho họ.

Nghĩ đến đây, một cảm xúc mạnh mẽ trào dâng trong lòng ta.

Ta thấy một cuộc sống hoàn toàn khác đang mở ra trước mắt, chỉ cần nếm được chút ngọt ngào cũng đủ để ta dốc hết sức mà tiến về phía trước.

Cuối cùng ta cũng có thể thoát khỏi những ngày tháng tồi tệ và áp bức, sống vì chính mình một lần.

Không chỉ vậy, ta còn nghĩ nếu Tiêu đại công tử thật lòng yêu thương ta, thì suốt phần đời còn lại, ta sẽ sống hạnh phúc bên người thực sự yêu thương ta.

Đây là điểm mạnh của ta, ta biết quý trọng những điều tốt đẹp, không bao giờ lãng phí lòng tốt của người khác.

Nghĩ đến đây, bất giác, ta cũng tựa cằm nhìn ra cửa sổ, miệng mỉm cười, ngồi ở góc kia của xe, giống như Tống Như Chi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/dich-truong-nu-mac-ke-roi/chuong-19.html.]

Khi chúng ta đến Tây Lăng và ở chung một phòng, ta và nàng vẫn chưa nói câu nào với nhau.

Tống Như Chi dường như đang giận dỗi ai đó, mọi cử chỉ của nàng đều mang theo sự tức giận.

Dù ta không hiểu chuyện gì, nhưng nghĩ rằng người làm nàng phật lòng không phải là ta, nên sau khi sắp xếp giường chiếu xong, ta nằm nghỉ trên chiếc gối mềm mà Liên Nhi khâu cho ta.

Nửa đêm, ta bị Tống Như Chi lay dậy, dưới ánh trăng hắt vào cửa sổ, ta thấy nàng trông thật tiều tụy, có lẽ nàng chưa hề chợp mắt.

Nàng nhìn ta, ngập ngừng một lúc lâu mới nói: "Hôm nay ngươi rời nhà, Lưu Cẩm Châu không đến nhìn ngươi sao?"

"Ta và hắn không thân thiết, hắn đến hay không ta đều không quan tâm." Ta nói, rồi ngáp một cái và định nằm xuống ngủ tiếp.

"Khoan đã." Tống Như Chi vội vàng kéo ta lại: "Ta còn chưa hỏi xong! Ngươi nói cho ta biết, gần đây Lưu Cẩm Châu làm gì?"

"Ta không biết và cũng không quan tâm." Ta có chút cáu kỉnh, cuộn mình trong chăn, quay lưng lại.

Tống Như Chi không từ bỏ, tiếp tục lay ta, ta liền đẩy nàng ra.

"Không hiểu ngươi có mắt mũi thế nào mà lại nhìn trúng hắn." Ta lẩm bẩm dưới chăn.

Tống Như Chi im lặng một lúc, như thể đang suy nghĩ nghiêm túc về câu hỏi đó.

Khi ta sắp ngủ lại thì nghe thấy giọng nàng khô khốc: "Chỉ là lúc đầu có chút để ý, sau đó mọi người xung quanh đều nói hắn tốt, ta lại không thể có được, nên biến thành chấp niệm."

Nàng nghe có vẻ bực bội: "Dù sao thì tình cảm vốn dĩ là những thứ rối ren, hơn nữa thanh niên thường thích bốc đồng, ta cũng bốc đồng, lại đi thích một người không thích mình."

Nàng thở dài, ngồi xuống bên cạnh giường ta, rồi đưa tay chọc ta qua lớp chăn: "Lưu Vân Ngọc, ngươi định ngủ thật à? Không nói gì sao?"

Ta bị nàng quấy rầy đến bực mình, ngồi bật dậy, nói một hơi: "Trước tiên, người khác nói hắn tốt có lẽ là vì ngươi đã khen hắn trước, còn hắn thực sự là người thế nào ngươi phải tự nhìn nhận. Thanh niên thích bốc đồng nhưng không có nghĩa là nên tự hủy hoại bản thân. Thứ hai, từ cha mẹ đến huynh đệ tỷ muội xung quanh ngươi đều yêu thương ngươi, coi ngươi là báu vật, sao phải vì một kẻ đối xử tệ bạc với ngươi mà khiến mình buồn bực, điều này là không công bằng với những người yêu thương ngươi."

"Cuối cùng, nếu ngươi còn quấy rầy giấc ngủ của ta, ngày mai ta sẽ đóng đinh ngươi lên cửa để ngươi không thể ra ngoài!" Nói xong, ta úp mặt xuống ngủ tiếp.

Tống Như Chi bị ta làm cho giật mình, ngồi ngây ra một lúc, rồi nhẹ nhàng trở về giường.

Sáng hôm sau, khi nàng nhìn ta, ánh mắt có phần kính nể.

Ta không để ý đến nàng, vội vàng chải chuốt rồi đi ra sân làm bài tập buổi sáng, sau đó đến trước Phật đốt hương cầu phúc.

Ta nghĩ mình đến sớm, nhất định sẽ để lại ấn tượng tốt cho nương nương.

Nhưng khi đến nơi, ta thấy nương nương đã quỳ trước Phật cả đêm. Nương nương mặc áo trắng, tay đeo chuỗi bồ đề, quanh thân tỏa hương khói, nương nương nhắm mắt, gương mặt từ bi và thành kính, như một vị Bồ Tát thanh khiết.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
ĐÍCH TRƯỞNG NỮ MẶC KỆ RỒI!
Chương 19

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 19
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...